Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Ta Mang Ba Đứa Nhóc Quét Ngang Tận Thế > Chương 9

Chương 9

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 9 có bản audio.

Chương 9: Ra ngoài tìm vật tư

 

Thấy người phụ nữ nông dân mặt mày đầy vẻ sầu khổ, Tô Tô biết chắc chị ta đang gặp rắc rối không nhỏ.

 

“Xin chào, không biết ngươi có yêu cầu gì?” Tô Tô lên tiếng hỏi.

 

Chị nông dân thở dài, đáp:

“Chồng tôi mê mệt góa phụ Vương ở làng bên, suốt ngày đêm không về nhà, không đoái hoài gì đến mẹ già và con cái. Ruộng vườn cũng một mình tôi lo liệu, tôi thật sự chịu không nổi nữa. Cho nên, tôi mong có thể khiến anh ấy quay lại.”

 

Tô Tô biết ngay mà.

 

Cô rất muốn nói, loại đàn ông này giữ lại làm gì, còn không bằng hòa ly ra ở riêng cho xong. Dù sao đàn ông ngoại tình, đã có lần đầu thì ắt sẽ có lần sau.

 

Nhưng có lẽ, đó chính là nỗi bi ai của phụ nữ thời cổ – cảm thấy rời xa đàn ông là mất cả một bầu trời, cho dù hiện tại bản thân cô cũng đã có thể một mình chống đỡ nổi cả bầu trời ấy.

 

Tô Tô không nói thêm gì, cũng không tiện nói gì thêm, chỉ bảo:

“Ta đã biết yêu cầu của ngươi, ta sẽ cố gắng thỏa mãn tâm nguyện của ngươi.”

Nói xong, cô liền thoát khỏi giao diện trò chơi ảo.

 

Không phải cô không muốn tạo hình cho chị ta ngay lập tức, mà là bây giờ cô không có quần áo phù hợp.

 

Người ta trông rõ ràng là người cổ đại, cô đâu thể chọn bộ đồ hiện đại cho họ mặc được. Đến lúc đó chưa biết chừng lại bị người ta nói là đồi phong bại tục, lôi đi nhốt lồng heo mất.

 

Vì vậy, cô cần phải ra ngoài tìm quần áo khác.

 

May mà thời gian tạo hình lần này có ba ngày, nếu không thì bây giờ cô cũng chẳng còn cách nào khác, đành phải bỏ qua việc tạo hình cho vị khách này. Không biết bỏ qua sẽ có hậu quả gì, nhưng trực giác mách bảo rằng chuyện đó sẽ không tốt, nên cô cũng không muốn thử.

 

Tô Tô thấy thời gian cũng đã muộn, vừa đi vào phòng trong vừa nói:

“Tắm xong chưa? Đến giờ ngủ rồi.”

 

Mở cửa phòng, cô lập tức nhìn thấy một bóng dáng nhỏ nhỏ đang cuộn tròn hai chân, vòng tay ôm lấy thân mình, dựa vào bên bồn tắm mà ngủ thiếp đi. Nhìn là biết ngay một đứa trẻ thiếu cảm giác an toàn.

 

Gương mặt nhỏ nhắn mềm mại kia vì ngâm trong nước ấm nên ửng hồng, trông rất đáng yêu. Chỉ có hàng lông mày nhỏ cứ nhíu chặt lại, khiến người ta nhìn vào chỉ thấy xót xa.

 

Rõ ràng đáng ra phải là một đứa trẻ vô lo vô nghĩ, vậy mà lại phải gánh chịu những chuyện ngay cả người lớn cũng không chịu nổi.

 

Tô Tô nhẹ nhàng bế Phó Dịch Quân lên, lau khô người cho cậu rồi mặc bộ quần áo trẻ em mà trước đó cô đã cố tình lấy trộm từ tiệm quần áo.

 

Mặc xong, Tô Tô khẽ cảm thán: Đúng là một đứa bé xinh xắn!

 

Chỉ tiếc là hơi gầy, cô phải nuôi cho bụ bẫm mới được!

 

Nhìn Phó Dịch Quân trong lòng, Tô Tô không kìm được cúi xuống hôn lên gương mặt nhỏ nhắn hồng hào của cậu một cái.

 

Hàng lông mày nhỏ của Phó Dịch Quân lại nhíu chặt, dường như đang chê nước miếng của Tô Tô vậy.

 

Tô Tô bật cười khẽ, đặt cậu lên chiếc giường mà người chủ cũ của quán mì nhỏ này thường nghỉ trưa.

 

Bị cô sắp xếp đủ thứ như vậy mà vẫn không tỉnh giấc, đủ thấy mấy ngày nay cậu bé đã mệt đến nhường nào.

 

Sắp xếp cho Phó Dịch Quân xong xuôi, Tô Tô cũng cần đi tắm. Lúc này cô không những toàn thân dính nhớp nháp, mà còn bẩn đến mức chẳng nhìn ra màu da vốn có nữa.

 

Thời tiết này quả thật không phải kiểu nóng bình thường.

 

Vừa định đi vào, Tô Tô chợt nghĩ ra điều gì đó, lại lấy thêm một cái thùng, đổ đầy đá lạnh vào, đặt cạnh Phó Dịch Quân. Như vậy ít ra cũng mát hơn được một chút.

 

Tô Tô xách thùng nước vào nhà vệ sinh chật hẹp để xối rửa.

 

May mà cô có thể tạo ra khá nhiều đá, nếu không với một thùng nước thế này e rằng cũng chẳng tắm sạch được.

 

Chẳng bao lâu, Tô Tô tắm xong. Nhìn bản thân trong gương với làn da trắng nõn, gương mặt xinh đẹp, cô lộ ra vẻ kinh ngạc: thế mà lại giống hệt cô ở thế giới hiện đại!

 

Lẽ nào tất cả chuyện này chỉ là trùng hợp?

 

Tô Tô nghĩ mãi không ra, hàng lông mày vẫn nhíu chặt.

 

Một lúc lâu sau, cô mới nghĩ thông.

 

Dù sao đã đến thì đến, cứ sống thật tốt là được.

 

Chỉ là, nhìn chằm chằm vào gương mặt tuyệt mỹ không tì vết trong gương, Tô Tô thở dài.

 

“Hầy, gương mặt này, đặt trong một thế giới tận thế như thế này, chưa chắc đã là chuyện tốt.” Trừ khi cô muốn trở thành kẻ phải dựa dẫm vào đàn ông, nhưng đó không phải là chuyện mà Tô Tô cô sẽ làm.

 

Vì vậy, chỉ có tự mình mạnh lên, cô mới bảo vệ được bản thân, bảo vệ được ba đứa nhỏ.

 

Ánh mắt Tô Tô đầy kiên định. Có mục tiêu rồi, cô cũng không còn hoang mang như trước nữa.

 

Khi ra khỏi nhà vệ sinh, Phó Dịch Quân vẫn đang ngủ say.

 

Tô Tô lại đặt thêm một thùng đá đầy bên cạnh cậu, rồi cầm dao bổ dưa, lẻn ra cửa sau.

 

Chỉ có không ngừng rèn luyện mới có thể trưởng thành nhanh hơn.

 

Ban ngày phải trông chừng Phó Dịch Quân, không tiện hành động, nên cô chỉ có thể ban đêm ra ngoài luyện tập thêm, tiện thể thu thập một ít vật tư. Tất nhiên cô cũng không thể đi xa, vì Phó Dịch Quân vẫn còn ở bên trong. Nếu lỡ để xác sống xông vào, trong tình trạng hoàn toàn không phòng bị thì chắc chắn không chạy thoát được.

 

Tô Tô vừa đi chưa được xa thì đã thấy một tiệm thuốc nhỏ.

 

Cô khựng lại một nhịp, rồi rẽ vào cửa tiệm vốn không nằm trong kế hoạch ban đầu của mình.

 

Trong tận thế, lương thực vốn đã khan hiếm, thuốc men lại càng khan hiếm. Bên cạnh cô lại có trẻ con, nếu không có thuốc, chỉ một trận bệnh nhẹ thôi cũng có thể lấy mạng bọn nhỏ. Vì vậy, cô nhất định phải dự trữ một ít.

 

Trong tiệm thuốc có ba con xác sống đang đi qua đi lại. Tô Tô siết chặt dao bổ dưa, ánh mắt trở nên sắc lạnh.

 

Một nhát chém thẳng vào con xác sống gần nhất.

 

Đầu con xác sống lăn ngay xuống đất.

 

Không thể không nói, con dao bổ dưa này sắc bén không phải dạng vừa.

 

Dù Tô Tô đã rất cẩn thận, nhưng cái đầu lăn xuống kia vẫn thu hút sự chú ý của hai con xác sống còn lại. Chúng đồng thời lao về phía Tô Tô.

 

Tô Tô nghiêng người né tránh, chém về phía một con xác sống, rồi phóng một lưỡi băng vào con còn lại. Lưỡi băng lập tức xuyên thủng đầu con xác sống.

 

May nhờ đã dùng Tẩy Tủy Đan, thân thủ còn lợi hại hơn kiếp trước nhiều, lại đã thích nghi với nơi này, nên cô mới nhanh chóng giải quyết được ba con xác sống như vậy.

 

Tô Tô cúi xuống lục tìm trong đầu ba con xác sống. Đáng thất vọng là chỉ tìm được một viên tinh hạch.

 

Cô không hấp thụ tinh hạch ngay, mà cất vào không gian, rồi bước đến chỗ thuốc, thu hết tất cả số thuốc vào không gian.

 

Dù có nhiều loại thuốc có lẽ mãi mãi cô cũng không dùng đến, nhưng không có nghĩa là chúng vô dụng với người khác. Cô có thể dùng những loại thuốc người khác cần để đổi lấy thứ có ích cho mình.

 

Tiệm thuốc kiểu gì cũng có kho. Tô Tô lại tìm tới kho, thu hết đồ bên trong vào không gian.

 

Lúc này không cần phải lo lắng gì nhiều về vấn đề thuốc men nữa.

 

Cô lấy một chiếc khẩu trang đeo lên mặt, tạm thời che đi nhan sắc nổi bật của mình.

 

Vừa ra khỏi tiệm thuốc, cô liền lao về phía tiệm quần áo. Cô nhớ ở đó có một tiệm đồ cổ trang.

 

Hôm nay dù phải gấp gáp đi cứu Hiên Bảo, nhưng Tô Tô vẫn một mặt ghi nhớ địa hình và các cửa tiệm xung quanh, nên lúc này cô mới nhanh chóng đến được địa điểm mong muốn.

 

Xung quanh vô cùng tĩnh lặng, tĩnh lặng đến mức có chút quỷ dị.

 

Dưới đất có không ít thi thể, nhưng cô không thấy một con xác sống nào. Không biết chúng đã chạy đi đâu hết cả.

 

Bất quá, thế cũng tốt, ít nhất cô có thể hoàn thành nhiệm vụ nhanh hơn.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi