Chương 19: Vẫn gặp nam chính
Tô Tô tuy rất hứng thú với cái không gian trong ngọc bội kia, nhưng hoàn toàn không có ý định đi cướp đoạt.
Người ta là nữ chính cơ mà, khí vận lẫn thực lực đều tụ về một thân, là tồn tại được ông trời cưng chiều hết mực.
Đâu phải loại nữ phụ ác độc như cô có thể dễ dàng chống lại.
Theo cốt truyện trong sách, bản thân vốn đã đoản mệnh, đừng đi trêu chọc mà càng thêm chết sớm.
Cho nên, nguyên tắc của Tô Tô bây giờ là: tránh xa nam chính nữ chính, khỏe mạnh cho mình, khỏe mạnh cho mọi người!
Tô Tô rất quý mạng, nhất là khi đối mặt với mấy kẻ mở cheat, cô càng cẩn thận hơn.
Thế nhưng, lúc này cô lại có chút do dự.
Bởi vì cô biết, đi theo bên cạnh nam chính thì nhất định sẽ không xảy ra chuyện gì, nhưng vấn đề là, cái người đàn ông này lại là đối tượng mà nguyên chủ trước đây từng bám đuổi không buông. Không cẩn thận một chút là người ta lại tưởng cô là kẻ biến thái theo dõi, rồi trực tiếp ném cô vào đám xác sống cho chúng ăn thịt.
Dù sao, nam chính nào cũng dành cho nữ chính sự ưu ái duy nhất, cho dù bây giờ cô không còn bám đuổi nữa, thì hắn cũng tuyệt đối sẽ không thương hoa tiếc ngọc.
Thế nhưng, nếu bỏ lỡ cơ hội này, e rằng cô còn phải đợi rất lâu, đến lúc đó thật sự không kịp mất.
Tô Tô nghiến răng, từ trong ba lô lấy ra một bộ đồ chống gió, bọc kín mít người lại.
May mà cô là người dị năng hệ băng, có thể tỏa ra chút hơi lạnh, nếu không thì chắc chắn bị nóng chết.
Tô Tô tránh những người đang canh gác bên ngoài, lẻn vào từ cửa phụ.
“Ê, cậu có thấy bóng người nào vụt qua không?”
“Bóng người? Ở đâu có bóng người? Tôi có thấy đâu, cậu đói đến hoa mắt rồi à?”
“Chắc vậy, đám xác sống ở cửa đã bị Hoắc thiếu dọn sạch rồi, không thể có xác sống hay người nào khác tới được.”
“Cậu đừng nghĩ nhiều quá, chúng ta cứ chú ý tình hình xung quanh cho tốt, tuyệt đối đừng để xuất hiện đám xác sống nào.”
“Ừm, tôi biết rồi.”
Tô Tô đương nhiên cũng nghe được tiếng bọn họ nói chuyện, xem ra lúc rút lui lát nữa cô cũng sẽ an toàn hơn một chút.
Cũng không biết Hoắc Diệp Xâm đang ở tầng mấy, nếu có thể thì né hắn một chút, chỉ là, tầng nào không có hắn, nhất định là tụ tập rất nhiều xác sống.
Đây tuyệt đối là một trận chiến khó khăn.
Tô Tô bỏ mấy viên tinh hạch màu trắng vào túi quần, định lúc nào cần thì lấy ra bổ sung dị năng.
Bệnh viện này là bệnh viện tốt nhất toàn thành phố, nên số bệnh nhân tụ tập cũng đông hơn. Riêng khu nội trú đã cao hơn mười mấy tầng, nếu không biết Nhân Bảo ở tầng nào thì thật sự khó mà xoay xở.
Tuy nguyên chủ trước giờ chưa từng quan tâm đến mấy đứa con, nhưng may là trí nhớ của bà ta khá tốt, lúc người giúp việc gọi điện cho ông chủ, bà ta vô tình nghe được, thế là nhớ được, đáng tiếc chỉ nghe được tầng, không biết cụ thể là phòng nào.
Nhân Bảo ở tầng sáu, cũng chính là cô cần leo lên sáu tầng mới cứu được Nhân Bảo.
Tô Tô nắm chặt dao bầu, bắt đầu đi về phía cầu thang.
May là xác sống trong cầu thang không nhiều, cô chỉ cần chú ý không để đám xác sống ở các tầng vây lại là được.
Trên đường đi coi như thuận lợi, Tô Tô rất nhanh đã lên tới tầng năm, sắp đến nơi rồi, đang lúc cô muốn leo tiếp lên trên thì đột nhiên sắc mặt thay đổi, lập tức quay người sang tầng năm, rồi đóng sầm cửa lại.
Trời ạ, sao tầng sáu lại có nhiều xác sống như vậy, chúng ào ào từ tầng sáu tràn ra, có con còn lăn thẳng từ đầu cầu thang xuống, suýt chút nữa đè chết cô.
Vừa đóng cửa xong, Tô Tô đã nhận ra có điểm bất thường, tầng năm có người!
“Nhanh lên, xác sống bị dẫn đi gần hết rồi, chúng ta mau đi lên bằng cầu thang kia.”
“Phải nhanh, không thì đám xác sống lại vây lên nữa.”
Tô Tô nghe tiếng từ đầu hành lang bên kia, chỉ thấy có chút quen tai.
Không có thời gian nghĩ xem là ai, cô lập tức chạy về phía đầu cầu thang còn lại.
Nếu cô đoán không lầm, những người này đang lợi dụng hai cầu thang, dẫn phần lớn xác sống về một đầu, còn đầu kia thì để lên xuống.
Không may là, cầu thang cô đang ở lại đúng là cái mà bọn họ dùng để dẫn xác sống tới.
Nếu cô chạy chậm thì chẳng phải bị đám xác sống nhấn chìm à?
Tô Tô vừa chặt vừa chạy suốt cả quãng đường, cuối cùng cũng đến được đầu cầu thang kia.
Đám người kia rõ ràng đã lên tầng sáu rồi, ở đây không còn xác sống nữa.
Tô Tô biết mình nhất định phải bám sát bước chân bọn họ, nếu không lỡ đâu bị kế hoạch của bọn họ hại một phát thì khổ.
Xác sống ở tầng sáu tuy đã bị dẫn đi phần lớn, nhưng vẫn còn không ít, cũng không biết sao đám xác sống này lại tụ tập hết ở tầng này, cô nhớ rõ tầng này là tầng VIP, đâu có đông người như vậy.
Lúc Tô Tô lên tới nơi thì thấy một đám người đang chém xác sống.
Cô không lên giúp, mà tiến lại gần từng phòng bệnh để xem Nhân Bảo ở phòng nào.
Soát mấy phòng rồi vẫn không thấy bóng dáng Nhân Bảo, khiến Tô Tô càng lúc càng căng thẳng.
“Này, cô là ai? Cô đi theo sau lưng chúng tôi từ lúc nào vậy? Cô là bệnh nhân ở đây à? Ra đây hưởng lợi à?” Giữa đám người đang chém xác sống, rất nhanh đã có người chú ý tới Tô Tô, lớn tiếng hỏi.
Tô Tô không đáp lại, tiếp tục tìm những phòng bệnh chưa kiểm tra.
Vừa mở cửa phòng bệnh, một con xác sống đã nhào tới, cô lẹ tay chém đứt đầu nó.
“Nhanh, chuẩn, dứt khoát!” Trong đám người có ai đó không khỏi tán thưởng.
“Hoắc thiếu, anh nói xem cô ta là người thế nào?” Trình Dự tò mò hỏi.
Hoắc Diệp Xâm chỉ liếc mắt nhìn Tô Tô một cái, trong mắt thoáng qua một tia nghi hoặc, nhưng cũng không nói gì, tiếp tục chém xác sống.
Tô Tô nghe thấy chữ “Hoắc thiếu” thì khựng người một chút, suýt bị xác sống tóm được.
Mẹ nó, sao gã đàn ông này lại ở đây?
Không phải hắn nên đến khu khám bệnh để lấy thuốc sao? Sao lại chạy tới khu nội trú?
Thôi được, hắn chắc là đến lấy máy kiểm tra tim mạch, dù sao chỉ có khu nội trú là trang bị đầy đủ.
Tô Tô hoàn toàn không muốn tiếp cận hắn, tiếp tục dò xét từng phòng bệnh.
Cô không muốn lại gần đám người này, Hoắc Diệp Xâm cũng sẽ không lại gần cô, nhưng mấy người khác trong đội hắn lại không được yên phận.
Trình Dự vừa chém xác sống vừa tiến lại gần Tô Tô.
“Này, mỹ nhân, cô tên gì, cô tìm người à?”
Tô Tô không thèm phản ứng.
“Ơ, mỹ nhân, đừng lạnh lùng như vậy mà, biết đâu người cô định tìm, bọn tôi lại biết đấy?”
Tô Tô lạnh lùng liếc hắn một cái.
Bọn hắn biết cái quái gì, bọn hắn cũng vừa lên đây thôi, mà còn suýt nữa hại chết cô.
Trình Dự bị cái liếc này làm toàn thân lạnh toát, đành phải lùi về bên cạnh lão đại nhà mình, “Chậc chậc, đúng là một mỹ nhân băng giá.”
“Trình Dự, cậu có thời gian buôn chuyện thế này sao không đi chém thêm mấy con xác sống? Hơn nữa, cô ta bọc kín mít cả người như vậy, làm sao cậu biết được là mỹ nhân?” Đoàn Kim Lâm đang hết sức chém xác sống bên cạnh không nhịn được mà lườm một cái.
“Ơ, cậu không biết đấy thôi, tôi tuy không nhìn thấy mặt cô ta, nhưng tôi nhìn được tướng cốt của cô ta, với cái tướng cốt đó, nhất định là một đại mỹ nhân hiếm có. Ê này, các cậu có phát hiện ra tướng cốt của cô ta có chút quen mắt không?”
Trình Dự từ nhỏ đến lớn đã gặp qua không ít mỹ nhân, thậm chí đã đạt đến trình độ chỉ cần nhìn tướng cốt là phân biệt được có phải mỹ nhân hay không.
