Chương 20: Nhân Bảo biến thành xác sống rồi?
Đoàn Kim Lâm lại lườm một cái, lười chẳng buồn phản ứng.
Còn Tô Tô nghe vậy cũng khóe miệng giật giật, nhưng rất nhanh sau đó, cô không bận tâm đến mấy lời nói nhảm của gã nữa. Bởi vì cô đã tìm thấy phòng bệnh của Nhân Bảo.
Nhìn con búp bê nằm bên chiếc giường bừa bộn, Tô Tô chắc chắn đây là đồ của Nhân Bảo. Chỉ là, tại sao trong phòng bệnh này lại không một bóng người?
Tô Tô bước vào trong, chỉ thấy trên giường bệnh một vệt máu đỏ tươi, đồng tử cô lập tức co lại.
Chẳng lẽ là...
Ánh mắt Tô Tô tràn đầy tuyệt vọng và hối hận. Sao cô lại đến trễ thế này, sao lại để Nhân Bảo một mình đối mặt với tất cả những chuyện này!
“Bụp bụp bụp!” Đột nhiên, từ nhà vệ sinh vọng ra tiếng va đập.
Tô Tô căng cứng người, mặt trầm xuống, bước nhanh về phía đó. Cô vừa siết chặt dao bầu, vừa cẩn thận mở cửa nhà vệ sinh.
“Gào!” Một tiếng gầm vang lên, nửa giống xác sống, nửa lại pha chút âm thanh của con người.
Sắc mặt Tô Tô lạnh đi, đang định chém gã sắp biến thành xác sống này, thì đột nhiên, tay giơ dao của cô khựng lại.
Cô đá gã vào trong, rồi khóa cửa nhà vệ sinh lại. Khóa xong, cô quay người giẫm một chân lên lưng gã, ngăn không cho gã bò dậy cắn người.
Tô Tô ngồi xổm xuống, nhìn người đàn ông gần như sắp hóa xác sống, cau mày, không biết đang nghĩ gì.
Cô nhận ra người này, là thuộc hạ của Phó Tư Túc – người đàn ông của nguyên chủ, tên là Lãnh Xích Phong, tạm thời được phái đến làm vệ sĩ cho Nhân Bảo. Cô còn nhớ, người này được Phó Tư Túc rất coi trọng, thân thủ thuộc hàng số một số hai bên cạnh hắn. Vậy mà anh ta cũng bị xác sống làm bị thương!
Tô Tô thấy trên cánh tay anh ta có một dấu răng, chắc hẳn đã bị xác sống cắn.
Nghĩ đến đây, sắc mặt cô trầm xuống. Phòng bệnh này đã có xác sống xâm nhập!
Vậy Nhân Bảo của cô đâu? Rốt cuộc có an toàn hay không? Rốt cuộc đang ở nơi nào?
Tô Tô vô cùng mong muốn biết được manh mối về Nhân Bảo. Thế giới rộng lớn thế này, nếu không có một chút manh mối nào, cô biết phải tìm con bé ở đâu?
Còn người trước mắt này, rõ ràng vừa bị xác sống cắn không lâu, nếu không thì đâu đến giờ mới bắt đầu hóa xác sống. Vậy nên, anh ta nhất định biết Nhân Bảo của cô đã đi đâu.
Tô Tô lấy từ không gian ra một ống thuốc thanh trừ virus xác sống.
Cô rất trân quý ba ống thuốc thanh trừ virus xác sống này, nhưng chuyện của ba đứa trẻ còn quan trọng hơn mấy ống thuốc ấy nhiều.
Vì vậy, cô không chút do dự, nắm lấy quai hàm Lãnh Xích Phong, đổ thuốc vào miệng anh ta.
Tô Tô không rõ loại thuốc này có thể thanh trừ được bao nhiêu virus xác sống, cô chỉ có thể cầu nguyện nó sẽ phát huy tác dụng lớn.
Lãnh Xích Phong uống thuốc xong, cơ thể co giật liên tục, nhìn cứ như đang hóa xác sống.
Tô Tô chăm chú nhìn sắc mặt anh ta, muốn tìm thấy hy vọng từ gương mặt ấy.
Và quả nhiên hy vọng đã xuất hiện. Đôi mắt gần như chỉ còn tròng trắng của anh ta dần dần hiện ra đồng tử đen, rõ ràng đang khôi phục thành người bình thường.
Tô Tô lập tức thở phào nhẹ nhõm. May là thuốc có tác dụng, như vậy chẳng bao lâu nữa cô có thể biết được tin tức của Nhân Bảo.
Không biết đã trôi qua bao lâu, nhưng mỗi một giây chờ đợi đều khiến Tô Tô sốt ruột.
Cuối cùng, người trước mặt đã hoàn toàn khôi phục lại thành người, chỉ là trông vẫn còn hơi yếu ớt.
Anh ta ngẩn người nhìn về phía trước, chợt nghĩ đến điều gì đó, vội giơ cánh tay lên. Trên cánh tay vẫn còn dấu răng, nhưng đã không còn chảy máu nữa, những đường gân đen xung quanh cũng biến mất. Anh ta đã trở thành người bình thường!
Vậy tức là anh ta đã thành công vượt qua sự xâm nhập của virus xác sống sao?
“Tỉnh rồi à? Còn nhớ chuyện gì không?” Giọng Tô Tô lạnh nhạt vang lên.
Lãnh Xích Phong giật mình, vội bật người dậy khỏi mặt đất, cảnh giác nhìn Tô Tô, nhất thời không nhận ra cô.
Cũng phải thôi, lúc này Tô Tô bọc kín mít cả người.
Tô Tô cởi áo khoác xuống, lại gỡ khẩu trang trên mặt, để lộ gương mặt tuyệt mỹ.
Lãnh Xích Phong không dám tin nhìn Tô Tô. Đây... đây chẳng phải là đại tẩu sao?!
Sao đại tẩu lại ở đây?
Anh ta khó hiểu nhìn cánh tay mình một cái, lại nhìn cái lọ trên mặt đất đã bị uống cạn.
Chẳng lẽ, là đại tẩu đã cứu anh ta?
Anh ta cố nhớ lại, dường như có chút ấn tượng.
Tô Tô không quan tâm anh ta đang nghĩ gì, chỉ gấp gáp hỏi: “Nhân Bảo đâu? Đã xảy ra chuyện gì?”
Lãnh Xích Phong lại giật mình. Đại tẩu vậy mà lại chủ động quan tâm đến con mình, nhìn dáng vẻ sốt ruột của cô, chẳng giống giả vờ chút nào.
Sao mà sau khi nhiễm virus xác sống, tỉnh dậy lại thấy thế giới dường như khác hẳn thế này?
Thấy Lãnh Xích Phong im lặng không nói, Tô Tô mặt đầy khó chịu, hỏi tiếp: “Tôi hỏi anh, Nhân Bảo đâu?”
Lãnh Xích Phong dù sao cũng là người tài giỏi bên cạnh Phó Tư Túc, nhanh chóng hoàn hồn, vội đáp: “Tiểu thư bị lão đại mang đi rồi.”
Tô Tô không ngờ câu trả lời lại là như vậy. Cô vừa thở phào nhẹ nhõm, trong lòng lại có chút rối rắm. “Hắn đến khi nào? Bây giờ đang ở đâu?”
“Lão đại tối qua đã đến, tôi cũng không biết ông ấy đang ở đâu, nhưng tôi nghĩ lão đại chắc sẽ còn ở lại thành phố Huệ thêm vài ngày nữa.” Dù sao thì tiểu thiếu gia và đại tẩu vẫn chưa được tìm thấy mà.
Tô Tô nhướng mày. Hóa ra tối qua trên đường ít xác sống đến vậy, thì ra là tất cả đều bị động tĩnh ở bệnh viện này thu hút đến.
Cô nhìn Lãnh Xích Phong từ trên xuống dưới. Sức đề kháng của anh ta cũng khá đấy, một ngày một đêm trôi qua mà giờ mới sắp biến thành xác sống.
Tô Tô không quan tâm Phó Tư Túc muốn làm gì, nhìn cánh tay Lãnh Xích Phong hỏi: “Anh bị làm sao vậy?”
Đôi mắt Lãnh Xích Phong tối sầm lại, gương mặt tràn đầy vẻ đau khổ và tự trách.
Tô Tô lờ mờ có linh cảm chẳng lành.
“Tiểu thư... tiểu thư bị nhiễm virus xác sống. Là tôi không tốt, tôi không bảo vệ được tiểu thư, tôi đáng chết!” Lãnh Xích Phong đau khổ nói.
Sắc mặt Tô Tô lập tức trắng bệch, thân thể có chút loạng choạng.
Nhiễm... nhiễm virus xác sống?
Cô đột nhiên chộp lấy cánh tay Lãnh Xích Phong, nhìn dấu răng nhỏ xíu kia, sắc mặt trầm xuống.
Đây nhất định là dấu răng của Nhân Bảo!
Mà Lãnh Xích Phong bị cắn đến mức biến thành xác sống, vậy thì Nhân Bảo nhất định đã thành xác sống rồi.
Nghĩ đến đây, sắc mặt Tô Tô càng trắng bệch hơn.
Lãnh Xích Phong là lần đầu tiên thấy đại tẩu quan tâm đến con mình như vậy, ít nhiều vẫn kinh ngạc, tất nhiên, càng nhiều hơn là cảm thán. Chỉ tiếc, đã quá muộn rồi.
“Hắn ở đâu?!” Tô Tô túm chặt lấy cánh tay Lãnh Xích Phong.
Người đàn ông đó mang Nhân Bảo đi, rốt cuộc muốn làm gì?!
Chẳng lẽ hắn muốn...
Không, cô không cho phép!
Bất kể là ai, cũng không được động đến Nhân Bảo, dù con bé đã biến thành xác sống.
“Tôi... tôi không biết.” Tô Tô dùng sức rất mạnh, khiến một người đàn ông to xác như Lãnh Xích Phong cũng phải nhíu mày vì đau.
Có vẻ đại tẩu đã trở nên khác hẳn rồi!
Nhưng mà, rốt cuộc vẫn quá muộn.
“Chết tiệt!” Cô nhất định phải nhanh chóng tìm được Nhân Bảo, lỡ như loại thuốc kia có tác dụng với con bé thì sao?
Tô Tô không thèm để ý đến Lãnh Xích Phong nữa, mở cửa nhà vệ sinh rồi bước ra ngoài.
