Chương 38: Tỉnh lại
Ôn Ngọc Nhiêu cũng đáp lại...
Cảm nhận được sự đáp lại của Ôn Ngọc Nhiêu, trong lòng Hoắc Kế Hành dâng lên một niềm vui điên cuồng, không khỏi thở gấp.
Cuối cùng, sau một hồi lâu, anh quyết định vẫn nên nhẫn nhịn.
Đắp chăn lại, hôn lên trán Ôn Ngọc Nhiêu đã ngủ say từ lâu, anh thở dài: "Lần sau nhất định sẽ ăn em một cách quang minh chính đại."
Hoắc Kế Hành đang chuẩn bị đi ngủ thì nghe thấy từ phòng bên cạnh truyền đến đủ loại âm thanh không dứt bên tai.
Tức giận, Hoắc Kế Hành ngồi bật dậy, thở ra một hơi dài. Bình ổn tâm trạng, anh nhắm mắt lại.
Phía bên kia, Diệp Kiêu ôm Trần Khả Khả vào phòng, Trần Khả Khả ôm chầm lấy Diệp Kiêu rồi bắt đầu hôn tới tấp. Diệp Kiêu bị nụ hôn bất ngờ làm cho đồng tử giãn ra, tay chân luống cuống không biết để ở đâu.
Dù trước đó hai người cũng đã hôn nhau, nhưng lần này hoàn toàn khác với trước. Trước đây đều dịu dàng và ngọt ngào. Giờ đột nhiên trở nên bá đạo và nồng nhiệt.
Sau khi thích ứng, anh nâng khuôn mặt Trần Khả Khả lên, đáp lại nụ hôn sâu đắm.
Trần Khả Khả mở đôi mắt long lanh nhìn Diệp Kiêu, hai chân mở ra ngồi lên đùi anh, tay đặt trên ngực anh.
Diệp Kiêu nhìn Trần Khả Khả mặt đỏ bừng, nuốt nước bọt.
Ánh mắt dần trở nên mê ly, cô đưa tay cởi chiếc cúc đầu tiên trên áo sơ mi của Diệp Kiêu, chiếc thứ hai, chiếc thứ ba... Cả quá trình kéo dài và đầy quyến rũ.
Khi chạm vào cơ thể anh, Diệp Kiêu lập tức tỉnh táo lại: "Em có biết em đang làm gì không? Anh không muốn chúng ta quan hệ khi em không tỉnh táo. Em tỉnh dậy sẽ trách anh mất."
"Kiêu, em thích anh, em nguyện ý! Chẳng lẽ anh không muốn em sao?" Vừa nói, cô vừa dùng đôi mắt long lanh nhìn Diệp Kiêu.
"Muốn, anh muốn, anh đã đợi ngày này rất lâu rồi." Diệp Kiêu nóng lòng hôn tới.
..................................................
Một đêm không ngủ ~~~~~~
Ai mà ngờ được Trần Khả Khả bề ngoài trong sáng, ngọt ngào, đáng yêu mà say rượu lại biến thành bộ dạng này chứ.
Ôn Ngọc Nhiêu tỉnh dậy cảm thấy đầu đau như búa bổ, cơ thể mệt mỏi. Nghĩ đến tối qua chỉ uống chút rượu, liền hỏi sao lại thế này?
Hoắc Kế Hành thấy chột dạ, quay đầu mặc quần áo: "Anh làm sao mà biết."
Ôn Ngọc Nhiêu cố gắng nhớ lại chuyện tối qua, nhớ đến việc mình đòi cởi quần anh, hai người còn hôn nhau. Cuối cùng là Hoắc Kế Hành........................
Đột nhiên mặt đỏ bừng: "Anh... anh lại dám... trơ trẽn, vô liêm sỉ, hạ lưu, đê tiện..." Cô hét lên tất cả những từ xấu xa nhất. Tức giận cầm gối ném về phía Hoắc Kế Hành.
Hoắc Kế Hành một tay ném gối đi, một tay nắm lấy hai tay Ôn Ngọc Nhiêu giơ lên quá đầu khiến cô không thể giãy ra được: "Bây giờ em tỉnh táo rồi, anh không ngại cùng em tiếp tục chuyện tối qua còn dang dở."
Ôn Ngọc Nhiêu tim đập thình thịch. Mặt đỏ còn hơn cả quả táo chín. Đến vành tai cũng ửng hồng. Miệng kinh ngạc hé mở, lắp bắp hồi lâu không nói nên lời, chỉ có thể ngây người nhìn anh!
Hoắc Kế Hành nhìn Ôn Ngọc Nhiêu quyến rũ như vậy, trong lúc mê mẩn lại nhớ đến cảm giác chạm vào người cô tối qua, lập tức đứng dậy. Sợ giây tiếp theo sẽ không kiềm chế được mà làm cô ngay tại chỗ.
"Được rồi, không phải cơ thể khó chịu sao, vậy anh xoa bóp cho em nhé! Nhiêu Nhiêu ngoan của anh." Nói xong liền mặt dày dán tới.
"Hừ! Coi như anh biết điều!" Cô nhắm mắt tận hưởng sự xoa bóp của anh.
Một lúc lâu sau cuối cùng anh cũng ra ngoài!
