Chương 39: Buồn bực không thôi
Diệp Kiêu khẽ mở mắt, căn phòng hiện ra trước mắt là một mớ hỗn độn, quần áo vứt khắp sàn, trong không khí vẫn còn thoang thoảng mùi vị khó tả. Anh quay người thấy Trần Khả Khả vẫn còn ngủ say, khuôn mặt hồng hào. Ano khẽ chạm vào khóe môi cô, kéo chăn đắp kín rồi nhặt quần áo dưới sàn mặc chỉnh tề, đứng dậy.
Một cơn lạnh ập đến. Thì ra bên ngoài đã đổ xuống một trận tuyết trắng xóa.
Ra khỏi phòng, anh thấy mọi người đang tụ tập ở phòng khách bàn bạc gì đó.
“Kiêu, bọn tôi quyết định hôm nay không đi nữa. Tuyết bên ngoài rơi to quá, đi lại nguy hiểm. Phải đợi tuyết tan hẳn mới đi được.”
“Được thôi, tôi thế nào cũng được!”
“Ơ, khoan đã, Diệp Kiêu, cổ cậu toàn vết đỏ là sao? Tối qua nếm thử vị ngon rồi à!” Hứa Ngôn với vẻ mặt tò mò, tiến lại gần kéo cổ áo anh.
Nhìn thấy bên dưới đỏ ửng cả một mảng, Hàn Lãnh cười đểu nói: “Tôi cứ tưởng cả đêm qua nghe thấy tiếng động khe khẽ, hóa ra không phải là lão đại và chị dâu, mà là hai người đấy.” Rồi cậu ta nói tiếp: “Thể lực tốt đấy.”
Diệp Kiêu kéo cổ áo lên, cười ngại ngùng, quay lưng lại với mọi người, đưa tay lên miệng giả vờ ho khan để che giấu sự xấu hổ. Tuy không trả lời nhưng mọi người đều hiểu.
Hoắc Kế Hành ngoài mặt vẫn bình thản nhưng trong lòng buồn bực không thôi: “Rõ ràng mình lớn hơn cậu ta vài tuổi, vậy mà đến giờ vẫn chưa được nếm mùi vị của Nhiêu Nhiêu, kết quả là thằng nhóc này lại về trước. Khiến mình nghe suốt cả đêm, đúng là mất ngủ cả đêm.” Rồi anh thở dài nghĩ: “Không biết đến bao giờ mình mới được ‘ăn thịt’ cùng Nhiêu Nhiêu đây.”
Trần Khả Khả tỉnh dậy, nhấc cánh tay đau nhức lên. Cảm giác bỏng rát ập đến. Cô nhìn quanh phòng, thấy mọi thứ trên bàn trang điểm đều bị hất xuống sàn, có thể thấy đêm qua đã điên cuồng thế nào. Cô đỏ mặt, thấy mình có hơi quá đà. Cô khẽ gọi: “Kiêu, anh ở đó không?”
Diệp Kiêu vừa bước vào phòng đã thấy những chỗ hở ra ngoài chăn của Trần Khả Khả đều để lộ dấu vết ái ân, lập tức thấy nghẹt thở. Ánh mắt anh tối lại, bước đến bên giường, xoa nhẹ người cô. Trần Khả Khả giật mình kêu lên. Diệp Kiêu hôn cô, nuốt trọn những âm thanh còn lại.
Ôn Ngọc Nhiêu đứng bên cửa sổ nhìn tuyết rơi như lông ngỗng bên ngoài. Cô nhớ lại trong sách viết, sau đợt nắng gắt là mấy ngày tuyết rơi liên tiếp, cả thế giới bị đóng băng, những người thường may mắn sống sót lại chết thêm quá nửa trong trận tuyết này.
Lại vì trời quá lạnh, tay chân xác sống cũng bắt đầu cứng đờ, di chuyển càng chậm chạp hơn, đây chính là cơ hội để con người phản công.
Trần Khả Khả ôm bát canh gà, hài lòng nheo mắt: “Cảm ơn cậu, Nhiêu Nhiêu tốt nhất!”
Ôn Ngọc Nhiêu nhìn Trần Khả Khả đầy mình dấu hôn, sau đêm qua, tuy ngũ quan không thay đổi gì nhưng lại cảm giác cả người cô ấy toát lên một vẻ quyến rũ.
“Tối qua cậu có ‘làm gì’ với Hành ca không?” Trần Khả Khả ghé sát tai Ôn Ngọc Nhiêu thì thầm với vẻ tò mò.
“Không, nhưng ban đêm mơ màng nghe thấy phòng bên cạnh kêu rất vui vẻ! Nghe là biết sướng lắm!” Ôn Ngọc Nhiêu cười gian.
“Ghét quá! Cậu còn trêu tớ nữa thì tớ không thèm chơi với cậu nữa đâu!”
Rồi cô ấy nói tiếp: “Nhưng mà đúng là rất sướng, sướng đến mức muốn chết! Sau này cậu trải qua rồi sẽ biết thôi.”
Hai người cúi đầu sát vào nhau thì thầm đủ chuyện, không ngờ Hoắc Kế Hành đã thức tỉnh dị năng lên tứ giai, thính lực cực tốt, nghe được hai người bàn luận chuyện nhạy cảm như vậy, không khỏi mơ mộng lung tung.
Cuối cùng Trần Khả Khả hài lòng nói: “Đàn ông tốt thì phải ra tay sớm, nhất là người đàn ông mình thích.”
Ôn Ngọc Nhiêu nghiêm túc suy nghĩ…
