Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Phu Nhân Bị Thất Sủng Trọng Sinh Rồi - Cố Cẩm Triều > Chương 41

Chương 41

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 37: Học nghiệp.

 

Từ ma ma kể hết chuyện ở Tĩnh An cư cho Kỷ thị nghe.

 

Kỷ thị bật cười: “Con bé Cẩm Triều này cũng thật là… nhưng thế cũng tốt, chỗ La di nương rốt cuộc chúng ta cũng yên tâm được. Chỉ có chuyện của Tử Lăng, ta không hiểu vì sao. Nếu nó không phạm lỗi lớn, với tính cách của Triều nhi, chắc chắn sẽ không để Thanh Bồ đánh nó đâu.”

 

Từ ma ma ngẫm nghĩ rồi nói: “Nô tì nghe ý của đại tiểu thư, hình như Tử Lăng thường xuyên nói xấu đại tiểu thư trước mặt đại thiếu gia.”

 

Kỷ thị thần sắc ủ rũ: “… Cùng một giuộc với chủ nhân của nó.”

 

“Vậy có cần gọi đại thiếu gia đến, nói chuyện này với cậu ấy không?” Từ ma ma hỏi.

 

Kỷ thị có chút do dự: “Ngày kia nó đã phải đến Thất Phương Hồ Đồng rồi, lúc này nói chuyện này chưa chắc đã tốt. Ta cứ nghĩ nó đã lớn thế này, cũng biết phân biệt phải trái, nhưng thằng bé này chẳng biết lo lắng gì cả, sau này làm sao nối nghiệp nhà họ Cố được…”

 

Một lát sau, Mặc Tuyết ở ngoài lại vào báo, Cẩm Triều đến dùng bữa trưa với mẫu thân.

 

Hai chủ tớ không nói nữa, sai người bày bàn nhỏ lên. Kỷ thị bệnh nặng đi lại không tiện, từ lâu đã dùng bữa trong phòng trong.

 

Cẩm Triều vào thỉnh an, rồi ngồi đối diện mẫu thân, kể mấy ngày nay nàng làm gì ở Thanh Đồng viện, lại trồng giàn nho. Nàng luyên thuyên kể chuyện, không khí có vẻ náo nhiệt. Kỷ thị mỉm cười nhìn Cẩm Triều, trước mặt mình nàng chưa bao giờ nhắc đến Tống di nương và Cố Lan, cũng không kể chuyện không vui với đệ đệ, dường như không muốn mình phải phiền lòng chút nào.

 

Thức ăn được bưng lên: nồi đất hầm bồ câu với thiên ma, một đĩa cá vược hấp, một đĩa chân ngỗng ngâm rượu, một đĩa dưa chuột non. Cá vược và chân ngỗng đều dành cho Cẩm Triều, còn Kỷ thị chỉ có thể ăn những món cực kỳ thanh đạm. Cẩm Triều múc cho mẫu thân một bát canh, đút bà uống.

 

Kỷ thĩ suy nghĩ một lát rồi nói: “Chuyện của đệ đệ con… con phải nghe lời mẹ, ăn ở cho tốt với nó. Dù sao con cũng là tỷ tỷ, nó còn nhỏ, chưa biết phân biệt phải trái, đừng xa lánh nó quá…”

 

Tay Cẩm Triều khựng lại. Chuyện xảy ra ở Tĩnh An cư sáng nay chắc mẫu thân đã biết.

 

Nàng gật đầu: “Nhi nữ biết rồi, mẫu thân không cần lo lắng.”

 

Hôm sau, Cẩm Triều đứng dưới giàn nho ngắm nghía một lát, sai Đồng mụ mụ bảo người ngoài viện mang đá bàn đá ghế đến đặt dưới giàn, để mùa hè còn ngồi hóng mát. Lại dặn bà qua Tĩnh Phương Trai xem thử, Cẩm Vinh đã chuẩn bị động thân đến Thất Phương Hồ Đồng chưa, nếu đi rồi thì nhớ về báo cho nàng một tiếng.

 

Chiều về, nàng vào sưởi các, tỉa lại mấy chậu thạch trúc và kiều thu lụi sắp nở cuối xuân. Lại đến thư phòng luyện đàn và luyện chữ nửa canh giờ, rồi nằm nghỉ trên sập quý phi. Khi tỉnh dậy đã gần tối, ngoài cửa sổ vọng vào tiếng mưa lộp độp.

 

Nàng mở then cửa sổ, một luồng hơi ẩm ùa vào mặt. Mưa rơi lất phất, đập vào cây chuối trước cửa sổ.

 

Thanh Bồ bước nhanh vào: “Tiểu thư, cuối cùng người cũng tỉnh rồi. Đồng mụ mụ đã chờ người cả một canh giờ. Nô tì thấy người ngủ ngon nên không gọi.”

 

Cẩm Triều cau mày, không biết Đồng mụ mụ có chuyện gì nhất định phải nói với mình, lại chờ lâu thế. Rửa mặt xong, nàng đi sang phòng tây thứ, thấy Đồng mụ mụ đang ngồi trên ghế nhỏ, ngóng về phía cửa.

 

Bước chân Cẩm Triều không khỏi nhanh hơn: “Đồng mụ mụ, có chuyện gì gấp vậy?”

 

Đồng mụ mụ thấy nàng, vội đứng dậy: “Nô tì cũng không biết chuyện này có gấp không… nhưng người dặn nô tì để ý chuyện học hành của đại thiếu gia, nô tì nghĩ phải báo với người một tiếng.”

 

Cẩm Triều mời bà ngồi xuống, hỏi: “Sao thế, đại thiếu gia mai đã lên đường rồi à?”

 

Đồng mụ mụ lắc đầu: “Cũng không phải… Nô tì nghe Thanh Nhiên ở viện đại thiếu gia nói, đại thiếu gia định không đến Thất Phương Hồ Đồng học nữa. Hôm qua cậu ấy đã gặp lão gia, muốn lão gia mời tây tịch về dạy ngay trong phủ. Nói là như vậy tiện chăm sóc phu nhân. Lão gia có đồng ý hay không thì nô tì không rõ, nhưng có vẻ lão gia cũng không từ chối.”

 

Tách trà trong tay Cẩm Triều đập mạnh xuống bàn, lửa giận trong lòng đã bốc lên. Nàng hít một hơi thật sâu, nói với Đồng mụ mụ: “Chuyện này đúng là phải nói với ta một tiếng, bà làm tốt lắm!” Rồi gọi to Thanh Bồ vào giúp nàng thay y phục.

 

Đồng mụ mụ nghĩ thầm, đại thiếu gia không học ở Thất Phương Hồ Đồng tuy ảnh hưởng đến học nghiệp, nhưng cũng là vì phu nhân, coi như có thể thứ lỗi. Không hiểu sao tiểu thư lại nổi giận, rồi định đi đâu… Bà không hỏi thẳng, mà nói: “Tiểu thư, chuyện này có cần báo với phu nhân không?”

 

Cẩm Triều quay lại nhìn bà, trong phòng còn có Bạch Vân đang trông lò lửa, Thanh Bồ đang giúp nàng chải đầu.

 

“Chuyện này nhất định không thể để mẫu thân biết. Ai mà tiết lộ ra ngoài, ta nhất định sẽ phạt.” Nàng thấy Thanh Bồ cầm lên đôi hoa tai mắt mèo, lại nói, “Chải búi tóc là được rồi, đi lấy dù đến. Hôm nay phụ thân nghỉ ở đâu?” Câu sau hỏi Đồng mụ mụ, Cẩm Triều đã dặn bà để ý chuyện này.

 

Đồng mụ mụ vội nói: “Ở Tĩnh An cư, chỗ La di nương ạ. Nhưng… tiểu thư, trời sắp tối rồi, lại còn mưa, chi bằng ngày mai sáng mai hãy đi.”

 

Cẩm Triều lắc đầu: “Chuyện này không thể chậm trễ.” Nàng thấy Đồng mụ mụ còn vẻ mơ hồ, dường như chưa hiểu, bèn giải thích: “Cố Cẩm Vinh về nhà lâu như vậy, đi thăm mẫu thân được mấy lần, mỗi lần bao lâu? Lấy cớ mẫu thân bệnh để không đến Thất Phương Hồ Đồng học, thật là chuyện cười! Chủ ý này nhất định có người xúi bẩy, tính nó nghe gió bảo mưa. Nếu để nó ở lại Vân phủ học, hậu quả khó lường…”

 

Không biết kẻ nào khuyên nó ở lại, thật hoang đường.

 

Học nghiệp của Cố Cẩm Vinh vốn đã bình thường, ở Thất Phương Hồ Đồng chỉ miễn cưỡng theo kịp. Nó lại dễ bị ảnh hưởng bởi hoàn cảnh, trong phủ không có đệ tử nào cùng học, một mình mời tây tịch dạy? E rằng chẳng mấy chốc sẽ chểnh mảng!

 

Nếu nó thực sự ở lại phủ, Tống di nương hay Cố Lan ngầm sai người dẫn dắt nó, dạy dỗ càng tệ hơn, sau này thực sự không thể cứu vãn.

 

Cẩm Triều sai Thanh Bồ che dù, hai người đi đến Tĩnh An cư.

 

Mưa tuy không lớn nhưng cũng làm ướt giày vớ. Vừa đến Tĩnh An cư, Cẩm Triều đã bị Liễu bà tử thấy, vội mời nàng vào phòng nhỏ, lại dâng lò sưởi tay và trà nóng. “Trời còn mưa, sao đại tiểu thư lại đến Tĩnh An cư thế?”

 

Cẩm Triều đưa trà cho Thanh Bồ, nha hoàn che dù cho nàng nên nửa vai ướt hết, cũng nên sưởi ấm một chút.

 

“Tìm một bộ y phục cho Thanh Bồ thay, ta muốn gặp lão gia.”

 

Bây giờ Tĩnh An cư đều là người của Cẩm Triều, lời nàng nói đám nha hoàn bà tử tự nhiên không dám hé răng. Liễu bà tử đi tìm y phục sạch, Trần bà tử dẫn nàng vào phòng đông thứ: “La di nương đang dùng bữa tối với lão gia, Tình Y hầu hạ. Tiểu thư hãy đợi ở đây kẻo mưa. Nô tì sẽ vào báo một tiếng.” Rồi mời nàng ngồi ghế thái sư ở chính đường.

 

Cẩm Triều nhìn ra ngoài chính đường, trời đã tối hẳn, màn mưa dày đặc, chẳng thấy gì.

 

Trần bà tử mời nàng vào.

 

Đến phòng đông thứ, một luồng hơi ấm ùa vào mặt. La di nương đứng bên cạnh phụ thân gắp thức ăn, dưới ánh đèn đứng lồng bóng, người thướt tha, gật đầu cười với nàng, trên mặt có chút thẹn thùng.

 

Cẩm Triều thấy trên bàn còn một đôi đũa bát đã dùng, lại thấy Thu Quỳ bên cạnh đang cầm đũa, trong lòng đã hiểu rõ. La di nương và phụ thân ngồi cùng mâm… nhưng chuyện này nàng không muốn quản, liền hành lễ với phụ thân: “… Nhi nữ nghe nói Cẩm Vinh muốn mời tây tịch dạy học trong phủ, đã thỉnh thị phụ thân, không biết phụ thân nghĩ thế nào?”

 

Với người như phụ thân, hỏi thẳng vẫn hơn.

 

Cố Đức Chiêu cười bảo nữ nhi ngồi xuống trước, lại sai Thu Quỳ dọn bát đũa cho nàng. “Con vội vã đến, chắc chưa ăn tối. Cẩm Vinh có nói với ta chuyện này, nó thương mẫu thân con bệnh nặng, muốn ở nhà hầu hạ. Trăm nết hiếu đầu, tuy có ảnh hưởng đến học nghiệp, nhưng mời tiên sinh họ Quách từng dạy ở Quốc Tử Giám đến dạy nó, chắc cũng không sao.”

 

Cẩm Triều lắc đầu: “Phụ thân, tuy nói Cẩm Vinh muốn tận hiếu, nhưng phụ thân cũng biết mẫu thân. Bà ấy nhất định hy vọng Cẩm Vinh học ở Thất Phương Hồ Đồng, chứ không phải ở nhà hầu hạ bà… Nếu Cẩm Vinh chế nghệ có thành tựu, ba năm sau thi đỗ cử nhân về rạng danh môn đình, chẳng phải càng tận hiếu hơn sao?”

 

Cố Đức Chiêu trầm mặc một lúc, rồi hỏi: “Con không muốn nó ở nhà? Ta nghĩ Cẩm Vinh ở nhà, hai tỷ đệ có thể thân thiết hơn.”

 

Có Cố Lan ở đó, Cố Cẩm Vinh ở nhà càng lâu, e rằng hai người càng xa cách.

 

Nàng không nói chuyện đó, mà tiếp tục khuyên: “Phụ thân cũng rõ, Cẩm Vinh đâu phải người mải mê học hành. Nếu để nó học ở nhà, e rằng hay bữa đực bữa cái. Gần đây tam công tử phủ Vĩnh Dương bá lại thích rủ nó đi chơi, phụ thân biết vị tam công tử này mà… Cẩm Vinh trước đây còn cùng hắn ra ngoại ô cưỡi ngựa.”

 

Tam công tử phủ Vĩnh Dương bá nổi tiếng ăn chơi, mấy anh trai đều học ở Thất Phương Hồ Đồng, hắn lại nhất quyết không đi. Lại là đích tử nhỏ nhất, Vĩnh Dương bá và phu nhân cũng quản không nổi, hắn nhiễm đầy thói xa hoa. Chuyện này Cẩm Triều đã biết từ lâu, nhưng quan hệ giữa nàng và Cố Cẩm Vinh đã không tốt, nàng không muốn vì chuyện này mà chọc giận nó nên chưa từng nói.

 

La di nương bên cạnh cũng nhẹ nhàng lên tiếng: “Thiếp thấy đại tiểu thư nói có lý. Đại thiếu gia nên lấy việc thi cử làm trọng, chớ nghe lời nhị tiểu thư mà muốn ở lại mãi trong phủ.”

 

Cố Đức Chiêu cau mày, hỏi La Tố: “Chủ ý này là Cố Lan đưa ra?”

 

La di nương khẽ khom người: “Thiếp nghe hạ nhân nói, nhị tiểu thư thường tìm đại thiếu gia, bảo nếu đi Đại Hưng huyện thì hai người sẽ lâu gặp nhau… Nhưng thiếp cũng không ngờ đại thiếu gia lại thực sự đến nói với lão gia.”

 

Cố Đức Chiêu liền biến sắc. Nếu vì Kỷ thị, Cố Cẩm Vinh không muốn đi Thất Phương Hồ Đồng còn có thể thứ lỗi, nhưng nếu vì lý do khác…

 

Cố Đức Chiêu lấy lại tinh thần, bảo Cẩm Triều về trước: “… Ngày mai ta sẽ nói rõ với nó.”

 

La Tố nói muốn tiễn nàng ra cửa, Cẩm Triều thấy nàng có vẻ muốn nói gì, không từ chối. Hai người đi đến hành lang, nhìn màn mưa mịt mù, La Tố khẽ nói với nàng: “Đại tiểu thư, câu đó thiếp nghe Thu Quỳ nói. Ả thân thiết với Mộc Cận trong phòng nhị tiểu thư… Thu Quỳ hình như còn biết một số chuyện của nhị tiểu thư, ngày mai người có muốn gọi ả đến hỏi không?”

 

Cẩm Triều nói: “… Tạm thời không cần, khi nào cần thiết ta sẽ tìm ả. Lần này đa tạ muội.” Nàng không ngờ La Tố lại đột nhiên mở miệng dẫn dắt vấn đề về phía Cố Lan, xem ra nàng tuy nhút nhát nhưng cũng không phải kẻ ngu.

 

La Tố mỉm cười: “Đại tiểu thư không cần khách khí, đều là phận sự của thiếp.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích