Chương 38: Có lẽ họ đều không phải là tôi.
Cô không tranh luận, cũng không tỏ ra uất ức, chỉ nhẹ nhàng gật đầu, giọng nói nhỏ nhẹ:
“Con biết rồi, ba.”
Ôn Quý Minh đã quen với sự ngoan ngoãn của cô, nhưng trong lòng vẫn còn nghi hoặc về chuyện hôm nay.
Ông dò hỏi, “Rốt cuộc con và Giang Nhiếp thế nào?
Thằng nhỏ họ Giang đó có không ít phụ nữ bu quanh, chị con chưa từng để bọn họ vào mắt, nhưng lần này vì con và Giang Nhiếp thân thiết, nó ở nhà làm ầm lên.”
Ôn Ngưng lặng lẽ lắng nghe, dường như cũng đang suy nghĩ theo lời Ôn Quý Minh xem rốt cuộc là vì sao.
Trên mặt vẫn là vẻ yên tĩnh dịu dàng như thường, dường như kẻ vừa khiến Ôn Hoạ phát điên ở phòng khách không phải là cô.
Nhưng Ôn Quý Minh tinh tường nhận ra, dưới đáy mắt Ôn Ngưng có điều gì đó khác lạ.
Một lúc sau, Ôn Ngưng dường như mới nghĩ ra đáp án, cô nghiêng đầu, một lọn tóc mềm rơi xuống má, mang theo vẻ ngây thơ bối rối:
“Có lẽ là......”
Ôn Ngưng ngập ngừng, đang cân nhắc từ ngữ, rồi ánh mắt thẳng thắn đối diện với Ôn Quý Minh.
Khóe môi cô cong lên một độ cong cực nhạt, nhưng lời thốt ra lại mang theo sự khiêu khích tinh tế:
“Có lẽ, họ đều không phải là con?”
Nghe câu trả lời như vậy, đồng tử Ôn Quý Minh co rút mạnh.
Trong lòng, như có một viên sỏi nhỏ rơi vào mặt hồ tưởng chừng yên tĩnh, lập tức làm hình ảnh Ôn Ngưng nhu nhược trở nên mờ ảo thành một vòng gợn sóng.
Ôn Ngưng cố tình nói như vậy.
Sự việc phát triển đến hiện tại, đối với Ôn Quý Minh, đã đến lúc thay đổi chiến lược.
Ban đầu về Ôn gia, để ở lại, đương nhiên phải làm một đứa con gái ngoan ngoãn vâng lời.
Nhưng chỉ ngoan ngoãn vâng lời, Ôn Quý Minh cũng sẽ không coi trọng.
Huống chi bây giờ đã có mâu thuẫn với Ôn Hoạ, theo tính cách của Ôn Hoạ, chuyện như vậy sẽ thường xuyên xảy ra.
Phải đứng vững gót chân trong Ôn gia, khiến Ôn Quý Minh coi trọng.
Trước hết phải xoay chuyển thái độ trong lòng ông, khiến ông không còn tùy tiện đuổi mình đi nữa, mà phải cam tâm tình nguyện giữ cô ở nhà.
Vì vậy bây giờ Ôn Ngưng nhất định phải thể hiện ra mặt hữu dụng của mình.
Cô quá hiểu Ôn Quý Minh, trước đây vì Ôn Hoạ đáng yêu, họ thích Ôn Hoạ.
Hiện tại vẫn chọn Ôn Hoạ, nguyên nhân nhiều hơn là đầu tư vào Ôn Hoạ quá nhiều, ông nhất định phải thấy được hồi báo.
Ôn Ngưng biết rõ, hiện tại Ôn Quý Minh muốn một đứa con gái như thế nào.
Một đứa con gái có thể mang lại giá trị thực tế cho Ôn gia.
Ôn Ngưng không cho Ôn Quý Minh nhiều thời gian suy nghĩ, cô tiếp lời:
“Ba ơi, thiếu gia Giang là người thế nào ba rõ hơn con. Tính khí không tốt, ngông cuồng, thích Ôn Hoạ, bao nhiêu người muốn bám víu còn không có cửa.”
Nói rồi, cô nhẹ nhàng xòe tay, động tác thanh lịch lại pha chút kiêu hãnh.
“Chưa đầy hai tháng, một thiếu gia tính tình như thế, lại để mắt tới con.
Tuy con không rõ giữa anh ấy và chị đã xảy ra chuyện gì, nhưng quả thực mối quan hệ giữa họ vì con mà thay đổi, nếu không chị đã không tức giận đến vậy.
Chẳng lẽ ba vẫn chưa thấy con cũng có giá trị của mình sao? Giá trị, chẳng phải là thứ ba coi trọng nhất ư?”
Ôn Ngưng hỏi vô cùng tự nhiên, nhưng lại như một chiếc chìa khóa, lập tức mở ra tư duy thương nhân của Ôn Quý Minh.
Ông nhìn đứa con gái trước mắt.
Cô đứng đối diện, dáng vẻ vẫn yếu đuối, nhưng ánh mắt lại mang một sự tỉnh táo và kiên định chưa từng có.
Bị nhìn thấu, Ôn Quý Minh cũng không thấy ngượng, ông thừa nhận Ôn Hoạ là đứa con mà ông đổ tâm huyết bồi dưỡng.
Nhưng bây giờ, Ôn Ngưng trước mắt, dường như đang theo một cách mà ông chưa từng dự liệu, bước vào tầm mắt ông.
Ôn Ngưng nhìn ra phía sau Ôn Quý Minh, ánh mắt dừng lại ở tủ sách.
Đó là bức ảnh gia đình ba người của Ôn Quý Minh, Triệu Tố Như và Ôn Hoạ.
Nhìn nụ cười hòa thuận của họ, giọng Ôn Ngưng mang theo sự bất lực và yếu đuối vừa đủ.
“Hôm nay con và chị xảy ra mâu thuẫn, vì ba, con nguyện hòa thuận trở lại với chị.
Vì Ôn gia, con cũng có thể luôn ngoan ngoãn nhường nhịn.
Nhưng tính cách của chị, ba cũng hiểu...... chị ấy còn có thể sống hòa thuận với con không?”
Ôn Ngưng thu hồi ánh mắt, lại nhìn về phía Ôn Quý Minh, đôi mắt phủ một lớp sương mờ, giọng nói cũng thấp hơn mấy phần:
“Nếu lại xảy ra chuyện như vậy, dù không phải lỗi của con, nhưng cũng sẽ bị ba đuổi đi, con còn đường sống sao?”
Ôn Quý Minh cau mày, “Nói đi nói lại, con vẫn cho rằng ba thiên vị Ôn Hoạ.”
Ôn Ngưng im lặng, không phụ họa như trước kia.
Ôn Quý Minh hừ lạnh một tiếng:
“Hoạ Hoạ từ nhỏ đã xuất sắc, kéo vĩ cầm giỏi, biết cưỡi ngựa, biết bốn thứ tiếng, thẩm mỹ cao, tầm mắt rộng mở, có thể hòa nhập tốt vào giới hào môn Kinh Thành.
Quan trọng hơn, nó là sinh viên Kinh Đại.
Chỉ riêng học vấn này thôi, con đã không vượt qua được, so với việc con chỉ câu được một thằng Giang Nhiếp, chẳng lẽ ba không nên chọn nó sao?”
“Đúng vậy, chị rất xuất sắc.”
Ôn Ngưng tiếp lời, giọng chân thành, thậm chí còn pha chút ngưỡng mộ.
“Nhưng ba ơi, ba có từng nghĩ, những vầng hào quang chói lọi ấy, có bao nhiêu là do Ôn Triệu hai nhà, đổ vào vô số tài nguyên, nhân mạch, tiền bạc, tinh tâm tạo dựng nên không?”
