Chương 39: Khát Khao Hơi Ấm?
Ôn Ngưng ánh mắt trong veo, như thể đang nói một đạo lý đơn giản:
“Không nói đến những đứa trẻ khác, nói về con đi, cũng là con gái của ba.
Nếu từ nhỏ con được sống trong một gia đình giàu có như Ôn gia, được cho những tài nguyên tốt nhất ngay từ đầu, được đào tạo đỉnh cao nhất.
Được uốn nắn thành một tiểu thư danh giá, chắc cũng không khó nhỉ?”
Ôn Quý Minh bị hỏi đến nghẹn lời.
Lời của Ôn Ngưng đã chọc thủng lớp bong bóng hào quang của Ôn Hoạ, thứ được xây dựng từ tài nguyên gia tộc.
Nhìn sắc mặt biến hóa khôn lường của Ôn Quý Minh, cô biết mình đã trúng huyệt.
Ôn Ngưng bước tới một bước nhỏ, gần bàn làm việc hơn.
Cô dịu giọng: “Tất nhiên, ai bảo ba thích chị nhất, nên bồi dưỡng chị cũng là điều đương nhiên.”
Ôn Ngưng cho Ôn Quý Minh một bậc thang xuống, nhưng lại mang sự nghiêm túc của kẻ liều mạng:
“Ba, con không cần ba bồi dưỡng con như chị.
Con không cần ba tốn thời gian, tinh lực và tiền bạc ngang nhau, con sẽ dùng cách của mình để chứng minh giá trị của con với ba.
Không cần lâu, chỉ vài ngày nữa thôi, ba sẽ thấy.”
“Vài ngày?” Ôn Quý Minh nghe vậy liền hỏi: “Con muốn làm gì?”
Ôn Ngưng không trả lời, chỉ mỉm cười bí ẩn và đầy tự tin.
Ôn Quý Minh im lặng, ngón tay vô thức gõ nhẹ lên mặt bàn nhẵn bóng.
Ánh mắt ông ta liên tục quét qua Ôn Ngưng, như đang đánh giá lại một món đầu tư bị đánh giá thấp.
Một lúc lâu sau, ông ta trầm giọng mở lời, giọng điệu phức tạp: “Ôn Ngưng, con thay đổi rồi.”
Ôn Quý Minh loại người này, vừa muốn hưởng lợi ích con gái mang lại, vừa muốn hưởng tình thân cha con.
Vậy nên Ôn Ngưng đương nhiên không thể biến mối quan hệ của họ thành như đang làm ăn.
Ôn Quý Minh muốn thứ tình thân đầy lợi ích, Ôn Ngưng đương nhiên có thể diễn thành đứa con gái hoàn hảo như vậy.
Trên mặt cô nở ra một nụ cười, tựa như đóa hoa sen mới nở trong màn mưa Giang Nam, đẹp đến động lòng người.
Ôn Ngưng khẽ mở miệng:
“Nếu ba chịu dành một chút thời gian để hiểu con, thì sẽ hiểu vì sao con thay đổi... Nhưng mà.”
Cô đột nhiên đổi giọng: “Dù nguyên nhân thế nào, con thay đổi, với ba mà nói, chẳng lẽ không phải chuyện tốt sao?”
“Ôn Ngưng, con có hận ba không, hận ba ngày đó không mang con về Ôn gia?”
Đương nhiên là hận!
Ôn Ngưng lắc đầu không trả lời, mắt ngấn lệ nhìn Ôn Quý Minh, trong mắt đầy sự kính yêu và khát cầu hèn mọn.
“Con không như chị, từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh ba, chỉ cần cười một cái là ba vui. Con biết con nhỏ bé vụng về, không biết lấy lòng người khác...”
Ôn Ngưng nghẹn ngào.
“Nhưng ba ơi, con sẽ rất cố gắng, rất cố gắng! Con cũng... chỉ là một đứa con gái muốn ở bên ba, khao khát có được một chút hơi ấm gia đình thôi.”
Lời này nói thật tình thật ý.
Trái tim Ôn Quý Minh bị những giọt nước mắt dâng trào và lời khẩn cầu hèn mọn này xung kích.
Ông ta nhìn khuôn mặt Ôn Ngưng giống hệt mẹ nó, cảm giác tội lỗi quấn lấy ông.
Ôn Quý Minh im lặng hồi lâu, cuối cùng, sự áy náy xen lẫn cân nhắc lợi hại của một thương nhân khiến ông ta đưa ra quyết định.
Ông ta muốn thử xem giá trị của Ôn Ngưng rốt cuộc là gì.
Cũng cho rằng, đứa con gái coi trọng tình cha như vậy có thể giữ lại bên cạnh.
Ôn Quý Minh chậm rãi mở miệng, giọng nói trở lại vẻ trầm ổn thường ngày, nhưng cũng mang theo chút kỳ vọng:
“Được, Ngưng Ngưng, hãy nhớ lời con nói hôm nay, ba sẽ chờ xem.”
Ôn Ngưng gật đầu trong nước mắt, lộ ra vẻ mặt như trút được gánh nặng và vô cùng biết ơn.
Như thể nhận được ân sủng lớn lao: “Ba! Con nhất định sẽ không để ba thất vọng.”
Cô cung kính khẽ cúi người, quay người, bước chân nhẹ nhàng.
Khi Ôn Ngưng kéo cánh cửa phòng làm việc nặng nề, ánh sáng chói lòa bên ngoài tràn vào, phác họa ngay bóng lưng mảnh mai của cô.
Cánh cửa phòng làm việc khẽ khép lại, ngăn cách hai thế giới bên trong và bên ngoài.
Ôn Quý Minh châm một điếu thuốc, khói thuốc cuộn lên, làm mờ đi tấm ảnh gia đình trên kệ sách.
Ngoài cửa, vẻ yếu đuối trên mặt Ôn Ngưng lập tức biến mất, chỉ còn lại sự bình tĩnh lạnh lẽo.
Khát khao hơi ấm?
Ôn Ngưng buồn nôn.
Hơi ấm duy nhất trong đời cô, chính là khi cô tự tay kéo bọn họ xuống địa ngục, ngọn lửa thiêu thân ấy.
*.
Sau khi bị Ôn Quý Minh răn dạy một trận, Ôn Hoạ thực sự cứ ở trong phòng mình suốt.
Không ra ngoài kiếm chuyện với Ôn Ngưng, Ôn Ngưng cũng vui vẻ.
Lúc cô về phòng, điện thoại đã hiện 6 cuộc gọi nhỡ, toàn là Giang Nhiếp gọi.
“Ùm... ùm...”
Điện thoại lại rung lên, cho đến khi sắp tắt máy, Ôn Ngưng mới từ tốn bắt máy.
Vẻ mặt lạnh lùng biến mất ngay lập tức, thay vào đó là sự dịu dàng cố tình, pha chút hoảng loạn.
“Alo, Giang thiếu?”
Đầu dây bên kia vọng ra giọng Giang Nhiếp có vẻ hơi nóng vội:
“Ôn Ngưng, sao lúc nãy không nghe máy, tôi gọi nhiều cuộc thế mà không bắt, tôi cứ tưởng...”
Còn tưởng cậu không muốn để ý đến tôi nữa.
Giang Nhiếp không nói ra.
Dường như nhận ra mình hơi thất thố, cậu ta cố tình hạ thấp giọng, mang theo sự cẩn thận mà chính mình cũng không nhận ra: “Cậu không sao chứ?”
