Chương 40: Trong lòng anh vẫn luôn là chị ấy.
Ôn Ngưng nằm trên giường, giọng nói vẫn giữ vẻ yếu ớt: “Không sao, vừa nãy ở nhà… có chút chuyện.”
Cô nói mơ hồ, không giải thích thêm.
Nhưng với Giang Nhiếp, nghe như thể cô đang giấu điều uất ức trong lòng.
“Không sao là tốt rồi.” Giang Nhiếp thở phào nhẹ nhõm, giọng cũng dịu đi, thăm dò hỏi:
“Nghe giọng em có vẻ không vui? Có muốn ra ngoài giải sầu không? Anh biết một nhà hàng mới mở, không khí khá ổn.”
Lại sợ lời mời quá đột ngột, anh vội bổ sung: “Chuyện đại học của em, nhiều nhất ba ngày là có tin rồi.”
Ôn Ngưng đương nhiên nhận ra thái độ thận trọng của Giang Nhiếp.
Trong lòng cô không hề gợn sóng, nhưng ngoài mặt lại khẽ thở dài: “Giang thiếu, anh không cần phải thế đâu.”
“Hử?” Giang Nhiếp sững lại.
Giọng Ôn Ngưng vọng qua ống nghe, rõ ràng và mềm mại, trực tiếp xuyên thủng lớp màn mỏng mơ hồ mà Giang Nhiếp tự cho là có.
“Tối hôm đó anh uống say, hành động của anh…”
Cô dừng lại, khiến Giang Nhiếp càng thêm căng thẳng.
Rồi cô nói tiếp với giọng an ủi:
“Em biết trong lòng anh vẫn luôn là chị ấy, hành động của anh sẽ không làm em phiền lòng đâu, em không để bụng.”
Những lời này như đá rơi vào hồ nước tĩnh lặng trong lòng Giang Nhiếp.
Ôn Ngưng không chỉ chủ động nhắc đến hành vi khó xử của anh khi say, mà còn thông cảm cho anh?
Giang Nhiếp siết chặt điện thoại, không biết đáp lại thế nào.
Một cảm giác mất mát khó tả đan xen.
Sự tinh tế của Ôn Ngưng như một tấm gương, soi rọi khiến anh không còn mặt mũi nào.
Giang Nhiếp đành cố tỏ ra thoải mái:
“Vậy thì tốt quá. Tối hôm đó thực sự xin lỗi, anh chỉ là say quá thôi.
À, đi ăn đi, anh đói rồi. Anh đến đón em ngay.”
“Bây giờ ư?” Ôn Ngưng hơi do dự, “Thôi được, anh gửi định vị cho em, em tự đến.”
“Em không có xe, anh tiện đường đón em mà.”
“Đừng… không cần đâu, chị ấy đang tập đàn, anh đến lỡ bị chị ấy thấy thì phiền.”
“Sao lại phiền? Ôn Hoạ tự nói khoảng này phải tập đàn không ra ngoài mà. Huống hồ anh và chị ấy… gặp nhau rồi nói sau.”
“Chúng ta gặp ở nhà hàng đi, anh mau gửi vị trí cho em!”
Giọng Ôn Ngưng kiên quyết, Giang Nhiếp hiểu cô không muốn anh đến đón, đành ậm ừ đồng ý.
Đến nhà hàng Giang Nhiếp nói, dưới ánh đèn dịu nhẹ, tiếng dương cầm du dương chảy tràn, quả là một không gian thư giãn.
Giang Nhiếp nhìn Ôn Ngưng ngồi đối diện.
Hôm nay cô mặc một chiếc váy liền màu trắng kem, tôn lên làn da trắng như tuyết, mong manh dễ vỡ.
Chỉ là, khi mái tóc dài của Ôn Ngưng trượt sang một bên theo động tác cúi xuống xem thực đơn, vết thương lộ ra.
Dù đã được phủ một lớp phấn, vẫn thấy rõ là vết cào đỏ.
“Xì…” Giang Nhiếp hít một hơi lạnh, chân mày lập tức nhíu chặt, “Cổ em bị sao thế? Ai làm?”
Ôn Ngưng như chợt nhận ra, theo bản năng che cổ lại. Ánh mắt hoảng loạn né tránh.
“Không có gì, lỡ va phải thôi.”
May mà Giang Nhiếp tinh mắt, đương nhiên Ôn Ngưng cố tình để lộ cho anh thấy.
Cũng chỉ hôm nay mới thấy được, qua hai ngày nữa là lành hết rồi.
“Lỡ va? Em coi anh là ngốc à? Rõ ràng là móng tay cào mà.”
“Anh nói này, sao em cứ bị thương hoài vậy? Em là bạn của Giang Nhiếp anh, bị bắt nạt thì sao không xưng tên anh ra?”
Ôn Ngưng cười khổ bất lực, im lặng.
Một tia chợt lóe trong đầu Giang Nhiếp, giọng nói sợ hãi bị Ôn Hoạ phát hiện trong điện thoại lúc nãy, chẳng lẽ…
“Là Ôn Hoạ?” Giang Nhiếp hỏi.
Ôn Ngưng run lên, hàng mi dài như cánh bướm hoảng sợ khẽ rung.
Cô không trực tiếp thừa nhận, chỉ cúi đầu.
Giọng nhỏ như tiếng muỗi, mang theo uất ức và ý muốn dẹp yên:
“Chị ấy cũng không cố ý, chỉ là hiểu lầm chúng ta, quá tức giận nên…”
Sự thừa nhận gián tiếp này còn sát thương hơn cả tố cáo trực tiếp.
Hiểu lầm?
Giang Nhiếp nhớ lại sáng nay khi cắt đứt quan hệ với Ôn Hoạ, anh còn nói vài câu tốt cho Ôn Ngưng.
Chẳng lẽ Ôn Hoạ trút giận lên đầu Ôn Ngưng?
Một luồng khí xông thẳng lên đỉnh đầu Giang Nhiếp, anh không hiểu nổi tại sao Ôn Hoạ lại vì chuyện này mà gây sự với Ôn Ngưng.
Anh càng cảm thấy mình chưa từng thực sự hiểu Ôn Hoạ, sao cô ấy lại trở nên thế này?
Sau cơn giận là cảm giác tội lỗi ập đến.
Anh vốn định nói vài lời tốt cho Ôn Ngưng, để Ôn Hoạ đừng có thành kiến với cô.
Kết quả lại vì miệng lưỡi của mình mà cô ấy bị thương. Nhìn Ôn Ngưng âm thầm chịu đựng, lòng anh đau như kim châm.
“Xin lỗi.” Giang Nhiếp đầy hối hận và tự trách.
“Đều tại anh, sáng nay anh đã nói với Ôn Hoạ chuyện chúng ta liên lạc riêng, anh không nên nói những điều đó…”
Sở dĩ Giang Nhiếp nói với Ôn Hoạ những chuyện này, rốt cuộc là vì bao năm nay anh chỉ xoay quanh một mình Ôn Hoạ, không hiểu phụ nữ.
Một người đàn ông vừa từ bỏ người con gái mình thích bao năm, lại lập tức nói đỡ cho người con gái khác, thực sự rất dễ gây thù hận.
Ôn Ngưng cũng không trách anh.
Hôm nay nhờ Ôn Hoạ chủ động gây chuyện, cô còn tiến thêm một bước nhận được sự coi trọng của Ôn Quý Minh.
Tốt lắm.
