Chương 77: Chuyện vụn vặt trong nhà
Lưu Ngọc Chi vừa ra ngoài đã đấu võ mồm ngay, Lục Quế Hoa cũng ra đáp trả, hai người càng nói càng dữ, chẳng mấy chốc đã cãi nhau ầm ĩ.
Tô Mạt đứng bên cạnh vô cùng ngượng ngập, đi thì không phải, ở lại cũng chẳng xong.
Lý Nguyệt Nga đang làm bánh cuộn, nghe hai nàng dâu cãi nhau càng lúc càng dữ, liền cầm cây cán bột bước ra, định răn dạy vài câu.
Thấy Tô Mạt đứng bên cạnh, chẳng biết làm sao, mấy lời định mắng liền nuốt ngược vào trong, vẫy tay gọi Tô Mạt.
“Con dâu ba, qua đây. Đừng để ý tụi nó, để mặc chúng nó cãi.”
Oán hận lâu ngày, cãi nhau một trận cũng tốt. Đỡ phải nhịn mãi, nhịn mãi rồi sinh chuyện lớn. Bà cũng muốn nghe xem, chúng nó có bao nhiêu oán khí.
Tô Mạt thấy Lý Nguyệt Nga gọi, vội vàng chạy tới, theo bà vào bếp.
Đa tạ mẹ chồng, đã cứu con một mạng! Con thực sự không giỏi khuyên can.
Dù sao mẹ đã nói, để mặc chúng nó cãi, vậy thì để mặc! Cô cũng tiện thể nghe chuyện phiếm.
Tuy nghĩ vậy, nhưng cô vẫn giả vờ khó xử nói một câu: “Như vậy có ổn không ạ?”
“Có gì không ổn, hai đứa nó thường xuyên đấu đá nhau, cãi nhau một lần dứt khoát cũng tốt.” Lý Nguyệt Nga nói, “Biết thế lúc đầu đã xây nhà riêng cho từng đứa, cách nhau một khoảng, cũng yên tĩnh.”
Bà thì không sao, chủ yếu là ông nội vốn đã không khỏe, nếu hai nàng dâu thường xuyên cãi nhau, nghe chắc trong lòng rất khó chịu.
“Con qua đây có việc gì?” Lý Nguyệt Nga hỏi, tưởng Tô Mạt đến tìm bà.
“Áo len đan cho Trường Chinh sắp xong rồi, con qua nhờ anh cả ướm thử.” Tô Mạt nói.
“Ối, nhanh thế, để mẹ xem.”
Tô Mạt lại lấy áo len ra, Lý Nguyệt Nga nhìn thấy, cười đến nheo mắt.
“Khéo tay quá, đẹp thật. Thằng Ba chắc chắn sẽ rất thích.”
Nhìn là biết đan rất công phu, bà chưa thấy ai đan áo len đẹp đến vậy. Thằng Ba cũng có phúc, cưới được cô vợ thương chồng thế này.
Xem xong, Lý Nguyệt Nga bảo Tô Mạt cất áo len ngay. Bếp núc khói lửa mù mịt, đừng để bẩn.
Tô Mạt vừa giúp Lý Nguyệt Nga nhóm lửa, vừa vểnh tai lắng nghe.
Hai người lấy chủ đề ai chiếm lợi làm chính, kéo dài ra đủ thứ, từ tiền cãi đến công điểm, rồi tính toán nhà ai làm bao nhiêu việc, nhà ai ăn thêm cái gì, đủ thứ chuyện vụn vặt đều bị moi ra, xem ra oán hận đã lâu ngày.
Tô Mạt cảm thấy thấm thía, may mà cô không phải ở chung, nếu không ngày ngày mặt đối mặt, sao có thể không mâu thuẫn?
Điều an ủi duy nhất là, dù họ có cãi nhau thế nào cũng không động đến nhà ba. Xem ra ai cũng biết rõ, chồng cô chẳng chiếm một tí lợi nào.
Lục Hành Quân cùng ba cha con, xách một rổ trứng gà, vừa nói vừa cười về tới. Vừa bước vào sân, đã thấy hai người cãi nhau dữ dội, nhất thời sững sờ tại chỗ, không biết có nên đi tiếp không.
Lục Quốc Cường còn sợ đến mức khóc oà lên, ôm chặt chân Lục Hành Quân không buông, nó chưa bao giờ thấy mẹ dữ như vậy.
Lục Hành Quân lúc này mới hoàn hồn, vội bế con trai, dẫn hai con gái vào nhà, lúc đi ngang còn nói một câu: “Đừng cãi nữa, có gì hay mà cãi, có chuyện gì thì ngồi xuống bàn bạc giải quyết.”
Đương nhiên, chẳng ai thèm để ý, hai người tiếp tục vạch lá tìm sâu.
Lục Thanh An mặt mày hớn hở về tới, từ xa đã thấy mấy người vây quanh hàng rào nhà mình, lại gần nghe thấy tiếng cãi nhau, mặt lập tức đen thui.
“Về đi, chẳng có gì hay để nghe đâu.” Lục Thanh An đuổi mấy bà thím đi.
Bước vào sân, thấy hai nàng dâu suýt đánh nhau, Lục Thanh An mặt đen như đáy nồi.
“Cãi gì mà cãi! Có cần lên đại đội mượn cho hai đứa hai cái loa to để cãi to hơn không?” Lục Thanh An quát lớn.
Hai người thấy bố chồng lên tiếng, mới chịu ngậm miệng, tức tối quay người vào nhà.
Lục Thanh An vào bếp, nói với Lý Nguyệt Nga: “Hai nàng dâu cãi nhau bà không nghe thấy à? Không biết quản một chút.”
“Nghe thấy chứ, chúng nó to như vậy, tôi có điếc đâu. Oán hận lâu ngày, nhịn mãi không phải cách, nên để chúng nó cãi nhau một trận, vạch trần hết ra.” Lý Nguyệt Nga nói.
“Bà không biết sức khỏe của ông à? Để chúng nó cãi nhau như vậy, vừa ảnh hưởng đến ông, vừa để người ngoài xem trò cười.”
“Tôi biết, tôi cũng không định để chúng nó cãi lâu, ông không về, lát nữa tôi cũng định ra nói rồi. Nhà ai chẳng có lúc cãi nhau, chẳng có gì đáng cười. Hai thằng con trai ông cũng ở nhà đấy, có thấy đứa nào ra khuyên đâu.” Lý Nguyệt Nga thản nhiên nói.
“Hai thằng nó ở nhà?” Lục Thanh An nổi giận, ở nhà mà để vợ chúng nó cãi nhau um sùm, “Đúng là chẳng đứa nào…”
Lục Thanh An lúc này mới thấy Tô Mạt ngồi ở góc bếp nhóm lửa, vội ngừng lại, hơi ngượng ngùng nói: “Con dâu ba cũng ở đây à.”
Tô Mạt nở một nụ cười ngượng ngùng nhưng vẫn lịch sự, đáp: “Dạ.”
“Mẹ ơi, bánh cuộn của mẹ cũng sắp xong rồi, con về trước nhé.” Tô Mạt đứng dậy, chuẩn bị rút lui.
“Ừ, con về đi.” Lý Nguyệt Nga phẩy tay, biết Tô Mạt ở lại cũng ngượng.
Tô Mạt cầm áo len vội vã đi ra, lúc đi ngang sân, lại bị Lưu Ngọc Chi gọi lại.
“Em dâu ba, anh cả về rồi, để anh ấy ướm thử cho em.”
Tô Mạt đành phải vào lại, nhờ Lục Hành Quân ướm thử chiều dài rộng.
Lúc ra, Lưu Ngọc Chi có chút ngượng ngùng nói: “Em dâu ba, để em chê cười rồi.”
Tô Mạt xua tay, “Chị dâu cả, răng với lưỡi còn có lúc cắn nhau, huống chi là người.”
Lưu Ngọc Chi cười, “Vốn định để em ở lại ăn cơm, nhưng cơm mới hấp, lát chị sai Đại Nha mang mấy cái sang cho em.”
“Chị dâu cả, thật sự không cần đâu, trong nồi em còn hâm cơm đấy ạ.” Tô Mạt nói xong, liền vội vã rút lui.
Trong lúc chị em dâu nhà họ Lục hỗn chiến, Lục Trường Chinh cũng trở về đơn vị. Vừa về, chưa kịp làm gì, trước tiên chạy đến phòng thư tín hỏi xem có thư hay điện thoại nào cho anh không.
Nhận được câu trả lời phủ định, Lục Trường Chinh có chút thất vọng.
Sao vợ không viết thư cho anh? Chẳng lẽ không nhớ anh?
Phải rồi, anh được triệu tập gấp về đơn vị, vợ chắc sợ làm phiền anh, không dám viết thư. Anh phải viết thư cho vợ, báo rằng anh đã bình an về tới đơn vị.
Thôi, thư chậm quá, mai trực tiếp đi gửi điện tín vậy.
À, anh nhớ năm nay đến hạn phát áo khoác mới, miền Bắc lạnh, vợ anh chắc không quen. Lúc đó anh đổi một cái cỡ nhỏ, gửi áo khoác mới về cho vợ. Tiện thể ra cửa hàng quân đội xem có đồ bổ gì không, mua cho vợ ít đồ gửi về.
Huyện Thanh Khê vẫn nhỏ quá, chẳng có thứ tốt gì.
Hôm sau, Lục Trường Chinh sáng sớm đã đi gửi điện tín cho Tô Mạt. Rồi lại ra cửa hàng xem, mua thịt hộp và kẹo sữa, thấy sữa bột, lại mua thêm hai túi, định khi nào nhận được áo khoác mới thì gửi về cho vợ.
Nhìn sữa bột trong tay, Lục Trường Chinh chợt nghĩ, mấy hôm đó anh cày bừa vất vả như vậy, không biết vợ có thai chưa nhỉ.
