Chương 63: Ta ghen đấy, thì sao nào?
Qua những ngày tháng chung sống, Doãn Hoài Tịch đã phần nào hiểu được tính cách đa nghi của Tang Triệt.
Nàng mặt không đỏ, tim không loạn nhịp, đáp:
“Bên chỗ A Thủy đại nhân có một nữ nhân.”
“Mùi hương này là của nàng ta.”
“A Triệt, chẳng phải ngươi biết chuyện này sao?”
Ý tại ngôn ngoại: nàng vô tội, mùi hương này chỉ là vô tình dính phải, không phải cố ý.
Đối diện với sự bình tĩnh của Doãn Hoài Tịch, Tang Triệt khẽ mỉm cười.
Trò lừa của Hoài Tịch đúng là càng ngày càng thuần thục.
Không biết sau này có thật sự lừa được nàng không nữa?
Tang Triệt lên tiếng: “Hoài Tịch, nàng có phải thấy ta mù nên dễ bị lừa lắm không?”
Nàng vươn tay nắm lấy ống tay áo của Doãn Hoài Tịch, chỗ đã từng chạm vào Triệu Huy Ninh, rồi siết chặt trong lòng bàn tay.
Bị kéo như vậy, Doãn Hoài Tịch thấy khó chịu khắp người, theo bản năng muốn giãy khỏi sự kiềm tỏa của Tang Triệt, nhưng lại liếc thấy đám người Miêu mang đao cong đang tuần tra ở đằng xa.
Ý nghĩ đó lại dần tan biến.
Cho dù có giãy khỏi sự khống chế của Tang Triệt thì sao? Chẳng phải vẫn không thoát khỏi núi Phượng Minh này sao?
“A Triệt, đừng như vậy… ta ngứa… ta khó chịu lắm…”
Niềm vui vừa thành công đưa lá thư ra ngoài lúc nãy giờ đã tan biến, trong đầu Doãn Hoài Tịch chỉ nghĩ làm sao để thoát thân.
“Nàng ta đã chạm vào nàng.”
“Doãn Hoài Tịch, hai người nói chuyện gì mà phải đứng gần như vậy?”
Những ngày bị giam trong cung đình tuy khó chịu, nhưng Tang Triệt không hề phí hoài quãng thời gian đó.
Khi chưa mù, nàng đã đọc rất nhiều sách do người Hán viết, từ danh tác của các bậc đại gia cho đến dã sử giai thoại.
Ngay cả những “quy củ” văn vẻ mà người Hán thường đặt lên miệng, Tang Triệt cũng hiểu rõ.
Người Hán coi trọng cử chỉ hành vi nhất, cung nữ trong cung càng bị ràng buộc như đeo gông xiềng.
Nếu không phải người thân cận, thì hành vi cử chỉ tuyệt đối không thể vượt quá giới hạn như vậy.
Nhìn chăm chăm vào gương mặt đang cau có của Tang Triệt.
Doãn Hoài Tịch chợt nhận ra, sao nàng lại thấy biểu cảm này của Tang Triệt không giống kiểu muốn lột da xẻ thịt nàng.
Ngược lại, giống như… giống như đang ghen.
Ý nghĩ này chợt lóe lên trong đầu, khiến chính Doãn Hoài Tịch cũng giật mình.
Tang Triệt vuốt ve lớp vải trên áo Doãn Hoài Tịch, hận không thể trói người này bên cạnh mình.
Tại sao Doãn Hoài Tịch không thể giống như những bảo bối của nàng, ngoan ngoãn nghe lời?
Ngoan ngoãn ở bên cạnh nàng?
Đừng nghĩ đến chuyện vượt qua ranh giới?
Tang Triệt: “Nàng lại như vậy.”
“Lần nào cũng thế, Doãn Hoài Tịch, ta nói cho nàng biết, dù nàng có giở trò gì, cũng không thể thoát khỏi tầm mắt của ta.”
Nói rồi nàng kéo mạnh cánh tay Doãn Hoài Tịch lại, suýt chút nữa sống mũi đâm vào mặt nàng.
Hơi thở ấm áp phả vào mặt, hai người cứ thế đối diện nhau.
Người có tính khí tốt đến đâu cũng có lúc bị chọc giận, Doãn Hoài Tịch đã đến giới hạn.
Nàng thở ra một hơi, đáp trả:
“Tang Triệt, có phải ngươi đang ghen không?”
“Ngươi thấy ta đi cùng người khác, ngươi sinh lòng nghi ngờ, ngươi muốn khống chế ta, ngươi hận không thể nhốt ta lại?”
“Ta nói đúng hay sai?”
Nói trúng tim đen.
Doãn Hoài Tịch nói thẳng như vậy, chẳng khác nào lột trần Tang Triệt, A Thái đứng bên cạnh nghe mà kinh hồn bạt vía.
Kẻ người Hán dám nói chuyện với Thánh nữ như thế trước đây, giờ vẫn còn bị treo ngược trong động để làm ổ cho cổ trùng đẻ trứng.
Xác còn phơi khô nữa.
Doãn Hoài Tịch thật sự không cần mạng sống của mình sao?!
Cho dù được Thánh nữ sủng ái, thì cũng không thể công khai chống đối như vậy chứ!
Đây chẳng phải là đi tìm chết sao…
Nhưng còn chưa kịp để A Thái nghĩ tiếp, Tang Triệt đã lên tiếng thừa nhận trước:
“Đúng, như lời nàng nói.”
“Ta ghen đấy, thì sao nào?”
Ngón tay nàng luồn vào kẽ tay Doãn Hoài Tịch, mười ngón tay đan chặt, rồi kéo tay nàng áp lên lồng ngực đang đập thình thịch của mình.
“Chúng ta là trời sinh một cặp, Hoài Tịch à.”
“Không ai có thể chia rẽ chúng ta.”
“Kể cả chính nàng cũng không.”
Ý định cấy tình cổ cho Doãn Hoài Tịch vốn đang kìm nén trong lòng, dần dần lung lay.
Tang Triệt dùng ngón cái vuốt ve mu bàn tay Doãn Hoài Tịch, mùi hương đáng ghét kia vẫn cứ quanh quẩn bên mũi nàng.
Cứ va đập loạn xạ.
Có phải nàng thật sự nên nghe lời đại tế ti, cấy loại tình cổ không thể giải vào người kẻ không nghe lời này?
Như vậy nàng sẽ không nghĩ đến chuyện bỏ trốn.
Cũng sẽ không cứ vây quanh người khác, dính phải hơi thở của kẻ khác.
Khoảng cách ngày càng gần khiến Doãn Hoài Tịch lại bị dồn ép, trong lòng đang phân vân có nên mềm lòng hay không.
Thì lại nghe Tang Triệt nhắc bên tai:
“Nếu nàng thật sự quan tâm đến người Hán mà A Thủy bắt về kia, hôm nay ta có thể luyện nàng ta thành khôi lỗi… đến hầu hạ nàng.”
“Không biết Hoài Tịch thấy thế nào?”
Lời này rõ ràng là khiêu khích, ngực Doãn Hoài Tịch phập phồng, nàng tức giận nhưng vẫn còn chút lý trí:
“Tang Triệt, đó là dược nhân ngươi tặng cho nàng ta, ngươi còn mặt mũi nào đòi lại?”
Tang Triệt cười nhẹ đầy vẻ bất cần, mang theo chút chấp niệm bệnh hoạn, khiến người ta nhìn mà rùng mình.
Nhưng gương mặt xinh đẹp ấy lại làm dịu đi khí chất quái dị, khiến người ta không nói rõ… rốt cuộc nàng là ma hay là tiên.
“A Thủy nghe lời ta nhất, dù nàng ta có thích dược nhân đó đến mấy, ta bảo nàng ta tự tay ra tay… nàng ta cũng sẽ không chút do dự.”
“Hoài Tịch, đừng nghĩ đến chuyện bắt liên lạc với nàng ta, rồi cùng nhau bàn mưu tính kế rời khỏi đây, đi thật xa.”
Thấy Tang Triệt thật sự có ý động thủ với người kia, Doãn Hoài Tịch chỉ còn một cách, đó là thu hút toàn bộ sự chú ý của Tang Triệt.
Nàng nảy ra một kế.
Tay còn lại không nói lời nào đè lên mu bàn tay Tang Triệt, cắn răng dùng sức, nắm chặt lấy cổ tay gầy yếu của nàng đến mức hằn đỏ cả vết.
“Tang Triệt, nhất định phải như vậy sao?”
“Ngươi nghĩ dùng cách này, ta sẽ khuất phục ngươi sao?”
“Vậy thì ngươi nghĩ sai rồi!”
Cơn đau lan khắp da thịt, không ngờ Tang Triệt lại không hề tức giận, ngược lại càng thích thú với thái độ phản kháng của Doãn Hoài Tịch.
Hoài Tịch… đúng là.
Lần nào cũng mang đến cho nàng bất ngờ.
“Ngươi đi giết nàng ta đi! Ta chẳng quan tâm chút nào, Tang Triệt… ta chỉ thấy ngươi thật kinh tởm!”
Nói rồi nàng hất mạnh cổ tay Tang Triệt ra.
Người trước mặt loạng choạng lùi lại.
Trang sức bạc va vào nhau leng keng, tựa như tiếng gió thổi qua chuông gió nơi góc mái hiên.
“Doãn Hoài Tịch!”
“Nàng muốn làm gì!”
A Thái bước lên đỡ lấy Tang Triệt đang loạng choạng, khó tin nhìn chằm chằm vào Doãn Hoài Tịch đang có ý tạo phản.
“Không muốn làm gì cả, là các ngươi ép ta…”
Nếu như sự điên cuồng có thể khiến Tang Triệt phân tâm, không đi tìm người kia.
Doãn Hoài Tịch nghĩ, dù có bị xích lại bằng xiềng sắt, cũng không thiệt.
Tang Triệt đứng vững, đưa tay xoa nhẹ cổ tay bị hằn đỏ.
Khẽ cười.
“Hoài Tịch… xem ra nàng vẫn chưa ngoan.”
“Ở chỗ ta, đứa trẻ không ngoan sẽ phải nhận hình phạt.”
Nhắm mắt, cắn răng.
Doãn Hoài Tịch quyết định thêm dầu vào lửa.
Thu hút toàn bộ sự chú ý.
“Tang Triệt, ngươi có thấy ngươi… rất vô lý, rất ấu trĩ không?”
“Đến đi! Ngươi muốn làm gì ta thì làm, dù sao bây giờ ta cũng là tù nhân của ngươi, muốn làm gì thì làm!”
Giọng điệu hùng hổ vừa dứt, câu trả lời dành cho Doãn Hoài Tịch chỉ còn lại tiếng gió gào rít.
Nhìn thấy đôi mắt Tang Triệt đã đỏ hoe, cổ họng Doãn Hoài Tịch nghẹn lại, tim bỗng nhiên thắt chặt, nhất thời không nói nên lời.
Có phải vừa rồi nàng… đã quá đáng?
Nàng không lo lắng cho Tang Triệt, nàng chỉ lo nếu chọc giận Tang Triệt quá mức.
Đến lúc đó thân thể nhỏ bé của nàng có chịu nổi không?
