Chương 64: Hoài Tịch, đến... ăn nó đi
Tiếng ồn ào từ xa khiến Triệu Huy Ninh đặt ấm nước xuống, men theo lối đi trong sân mà bước ra ngoài.
Trong tay áo nàng vẫn còn giữ bức thư Doãn Hoài Tịch vừa nhét lúc nãy, chưa dám mở ra.
“A Ninh, nàng muốn đi đâu?”
Thu dọn xong đống hương liệu trên bàn, Gia Vãn mới đẩy cửa bước ra. Trong lòng nàng vẫn còn vương vấn chuyện Doãn Hoài Tịch nói nàng “thấy sắc nảy lòng tham” với cô gái người Hán kia.
Ngoài mặt giả vờ không để tâm, nhưng thật ra trong lòng nàng để ý đến chết đi được.
Đúng là cô gái này rất xinh đẹp.
Nhưng nàng cũng đâu phải hạng đói khát đến mức gì cũng ăn.
Chẳng phải người Hán các nàng vốn câu nệ nhất sao? Sao Doãn Hoài Tịch lại cả ngày chỉ nghĩ đến mấy chuyện đó chứ!
“Ta nghe thấy bên ngoài có người cãi nhau, mà không phải thứ tiếng các người thường dùng hằng ngày. Ta muốn... ra ngoài xem thử.”
Nàng không hề giấu giếm.
Triệu Huy Ninh biết rõ, trên địa bàn của Gia Vãn, nàng không thể nói dối.
Một khi đã nói dối, e rằng ngay cả chút thời gian thảnh thơi duy nhất trong sân cũng sẽ bị tước mất.
Vừa rồi chỉ có mình Doãn Hoài Tịch đến sân nàng. Chẳng lẽ Doãn Hoài Tịch đụng phải ai đó, rồi quẹo vào góc là cãi nhau ngay?
Gia Vãn tò mò bước ra ngoài, nghĩ thầm không biết có phải Tang Triệt đuổi theo tới không.
Trong mắt người ngoài, A Triệt đúng là mắt kém, không nhìn thấy gì.
Nhưng Gia Vãn biết rõ, đó chỉ là vẻ ngoài lừa người thôi.
Có cổ trùng trong tay, trên núi Phượng Minh này có gió lay cỏ động nào mà thoát khỏi sự dõi theo của Tang Triệt chứ.
Chờ khi A Triệt dưỡng lành hàn độc, đến lúc đó đừng nói là núi Phượng Minh, e rằng cả ngoài thành Lĩnh Thủy cũng không thoát khỏi mạng lưới cổ trùng mà Tang Triệt bố trí, khắp nơi đều có thể quan sát, nghe ngóng.
“A Thủy đại nhân muốn đi đâu?”
Triệu Huy Ninh giả vờ ngây thơ, bám sát phía sau.
Cứ như sợ Gia Vãn bỏ rơi nàng, rồi nàng sẽ bị lũ độc trùng đang ẩn mình trong đám hoa cỏ trong sân cắn chết vậy.
“Không đi đâu cả.”
“Từ giờ trở đi, nếu ngươi nghe thấy có người cãi nhau bằng tiếng Hán, thì đừng đi theo, cũng đừng nghe, đừng nhìn.”
Quay đầu lại, Gia Vãn nghiêm túc cảnh cáo Triệu Huy Ninh.
Triệu Huy Ninh khó hiểu: “Vì sao?”
Biết chuyện này không thể qua loa cho xong, Gia Vãn giơ ngón trỏ lên, chấm vào trán Triệu Huy Ninh.
“Trong trại này, chỉ có người bên cạnh A Triệt là có thể đường hoàng nói tiếng Hán. A Triệt nhất là để ý người khác động vào đồ của nàng ấy.”
“Ngươi là người Hán, chắc chắn sẽ thấy thân thiết với người cùng tộc mà bắt chuyện. Nếu bị A Triệt bắt gặp...”
“Thì đến ta cũng không cứu được ngươi đâu.”
Trán nàng cảm thấy tê tê, ngứa ngứa.
Triệu Huy Ninh thấy Gia Vãn tính tình đơn giản, không hề nghi ngờ, ngược lại còn kể hết mọi chuyện cho nàng nghe.
Nàng tiếp tục hỏi: “A Triệt mà ngươi nói... xem ra các ngươi đều rất sợ nàng ấy?”
Gật đầu, Gia Vãn thấy Triệu Huy Ninh biết điều như vậy, cũng không giấu giếm.
“Đúng vậy. Tiện thể ta cũng nói cho ngươi biết, cổ thuật của nàng ấy đã đạt đến mức xuất thần nhập hóa. Ngươi có thể không chọc vào thì tốt nhất đừng có mà chọc vào.”
Triệu Huy Ninh: “Ta nghe nói người Miêu các ngươi tôn thờ hậu duệ của Xi Vưu làm Thánh nữ. Đã cổ thuật lợi hại như vậy, chắc hẳn nàng ấy chính là Thánh nữ của Miêu cương các ngươi.”
“Ta nói có đúng không?”
Bị hai câu này làm nghẹn họng.
Gia Vãn nhíu mày.
Bất qua nàng cũng không suy nghĩ nhiều, thân phận địa vị của Tang Triệt bày ra đó, chẳng có gì phải giấu.
Nàng ta còn dám bắt cóc người ta, thì việc nói cho Triệu Huy Ninh biết chuyện ai cũng biết này có là gì.
“Đúng vậy, đã bị ngươi đoán ra rồi.”
“Vậy ngươi hãy an phận một chút, đừng có lại gần thân thiết với cái tên Doãn Hoài Tịch đó.”
“Không thì đến lúc đó, ta cũng không bảo vệ được ngươi đâu.”
Cảnh cáo xong.
Gia Vãn thấy người trước mắt vẫn còn đang suy nghĩ, liền tiện tay nắm lấy tay nàng, kéo nàng vào đám hoa cỏ trong sân.
“Nếu ngươi không nghe lời ta, thì đừng trách ta nhốt ngươi lại đấy.”
“Ngươi nghe đây—”
“Ta thì tuy rằng dễ nói chuyện hơn A Triệt, nhưng tính khí của ta chưa chắc đã tốt hơn A Triệt đâu.”
...
Trong đình viện mái ngói xanh.
Hai người cứ thế giằng co.
Tang Triệt cảm thấy đau nhói từng cơn, không biết là do độc còn sót lại trong người phát tác, hay là tâm trạng bị ảnh hưởng mà sinh ra hiện tượng không tự chủ được như vậy.
“Thôi được, đã muốn ta nhốt nàng lại, vậy ta chiều theo ý nàng.”
“Doãn Hoài Tịch, ta ngược lại muốn xem, đến lúc đó nàng có còn cứng miệng như bây giờ không?”
Tang Triệt dùng đầu ngón tay ghì vào lòng bàn tay.
Nàng che giấu hết vẻ thất vọng trên mặt.
Đại tế ti đã nói, đời này hai người tất có dây dưa, là mối lương duyên trời định, dù cách xa vạn dặm, cuối cùng cũng sẽ gặp gỡ, yêu thương.
Thế nhưng bây giờ, Doãn Hoài Tịch lại ghét nàng đến tột cùng, dạy mãi không sửa, lúc nào cũng nghĩ cách cùng tộc nhân của nàng trốn khỏi núi Phượng Minh.
Tang Triệt, kẻ được người Miêu coi là Thánh nữ, đi đến đâu cũng được vạn người vây quanh, chưa từng bị đối xử như vậy.
Nàng không hiểu, cũng không rõ.
So với bên ngoài, ở bên cạnh nàng thật sự tồi tệ đến vậy sao?
Đã đến lúc... nên đánh thức tình cổ rồi.
Tà váy màu chàm bay phấp phới.
Tang Triệt không chút lưu luyến, dứt khoát quay người bỏ đi. A Thái đang trốn sau cột nhà vội vàng đuổi theo, đỡ lấy Tang Triệt.
Nàng ta quay đầu lại giận dữ nhìn chằm chằm Doãn Hoài Tịch, cứ như Doãn Hoài Tịch đã phạm phải sai lầm gì to tát lắm, có lỗi với Tang Triệt vậy.
Tóc mai rủ xuống trước trán.
Doãn Hoài Tịch thần không biết quỷ không hay bước lên một bước, muốn đi theo bước chân Tang Triệt, nhưng không biết từ đâu xuất hiện hai người Miêu đeo đao cong đã giữ chặt nàng lại.
Chặn đứng bước tiến của nàng.
“Thánh nữ, nàng ta không biết điều như vậy, bất kính với người như thế, người cần gì phải thương hại nàng ta!”
“Chi bằng Thánh nữ cứ theo ý đại tế ti, lấy tình cổ ra... đến lúc đó, nàng ta nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời!”
Lời nói của A Thái văng vẳng bên tai.
Tang Triệt dừng bước, quay đầu phân phó.
“Đêm nay, ngươi không cần đến canh giữ chỗ ta, ta muốn ngươi tự mình trông chừng nàng ta.”
“Còn về tình cổ... ngươi về báo với Y Vân, bảo nàng ấy chuẩn bị cho ta ít thuốc bổ khí huyết, ta dùng đến.”
A Thái mừng rỡ, nàng ta biết muốn dùng tình cổ thì phải lấy tinh huyết nuôi dưỡng, ngắn thì bảy ngày, dài thì vài tháng.
Càng cho ăn nhiều máu, thì ký chủ trúng tình cổ càng lệ thuộc vào chủ nhân của tình cổ. Nếu tình cổ đủ mạnh, thậm chí sẽ không rời nửa bước, mê mẩn như si như say.
“Vâng.”
“Thánh nữ, ta đi an bài ngay đây.”
Lại đỡ người đi về, A Thái quay đầu nhìn về phía Doãn Hoài Tịch, phát hiện nàng đã bị lính canh giải đi, không thấy bóng dáng đâu nữa.
Trước đây, A Thái thường mắng thầm Doãn Hoài Tịch “không biết điều”.
Nhưng bây giờ, sau niềm vui lại là nỗi lo. Tuy rằng việc cấy tình cổ cho người trời định sẽ giúp đôi mắt mù lòa của Thánh nữ nhìn thấy ánh sáng trở lại.
Nhưng thân thể Thánh nữ vốn đã không tốt, nếu phải liên tục lấy máu mỗi ngày, e rằng sẽ càng thêm tiều tụy, khiến người ta lo lắng.
Nghĩ đến đây, A Thái không nhịn được lên tiếng khuyên: “Thánh nữ, nếu mỗi ngày đều lấy tinh huyết nuôi tình cổ, thân thể người nhất định sẽ không chịu nổi. Hay là... người sang cầu xin đại tế ti, để ông ấy phái người qua chăm sóc Thánh nữ.”
Tang Triệt lắc đầu.
“Không cần, ta tự có chừng mực.”
Biết Thánh nữ không muốn nói thêm nữa, A Thái hoàn toàn im lặng.
...
Bị lôi kéo, kéo lê.
Doãn Hoài Tịch lại bị ném vào căn phòng tối om.
Tên vệ binh người Miêu đứng ngoài cửa lạnh lùng nhìn nàng, không nói lời nào liền khóa chặt cửa phòng.
Tia sáng cuối cùng cũng bị nuốt chửng, trước mắt Doãn Hoài Tịch tối đen như mực, không thấy rõ năm ngón tay, bóng tối vô tận bao trùm lấy nàng.
Chống tay xuống giường, Doãn Hoài Tịch cảm thấy khí huyết sôi trào, thầm nghĩ chẳng lẽ nàng đây là đang vuốt râu hùm sao?
Nàng đã làm đến mức này rồi, chỉ mong Tang Triệt thật sự bị nàng chọc tức đến mất hết lý trí, mất đi phán đoán, đừng đi tìm phiền toái cho người kia mới tốt.
Không biết đã qua bao lâu, Doãn Hoài Tịch gục xuống bàn, ngủ gà ngủ gật.
Vừa mới chìm vào giấc mộng, liền thấy Tang Triệt trong lòng bàn tay nâng một con trùng đỏ như máu đang ngọ nguậy, đi đến trước mặt nàng.
Bím tóc đen nhánh đung đưa trên vai, nàng mỉm cười với nàng.
“Hoài Tịch, đến... ăn nó đi.”
“Chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau...”
