Chương 18: Hóa ra là người quen
Giữa một bãi thi thể không đầu, đầu người bị bổ vương vãi khắp nơi, máu thây ma và óc văng tung tóe. Gương mặt trắng trẻo của thiếu nữ dính vài vệt máu đen, mấy sợi tóc rủ trước trán, đường nét xương mặt thanh tú. Cô đeo găng tay, tay cầm rìu, ánh mắt lạnh lùng quét tới khiến Hứa Hướng Dương và Chu Dập cứng đờ người.
Thẩm Thanh Linh đẩy Ôn Việt đi vượt qua hai người Hứa Hướng Dương và Chu Dập.
Bước qua những lớp thi thể chồng chất, ánh mắt Ôn Việt chạm phải ánh mắt Minh Dạng.
Chỉ một cái nhìn, Ôn Việt đã thấy Minh Dạng đẹp đến nguy hiểm, như một đóa u lan mang độc.
Thẩm Thanh Linh nhìn chằm chằm gương mặt Minh Dạng, có cảm giác quen thuộc, nhưng lại như hoàn toàn khác lạ.
Chu Dập phía sau chợt kinh ngạc thốt lên: “Minh Dạng!”
Minh Dạng nhìn tay anh bị trói, dò hỏi: “Anh Chu Dập?”
“Em thật là Minh Dạng?” Chu Dập không thể tin nổi, nhìn một bãi đầy thây ma, lại nhìn Minh Dạng cầm rìu bổ đầu thây ma.
Cô em hàng xóm dịu dàng yếu ớt trong ký ức sao lại hung mãnh đến vậy? Rốt cuộc hồi đại học cô ấy học cái gì?
Ngày tận thế mới qua được hai ngày, chứ đâu phải hai năm?
“Ừ!” Minh Dạng đáp, lướt nhẹ ánh mắt qua anh.
“Bị thây ma cắn à?”
Chu Dập nhếch môi cười khổ: “Ừ!”
“Bị thây ma cắn, nếu vượt qua được thì có thể thức tỉnh dị năng.”
Cha mẹ Chu Dập và cha mẹ nuôi của cô là bạn thân, cùng hợp tác mở nông trại. Chu Dập lớn hơn cô bốn tuổi, hai nhà là hàng xóm.
Sau khi cha mẹ nuôi qua đời, chính chú Chu đã giúp cô giữ được tài sản cha mẹ để lại, không bị họ hàng khác cướp đi. Cô không chọn thừa kế cổ phần nông trại của cha mẹ mà bán lại cho chú Chu.
Một năm trước khi cha mẹ nuôi mất, Minh Dạng vẫn còn qua lại với nhà họ Chu. Sau này, tâm tư cô dần dồn về Cố Thanh Hàn, mẹ Chu vốn định se duyên cô với Chu Dập cũng bỏ cuộc khi biết cô đã có bạn trai. Quan hệ giữa cô và Chu Dập ngày càng xa cách, nhưng thỉnh thoảng cô vẫn gửi hải sản cho chú thím Chu. Chú thím Chu thỉnh thoảng cũng gửi đặc sản quê cho cô, quan tâm hỏi han, mời cô về chơi.
Minh Dạng không trở về Tinh Thành, vì hễ về là bị người quen nhìn thấy, lại phải đối phó với một đám họ hàng không thân thích. Cô nhớ hình như thím Chu từng nhắc rằng Chu Dập là nghiên cứu sinh trường Đại học Nông nghiệp Tinh Thành, còn yêu một cô bạn học cùng chuyên ngành.
“Thật à?” Mắt Chu Dập bừng lên một tia hy vọng.
Minh Dạng gật đầu, tiếp tục bổ đầu thây ma.
Chu Dập nhìn một bãi đầy thây ma, thầm nghĩ, chẳng lẽ cô em Minh Dạng bị thây ma cắn rồi thức tỉnh dị năng, sau đó giết sạch bọn thây ma ở đây?
Minh Dạng lại gật đầu, tiếp tục làm việc của mình.
“Minh Dạng, anh và bạn anh có thể nghỉ nhờ ở đây một lát không?” Nơi này do Minh Dạng dọn dẹp, bọn họ muốn ở lại thì phải được cô đồng ý.
“Tùy anh!” Giọng Minh Dạng lạnh nhạt, cô ném một hộp thuốc hạ sốt cho Chu Dập: “Sốt thì có thể uống thuốc hạ sốt.”
“Cảm ơn, nhưng anh không thể cầm đồ của em, bọn anh có thuốc rồi.”
Chu Dập đưa thuốc cho Hứa Hướng Dương, Hứa Hướng Dương trả lại cho Minh Dạng. Anh ta hơi sợ cô, nên đặt hộp thuốc lên bàn may ngay cạnh Minh Dạng.
Chu Dập cảm thấy cơ thể mình bắt đầu nóng ran, đầu óc cũng mơ hồ, quả đúng như Minh Dạng nói, anh phát sốt rồi.
“Tôi ra xe lấy thuốc!” Hứa Hướng Dương nói rồi chạy ra ngoài.
Chu Dập kéo anh lại, đi về một góc nhà xưởng cách xa Minh Dạng, nghiến răng nói: “Trói tôi vào cột trước rồi hãy đi! Nếu tôi biến thành thây ma, đừng do dự, giết tôi ngay.”
Hứa Hướng Dương đỏ hoe mắt. Một giờ trước, anh vừa mới giết Triệu Khoát. Chu Dập, Triệu Khoát và Ôn Việt đều là những người bạn thân nhất của anh.
Hứa Hướng Dương không đáp lời, trói Chu Dập vào cây cột, ra khỏi xưởng may, khuân khá nhiều đồ đặt bên cạnh Chu Dập, lấy thuốc hạ sốt và nước khoáng, đưa cho Chu Dập uống.
“May mà hôm kia Ôn Việt bị sốt, chị Thẩm đã mua thuốc cho bạn ấy.” Hứa Hướng Dương lẩm bẩm.
Thẩm Thanh Linh nhìn Minh Dạng móc ra từ trong đầu thây ma những viên tinh thể đủ màu sắc xinh đẹp, bèn đẩy Ôn Việt sang một bên, tiến lên mỉm cười lịch sự: “Cô em xinh đẹp, tôi giúp cô bổ mấy cái đầu thây ma này, cô nói cho tôi biết cô đào mấy viên tinh thể này làm gì được không?”
Minh Dạng ngẩng đầu. Thẩm Thanh Linh và Cố Thanh Nguyệt là cùng một kiểu mỹ nhân rực rỡ; vì là chị em họ nên hai người có vài phần giống nhau. Nhưng trên người Thẩm Thanh Linh có sự gần gũi mà Cố Thanh Nguyệt không có.
Kiếp trước, Minh Dạng gặp rất nhiều kẻ xấu, hiếm khi gặp được người tốt, đại đa số đều là người không tốt không xấu. Loại người không tốt không xấu ấy, trong hoàn cảnh khắc nghiệt sẽ ngày càng tồi tệ hơn, nhưng vẫn giữ được một tia bản tính lương thiện. Vừa tự bảo toàn bản thân, họ vẫn có thể vì một chuyện nào đó, vào một lúc nào đó mà lộ ra một chút thiện ý mong manh.
Tia thiện ý mong manh ấy không sáng, không chói lóa, nhưng lại có thể soi đường cho một người đang hấp hối.
Ngay khi Thẩm Thanh Linh vừa bước vào, Minh Dạng đã để ý. Hiện tại cô và Thẩm Thanh Linh vốn không quen biết, bản thân cô cũng không phải người dễ bắt chuyện; cứ mang bộ mặt vừa chặt thây ma xong đi tìm mỹ nhân bắt chuyện, Minh Dạng thấy kỳ kỳ. Không ngờ Thẩm Thanh Linh lại chủ động hỏi cô.
“Được!” Minh Dạng thuận tay rút từ trong không gian ra một đôi găng tay và một cây rìu.
Thẩm Thanh Linh không ngờ Minh Dạng trông lạnh lùng như vậy lại đồng ý, liền ngẩn ra một chút. Thấy Minh Dạng biến ra đồ vật từ hư không, Thẩm Thanh Linh hiểu đối phương đã thức tỉnh dị năng không gian. Hứa Hướng Dương có thể tạo ra nước, Ôn Việt còn thức tỉnh hai loại dị năng là niệm lực và hệ mộc, Minh Dạng thức tỉnh dị năng không gian thì cũng chẳng có gì lạ. Chỉ tiếc là mình lại không thức tỉnh dị năng.
Thẩm Thanh Linh hào sảng nhận lấy rìu và găng tay của Minh Dạng. Rồi cô vỗ trán một cái, điểm chính là đào tinh thể, chứ không phải bổ đầu thây ma.
Minh Dạng khó hiểu nhìn cô.
Thẩm Thanh Linh cười trả lại rìu cho Minh Dạng: “Tôi có dao phẫu thuật, có thể trực tiếp lấy tinh thể trong não thây ma ra.”
“Tùy cô, tôi chỉ cần tinh thể.”
