Chương 19: Nhớ về nhà họ Minh
Thẩm Thanh Linh liếc nhìn chỗ Minh Dạng mổ sọ não lấy tinh hạch.
Cô rút dao phẫu thuật, rạch một đường nhỏ, đưa nhíp vào kẹp một cái, rồi ném hạt tinh hạch to hơn hạt đậu nành một chút vào chậu của Minh Dạng.
Tốc độ nhanh hơn Minh Dạng nhiều, khiến cô ngẩn người.
Sao trước đây cô không nghĩ đến việc đến bệnh viện thu thập một ít dao phẫu thuật và dụng cụ y tế nhỉ?
Thẩm Thanh Linh không chỉ thức tỉnh dị năng Trị Liệu, cô còn là tiến sĩ y khoa, ông nội đã khuất của cô cũng là một thầy thuốc đông y nổi tiếng.
Kiếp trước, anh họ của Thẩm Thanh Linh là Thẩm Thanh Tự từng là nghiên cứu viên y học lợi hại nhất bên cạnh Cố Thanh Nguyệt.
Cuối năm thứ ba của thời tận thế, Thẩm Thanh Tự nghiên cứu ra loại thuốc kháng virus thây ma, giảm tỉ lệ bị thây ma cắn mà biến dị thành thây ma xuống còn một phần trăm.
Thẩm Thanh Linh kẹp mấy lần không lấy được tinh hạch, nét mặt đầy nghi hoặc, thầm nghĩ chẳng lẽ mình trượt tay nhiều lần như vậy?
Giọng Minh Dạng vang lên: "Tinh hạch trong đầu thây ma có thể tăng tiến dị năng cho dị năng giả. Có con trong đầu không có, có con lại có."
"Thì ra là vậy!" Thảo nào có mấy con thây ma cô kẹp mãi không ra tinh hạch.
"Vậy có cách nào khiến người thường thức tỉnh dị năng không?" Dị năng cơ đấy! Cô ao ước có một dị năng, mà tốt nhất là loại có sức chiến đấu cực mạnh.
Minh Dạng lắc đầu: "Tôi không biết!"
Cô đặt cây rìu xuống, rửa sạch tinh hạch thây ma.
Thấy vậy, Thẩm Thanh Linh không nói thêm, tiếp tục giúp Minh Dạng moi tinh hạch thây ma. Tốc độ của cô rất nhanh, mấy chục cái đầu thây ma chỉ hơn mười phút là xong.
Minh Dạng nhìn thấy mà ngưỡng mộ không thôi, thật muốn kéo Thẩm Thanh Linh vào đội của mình.
Ngẩng đầu lên, cô chạm phải một đôi mắt long lanh trong veo như mắt cún con, khóe môi hơi nhếch lên, mang lại cảm giác như gặp gió xuân.
Ánh mắt Minh Dạng rơi xuống chiếc xe lăn dưới người cậu ta: "Què à?"
Ôn Việt tức giận: "Tôi không phải què! Tôi chỉ bị thương ở chân thôi!"
Minh Dạng hiểu rõ. Xem ra đây chính là Ôn Việt – em họ của Thẩm Thanh Linh, người trước tận thế từng bị con lợn bạn cùng phòng nuôi húc gãy chân.
Vì chân bị thương, lại gặp đúng lúc mưa to và Dị Thú tấn công, Ôn Việt vì không muốn liên lụy Thẩm Thanh Linh nên đã đẩy cô ra, bảo cô chạy đi, còn anh ở lại chết trong miệng Dị Thú.
Sau khi anh chết, Thẩm Thanh Linh thức tỉnh dị năng Trị Liệu.
Kiếp trước, mỗi lần nhắc đến Ôn Việt với Minh Dạng, Thẩm Thanh Linh đều hối hận; cô nói nếu mình thức tỉnh Trị Liệu sớm hơn một chút, chữa khỏi chân cho Ôn Việt thì anh đã không chết.
Ôn Việt bị ánh mắt của cô nhìn đến ngẩn người. Cái nhìn đó cứ như cô biết chân anh bị thương như thế nào.
Ôn Việt thầm lắc đầu, nhất định là do anh suy nghĩ quá nhiều.
"Trên nóc trung tâm thương mại, Hắc Vũ!" Ôn Việt đột nhiên lên tiếng.
"Gì cơ?" Giọng Minh Dạng đầy nghi hoặc.
Thấy vậy, Ôn Việt mỉm cười, không nói thêm.
Dáng người của Minh Dạng rất giống người hứng Hắc Vũ bằng thùng trên nóc trung tâm thương mại. Anh chỉ thăm dò một chút thôi, dù đúng hay không thì với anh cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Khi ấy thấy người nọ hứng Hắc Vũ, vì tò mò, anh mở cửa sổ, đưa tay hứng một vốc, liếm thử một chút. Hóa ra sau khi lên cơn sốt mới có thể thức tỉnh dị năng.
Cô ấy chỉ dùng dị năng không gian hứng chút mưa thôi, anh thấy được thì đã sao?
Ngay từ đầu Minh Dạng đã không định giấu dị năng không gian, bởi lộ ra mới có thể sống tốt.
Nhưng cô chỉ định lộ khả năng lưu trữ và giữ tươi, tuyệt đối không thể lộ khả năng trồng trọt.
Trong sách, chỉ có không gian của Cố Thanh Nguyệt mới có thể trồng trọt.
Dị năng không gian cũng có thể chia thành nhiều loại. Có loại giống như bà nội cô thức tỉnh: không gian rất lớn, chỉ dùng để chứa đồ, gần giống với không gian tĩnh của cô.
Cũng có loại giống anh trai cô: không gian chứa đồ nhỏ đến tội nghiệp, lại không giữ tươi được, nhưng sức tấn công cực mạnh.
Nghĩ đến đây, Minh Dạng khựng lại. Dị năng không gian vốn cực kỳ hiếm, nhưng hình như trong nhà họ Minh cũng chẳng hiếm.
Bà nội, anh trai, em họ của cô, giờ thêm cả cô nữa – ai ai cũng có dị năng không gian.
Bà nội cô vừa bước vào thời tận thế đã thức tỉnh không gian lưu trữ, nên ngay khi tận thế vừa ập đến, nhà họ Minh đã tích trữ được rất nhiều hàng hóa. Hơn nữa trong nhà lại có không ít người thức tỉnh dị năng, nhờ vậy sau này nhà họ Minh mới dần phát triển lớn mạnh, chen chân vào tầng lớp nắm giữ quyền lực.
Bà nội ghét cô. Một là bà cho rằng cô út chết là do cô, vì hận cô nên chỉ mong người chết là cô; hai là bà nội ghét mẹ cô.
Cô út là nữ cảnh sát. Trước tận thế, cô tra được tin Minh Dạng ở Tinh Thành, bèn đi tìm, nhưng chuyến đi đó cô không bao giờ trở về nhà nữa.
Kiếp trước, vừa được bố mẹ đưa về nhà họ Minh, bà nội và Minh Tâm đã bắt đầu nhắm vào cô.
Minh Tâm là đứa bé được bà nội đem về sau khi cô bị lạc. Ban đầu bà định để bố mẹ cô nhận nuôi, nhưng bố mẹ cô nhất quyết không chịu, nhất định phải tìm cô cho bằng được.
Sau đó Minh Tâm do bà nội nuôi lớn, luôn được bà hết mực cưng chiều.
Bố mẹ không muốn cô chịu ấm ức, bèn dọn ra khỏi nhà họ Minh.
Về sau...
Ánh mắt Minh Dạng tối sầm lại.
Cô nhất định phải về đến Kinh Thành trước cuối năm đầu tiên của tận thế. Trong một năm này, cô cần mạnh lên, mạnh lên nữa, và mạnh hơn nữa.
Minh Dạng đưa mắt nhìn Thẩm Thanh Linh. Giai đoạn trước và giữa của tận thế, nếu chỉ có một mình, chỉ cần đủ mạnh thì vẫn có thể sống rất tốt.
Nhưng đến giai đoạn sau, ngoài thây ma ra, động thực vật đều biến dị tiến hóa, một mình ra ngoài làm nhiệm vụ rất nguy hiểm.
Chỉ cần sơ sẩy một chút, một cọng cỏ tầm thường cũng có thể lấy mạng người.
Sau khi trọng sinh, Minh Dạng từng nghĩ đến việc thành lập đội tinh nhuệ cho riêng mình, tự mình làm đội trưởng. Nhưng với tính cách của cô, bảo cô đi giết người thì chẳng có vấn đề gì; còn bảo cô bỏ thời gian và sức lực để giao thiệp, vun đắp và duy trì tình cảm giữa các thành viên trong đội – Minh Dạng tự biết mình không giỏi chuyện đó.
Từ khi biết mình thức tỉnh dị năng bóng tối và có thể khế ước Dị Thú, ý định thành lập đội của Minh Dạng lại nhạt đi.
Cô có thể thuần dưỡng Dị Thú, giả trang thành dị năng giả ngự thú; Dị Thú chính là chiến hữu của cô.
Khi nhìn thấy Thẩm Thanh Linh, ý định thành lập đội tinh nhuệ lại trỗi dậy trong lòng cô.
Con người và Dị Thú dù sao cũng khác nhau.
Cô phải đi tìm người nhà, không thể sống tách khỏi cộng đồng loài người.
Cô cần thực lực cường đại, Dị Thú cường đại, vật tư dùng không hết, và cả những đồng đội mạnh mẽ, trung thành để giúp cô giải quyết mối lo phía sau.
Có vậy cô mới có thêm thời gian để mạnh lên.
Thẩm Thanh Linh thấy Minh Dạng cứ nhìn mình mãi, liền cười thoải mái: "Chào cô, tôi là Thẩm Thanh Linh!"
Minh Dạng khẽ cười, nụ cười rất nhạt, hơi lạnh trên người cũng tan đi. Thẩm Thanh Linh như nhìn thấy bóng dáng của một người khác trong cô.
"Tôi là Minh Dạng."
"Trông cô xinh thật đấy, trên người có nét khí chất rất đặc biệt, giống một dì mà tôi quen. Nếu không phải cách Kinh Thành quá xa, tôi nhất định sẽ giới thiệu hai người quen nhau." – Thẩm Thanh Linh nhìn chằm chằm vào mặt Minh Dạng suốt ba giây.
Thật ra cô còn muốn hỏi bố mẹ Minh Dạng còn sống không, năm nay bao nhiêu tuổi.
Nhưng dù sao cũng là lần đầu gặp mặt, cô cũng không tiện hỏi chuyện riêng tư của người khác.
Chu Dập quen Minh Dạng, lát nữa cô sẽ hỏi anh ta.
Lỡ như Minh Dạng thật sự là cô em gái thất lạc của Minh Chu thì sao?
Minh Dạng khẽ ừ một tiếng.
Cô biết người Thẩm Thanh Linh nhắc đến là ai.
Là mẹ cô, Mộ Cẩm.
