Chương 20: Huấn luyện mèo con
“Đây là cậu em họ của tôi, Ôn Việt. Đại học học cái gì không học, lại đi học nông học. Ăn rau do chính mình trồng, suýt nữa thì tự đầu độc mình chết, còn chưa kịp chờ xe cứu thương tới thì lại đen đủi bị con lợn bạn cùng phòng nuôi húc gãy chân!” Thẩm Thanh Linh cười ha hả.
Ôn Việt vẻ mặt oán trách nhìn Thẩm Thanh Linh.
Hứa Hướng Dương nghe vậy, khẽ ho một tiếng để che giấu sự ngượng ngùng.
Chính Hứa Hướng Dương nuôi lợn không trông chừng cẩn thận, để nó húc gãy chân Ôn Việt.
Minh Dạng cũng cười theo Thẩm Thanh Linh. Cười xong, cô liếc Ôn Việt xui xẻo một cái.
Minh Dạng phát hiện chóp tai cậu ta hơi đỏ, đôi mắt cún con trong veo nhìn chằm chằm vào cô, trong mắt đầy sự tố cáo dành cho Thẩm Thanh Linh.
Cậu ta không cần sĩ diện nữa sao?
“Đó là tai nạn!”
Bầu không khí bị Thẩm Thanh Linh trêu một phen, thế mà đỡ gượng gạo hơn lúc ban đầu.
Minh Dạng đếm tinh hạch, tổng cộng năm mươi ba viên. Tỉ lệ rơi tinh hạch gần một nửa, vận khí không tệ.
Mấy ngày tới cần kiếm thêm một ít, hấp thụ hết, cố gắng trước khi Hắc Vũ kết thúc nâng dị năng bóng tối lên cấp hai.
“Minh Dạng, mấy con mèo nhỏ này cũng của cậu à?” Thẩm Thanh Linh đưa mắt nhìn bốn con mèo con trên bàn may phía sau Minh Dạng.
Huyền Tể liếm móng vuốt, ánh mắt cảnh giác nhìn Thẩm Thanh Linh.
“Ừm!” Minh Dạng đáp.
Ngoài viên tinh hạch hệ hỏa và viên tinh hạch hệ tốc độ kia ra, những viên còn lại đều là tinh hạch không thuộc tính.
Tinh hạch không thuộc tính tuy năng lượng bên trong ít hơn một chút, nhưng lại thích hợp với cô hơn.
Minh Dạng để riêng viên tinh hạch hệ hỏa vào một cái xô nhỏ rồi cất đi, còn những viên khác bỏ vào một cái xô, nhét vào không gian. Trên tay cô cầm một viên để hấp thụ, bổ sung dị năng.
Mười phút cô hấp thụ được một viên, năm mươi ba viên nhiều nhất cũng chỉ mất chín tiếng.
“Hôm nay Huyền Tể biểu hiện giỏi nhất, mười viên tinh hạch này là của mày.” Minh Dạng đặt mười viên tinh hạch bên cạnh chú mèo con.
“Meo~” Mấy chú mèo con tuy không biết tinh hạch là thứ gì, nhưng trực giác của động vật nhạy bén hơn con người nhiều.
Bì Tể định xông lên cướp, bị Huyền Tể thổi bay đi bằng một cơn gió.
Minh Dạng sợ nó lăn vào máu thây ma, vội vàng đỡ lấy nó.
Sau khi nhận được tinh hạch, Huyền Tể nhìn Minh Dạng một cái, thấy Đường Tể và Phúc Tể nhìn chằm chằm đầy thèm thuồng, bèn chia cho mỗi đứa nhỏ hai viên.
“Meo~”
“Meo~”
“Meo~”
……
Minh Dạng không hiểu mấy đứa nhỏ đang nói gì, nhưng cô cảm nhận được rằng sau khi hai đứa nhỏ dùng móng giữ lấy tinh hạch, ánh mắt chúng nhìn Huyền Tể đầy sùng bái.
Bì Tể giãy ra khỏi lòng Minh Dạng, nhảy lên bàn may.
“Meo meo~”
Minh Dạng tưởng hai con mèo nhỏ sẽ đánh nhau, nhưng Huyền Tể liếc Bì Tể một cái, “Meo~” một tiếng, thế mà lại chia cho Bì Tể một viên.
Bì Tể trợn tròn mắt, kinh ngạc.
“Meo~”
Huyền Tể khẽ gật đầu.
Minh Dạng thấy Huyền Tể có phong thái đại ca, khóe miệng không khỏi nở một nụ cười, lại đưa cho Huyền Tể ba viên.
“Đây là phần thưởng cho Huyền Tể vì đã giữ gìn tình đoàn kết của cả đội!”
Bì Tể nhìn một viên dưới chân mình, rồi nhìn ba viên dưới chân Huyền Tể, sửng sốt cả người.
Huyền Tể liếc nó một cái.
Minh Dạng nói tiếp: “Bì Tể, mày còn chưa thức tỉnh dị năng, bây giờ có tinh hạch cũng vô dụng. Một nửa số thây ma đều do Huyền Tể giết, những tinh hạch này lẽ ra Huyền Tể phải được.”
“Meo~” Bì Tể ấm ức.
“Đợi sau này Bì Tể thức tỉnh dị năng, một nửa số tinh hạch của bọn thây ma mày giết được sẽ thuộc về mày.”
“Meo~” Đường Tể nhìn Minh Dạng đầy khẩn khoản.
Nó không thể giết lũ quái vật đó chỉ trong vài ba chiêu như Huyền Tể. Dị năng của nó dùng càng nhiều, vết thương trên người quái vật lại càng mau lành.
“Đường Tể chữa vết thương nhẹ được thưởng một viên tinh hạch, vết thương vừa năm viên, vết thương nặng mười viên, rất nặng hai mươi viên.”
Minh Dạng lấy ra hai viên, đặt bên chân Đường Tể: “Đây là chủ nhân cảm ơn Đường Tể vì hai lần trước đã chữa thương cho chủ nhân.”
“Meo~” Đường Tể dựng cao chiếc đuôi, có thể giúp được chủ nhân nên rất vui.
Minh Dạng không nhịn được xoa đầu Đường Tể, rồi túm gáy Phúc Tể nhấc lên. Phúc Tể bây giờ cũng không còn sợ Minh Dạng, đôi mắt nâu vàng ngơ ngác nhìn Minh Dạng.
Minh Dạng nhìn bộ dạng ngốc nghếch của nó, thở dài một hơi, rồi đặt nó xuống.
Thẩm Thanh Linh nhìn Minh Dạng huấn luyện mấy con mèo, mặt đầy kinh ngạc.
“Bọn nó nghe hiểu được à?”
Huyền Tể ngước mắt liếc Thẩm Thanh Linh một cái, rồi tiếp tục liếm móng. Nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của Phúc Tể, nó giơ chân lên vỗ nhẹ đầu nó.
“Meo~”
“Meo~”
Minh Dạng không biết hai con mèo nhỏ đã trao đổi gì, không ngờ Phúc Tể lại gật đầu.
Huyền Tể đặt móng lên tinh hạch bắt đầu hấp thụ, Phúc Tể và Đường Tể cũng bắt chước làm theo.
Bì Tể đảo mắt một vòng, cũng đặt móng lên tinh hạch.
“Hiểu chứ!”
Nói xong, Minh Dạng cất chiếc rìu vào không gian.
Thấy Minh Dạng thu dọn đồ đạc, Thẩm Thanh Linh vội hỏi: “Cậu định rời đi ngay à?”
“Ừ!”
“A~”
Đột nhiên, Chu Dập gầm rú một tiếng làm mọi người giật mình. Minh Dạng nhìn về phía phát ra âm thanh.
