Chương 21: Để mày nhiều chuyện
Chỉ thấy Chu Dập mặt đỏ bừng, gân xanh nổi lên, anh cảm thấy toàn thân nóng ran, như bị lửa thiêu.
Ý thức như bị bóng tối nuốt chửng, Chu Dập cắn mạnh lưỡi một cái, cơn đau nhói giúp anh tỉnh lại.
Anh nhớ đến lời Minh Dạng.
Nhất định phải chịu đựng, anh còn phải về nhà, về tìm bố mẹ, tìm Nam Nam.
Có lẽ thuốc đã phát huy tác dụng, Chu Dập cảm thấy nhiệt độ cơ thể từ từ trở lại bình thường.
Cơn đói cồn cào dâng lên, Chu Dập từ từ mở mắt, đối diện với ánh mắt lo lắng của mấy người.
Minh Dạng ôm một cái hộp, trong hộp thò ra mấy cái đầu lông xù.
“Anh Dập, bây giờ anh thấy thế nào?” Hứa Hướng Dương hỏi.
“Chắc anh ấy đã thức tỉnh dị năng, thử cảm nhận xem.” Minh Dạng lên tiếng nhắc.
Hứa Hướng Dương vội cởi dây trói cho anh, Chu Dập đưa tay ra, một đống đất hiện trên lòng bàn tay.
“Dị năng hệ thổ!”
Chu Dập cười lớn: “Tôi thức tỉnh dị năng rồi, tôi không biến thành thây ma, tôi thực sự thức tỉnh dị năng rồi.”
……
Thẩm Thanh Linh cười nói: “Ba người các cậu đúng là không phụ danh học nông nghiệp.”
Ôn Việt niệm lực cộng hệ mộc, Hứa Hướng Dương hệ thủy, Chu Dập lại thêm hệ thổ, đúng là những người trồng trọt tuyệt vời.
Rồi cô lại thở dài, cả đội chỉ có mỗi mình cô là chưa thức tỉnh dị năng.
Minh Dạng thấy Ôn Việt ngồi khá gần mình, bèn dùng dị năng tinh thần dò xét anh ta.
【Ôn Việt, tuổi xương: 19, lực lượng: 9, tốc độ: 8, thể chất: 11, dị năng: hệ độc, hệ mộc, niệm lực】
Minh Dạng thấy niệm lực thì hơi ngạc nhiên, đây là dị năng có thể dùng trí tưởng tượng để điều khiển vật thể, quý giá hơn cả dị năng không gian.
Không biết nếu niệm lực của anh ta mạnh lên thì có thể nghiền nát tinh thần thể hay không.
Minh Dạng hoàn hồn lại thì phát hiện Ôn Việt đang nhìn chằm chằm vào cô, Ôn Việt cười với Minh Dạng, tay xoay xe lăn, kéo giãn khoảng cách với cô.
Minh Dạng híp mắt lại, chẳng lẽ người này phát hiện cô dùng tinh thần lực dò xét anh ta?
Tam hệ dị năng, nếu nhân phẩm không có vấn đề thì trở thành đồng đội của cô, trưởng thành lên nhất định sẽ rất mạnh.
Nhưng người như vậy, thường rất khó khống chế.
“Meo ~” Đường Tể nhìn chằm chằm vào chân Ôn Việt.
Sau cơn hưng phấn, Chu Dập lấy từ trong đống vật tư một túi mì ăn liền lớn và một túi thịt heo khô đi về phía Minh Dạng: “Minh Dạng, cảm ơn em, nếu không có em nhắc nhở, chắc anh đã không chịu nổi và cũng không thức tỉnh được dị năng.”
Minh Dạng không nhận: “Chú Chu và thím Chu từng có ơn với tôi, tôi chỉ nhắc anh một câu thôi, là do anh may mắn.”
“Chuyện nào ra chuyện đó!” Chu Dập nghĩ Minh Dạng là con gái, lại nuôi bốn con mèo con, tranh vật tư chắc chắn không lại người khác.
Lúc này anh vì vui sướng vì thức tỉnh dị năng mà choáng váng đầu óc, đã sớm quên sạch chuyện Minh Dạng cầm rìu chặt đầu thây ma rồi.
“Tôi là dị năng không gian, có vật tư! Đồ này anh cứ giữ lấy mà dùng. Anh định quay về Tinh Thành à?” Minh Dạng hỏi.
Nếu Chu Dập muốn về, chút vật tư này còn không đủ để tiêu trên đường.
Nhà anh còn có thím Chu.
Kiếp trước cô chưa từng gặp Chu Dập, nhưng từng gặp thím Chu.
Chỉ là lúc đó cô ở trong đội của Cố Thanh Hàn, lúng túng khốn khổ, ngay cả bản thân cũng khó giữ được.
Chỉ liếc vội một cái rồi chia ly.
Sau đó cô bị Cố Thanh Hàn vứt lên đường đến Kinh Thành.
Ánh mắt Chu Dập lập tức ảm đạm, thở dài nói: “Đúng vậy! Anh đến Hải Thành thăm Ôn Việt, không ngờ tận thế đột ngột ập đến, mạng lưới thông tin cũng không thông, không biết tình hình người nhà thế nào.”
“À, Dạng Dạng, sao em không ở bên bạn trai vậy?” Chu Dập lại hỏi.
Giọng Minh Dạng lạnh nhạt: “Chia tay rồi!”
Chu Dập hận không thể tự tát mình một cái, ai bảo mày nhiều chuyện.
“Vậy em có tính toán gì tiếp theo không?” Chu Dập vội chuyển chủ đề.
Minh Dạng là đứa trẻ được chú Minh và dì Minh nhặt về nuôi, chú Minh và dì Minh đã chết, những người khác trong nhà họ Minh cũng đối xử với cô không tốt.
Tinh Thành cũng không phải nơi thuộc về cô.
“Trước tiên đến Tinh Thành tìm một người, rồi đến Kinh Thành!” Minh Dạng nói.
“Thật trùng hợp, bọn anh định về Tinh Thành đón người nhà của Chu Dập, sau đó lại đi Kinh Thành, em có muốn đi cùng không?” Ôn Việt hỏi.
Trong đội nếu có một người dị năng không gian thì sẽ tiện hơn rất nhiều.
Minh Dạng giả vờ mặt lộ vẻ nghi hoặc: “Các cậu tại sao lại đi Kinh Thành?”
“Bọn tôi vốn là người Kinh Thành! Hơn nữa tận thế đến rồi, Kinh Thành là thủ đô của nước Hạ, chắc chắn sẽ xây dựng căn cứ lớn.” Ôn Việt giải thích.
Minh Dạng gật đầu: “Tôi cũng nghĩ vậy.”
“Hay là đi cùng nhau? Tôi là dị năng giả song hệ niệm lực và hệ mộc, chân chưa khỏi cũng sẽ không kéo chân mọi người.” Ôn Việt tiếp tục.
Ôn Việt giấu dị năng hệ độc, Minh Dạng không vạch trần, trong thời tận thế lăn lộn, ai mà không có át chủ bài.
Dù là thời kỳ đầu hay cuối tận thế, dị năng giả song hệ đều cực kỳ hiếm, huống chi Ôn Việt vừa thức tỉnh đã là tam hệ.
Mà đều là những dị năng lợi hại, Minh Dạng ghen tị muốn chết.
Bất quá kiếp trước sao cô chưa từng nghe nói Ôn Việt thức tỉnh dị năng?
Chẳng lẽ là hiệu ứng cánh bướm của cô? Thấy cô hứng nước mưa, anh ta cũng đi hứng?
“Được thôi, nhưng nếu tổ đội thì tôi phải làm đội trưởng!” Minh Dạng nói thẳng.
Ôn Việt hơi bất ngờ, cười hỏi: “Cậu đến đào góc tường hay là thành tâm gia nhập vậy?”
Minh Dạng nghiêm mặt, thành khẩn nói: “Tôi muốn đào góc tường! Tôi thấy chị Thẩm Thanh Linh rất được, đào tinh hạch của thây ma rất nhanh, nếu đào qua được, tôi và thú cưng của tôi phụ trách giết giết giết ở phía trước, chị ấy có thể giúp tôi đào đào đào! Anh Chu Dập là dị năng hệ thổ, có thể chế tạo khiên đất.”
Thẩm Thanh Linh bật cười khanh khách.
Ôn Việt: “……”
“Vậy còn tôi?”
Nụ cười của Minh Dạng như hoa lan nở rộ, xinh đẹp mê người, Ôn Việt sững sờ một lát.
“Cậu là bức tường tôi muốn đào!”
Đầu tai Ôn Việt hơi đỏ, giọng có chút ngượng ngùng: “Vậy cũng không được! Tôi muốn làm đội trưởng.”
“Cậu là kẻ què!” Minh Dạng nhấn mạnh.
“Dị năng niệm lực của tôi có thể khống chế toàn cục.” Ôn Việt phản bác.
Minh Dạng cười một tiếng, giọng Ôn Việt yếu dần: “Tôi có thể để cậu làm đội phó!”
Nhưng một giây sau, một con dao găm lạnh lẽo đã kề lên cổ anh ta.
Ôn Việt lập tức cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Minh Dạng lộ ra nửa khuôn mặt, cười nói: “Tôi mạnh hơn cậu, tôi thích một dao cắt cổ! Tôi muốn làm đội trưởng! Đội trưởng duy nhất.”
“Nếu không thì chúng ta không cần tổ đội!”
Thẩm Thanh Linh nhìn Minh Dạng, chỉ thấy cô ấy thật ngầu, hoàn toàn quên mất người bị kề dao vào cổ là em họ mình.
“Là do tôi không đề phòng!” Ôn Việt phản bác.
“Vậy cậu có thể khống chế cuộn thép nặng hơn mười mấy tấn không?”
“Bây giờ vẫn chưa được!” Mười mấy tấn, nặng quá.
Minh Dạng cười: “Vậy tôi có thể nện cậu thành thịt vụn!”
Ôn Việt im lặng.
Minh Dạng nói tiếp: “Tôi làm đội trưởng, có thể giúp chân cậu khỏi hẳn trong nửa giờ.”
Ôn Việt mắt sáng lên: “Thật sao?”
“Ừm!” Minh Dạng gật đầu, rồi đổi giọng: “Cậu phải trả tôi hai mươi tinh hạch!”
