Chương 41: Tình yêu đâu?
Minh Dạng lùi về phía sau, bước tới chỗ Hứa Hướng Dương:
– Ba đứa bọn tôi cầm cự trước. Cậu quay về xe RV đi, tôi để Đường Tể chữa thương cho cậu trước. Để lâu quá, tôi sợ vết thương nhiễm trùng.
Hứa Hướng Dương cũng hiểu sự việc nghiêm trọng. Thẩm Thanh Linh nghe thấy động tĩnh bên ngoài nên khi Hứa Hướng Dương tới gần, lập tức mở cửa xe.
Minh Dạng thả Đường Tể ra ngoài. May là vết thương của Hứa Hướng Dương trông dữ dằn nhưng không tổn thương tới xương. Mười phút sau, miệng vết thương đóng vảy, Hứa Hướng Dương gia nhập chiến đấu.
Có Hứa Hướng Dương gia nhập, Minh Dạng cảm thấy áp lực giảm hẳn.
Lúc đầu, Hứa Hướng Dương phóng Thủy Nhận hay bị lệch, suýt nữa hại Chu Dập bị thây ma cắn. Ôn Việt kịp thời ra tay khống chế con thây ma đó, cho Chu Dập thời gian chém nó.
Dần dần, Chu Dập và Hứa Hướng Dương phối hợp càng lúc càng ăn ý, Minh Dạng và Ôn Việt cũng vậy.
Trên nóc xe, Huyền Tể thi thoảng lại phóng ra một đòn Phong Nhận, cắt chết mấy con thây ma tới gần, giảm bớt áp lực cho bốn người.
Bì Tể chạy qua chạy lại giữa Minh Dạng và Ôn Việt. Thân hình nhỏ nhắn vô cùng nhanh nhẹn, nhảy lên vai thây ma rồi vươn móng vuốt cắt cổ chúng.
Ban đầu, mấy động tác đó làm Minh Dạng hết hồn, sợ Bì Tể bị lợn thây ma nuốt chửng.
May mà Bì Tể thông minh, biết mình khó lòng giết chết lợn thây ma nên chỉ chuyên cắt cổ mấy con thây ma người.
Mấy người phối hợp với nhau, đánh suốt gần hai tiếng đồng hồ mới giết sạch toàn bộ thây ma.
Thực ra, phần lớn thây ma đều bị độc đánh gục, nhất là đám lợn thây ma có sức chiến đấu cao.
Minh Dạng nhắc nhở: “Độc dược của Ôn Việt chỉ có thể làm chúng tê liệt thôi. Mau chém hết đầu đám thây ma, đào tinh hạch rồi nhanh chóng rời đi.”
Nguy cơ qua đi, Thẩm Thanh Linh xuống xe đào tinh hạch.
Đầu lợn thây ma rất khó cắt đứt bằng Phong Nhận của Huyền Tể, Minh Dạng và Ôn Việt chỉ đành dùng dao chém.
Minh Dạng chém đầu lợn còn nhanh hơn.
Chu Dập, Hứa Hướng Dương và Thẩm Thanh Linh cùng đào tinh hạch.
Bì Tể thấy mọi người đào ra mấy viên tinh hạch lấp lánh từ trong não đám thây ma, mắt sáng rỡ, thọc ngay móng vuốt vào óc thây ma móc ra.
Móc xong, móng vuốt dính đầy chất não. Bì Tể nhìn bộ móng dơ dáy của mình, theo thói quen định thè lưỡi liếm.
Minh Dạng búng một cái lên trán Bì Tể:
– Mày muốn tự đầu độc chết rồi trở thành quái vật giống chúng hả?
Bì Tể tủi thân nhìn Minh Dạng.
– Hứa Hướng Dương, cho nó một luồng nước xối qua.
– Được luôn!
Nước lạnh ngắt từ đầu dội xuống chân.
– Rửa sạch rồi thì tiếp tục móc tinh hạch. Không được liếm móng. Dám liếm thì sau này chủ nhân không cho mày đồ hộp mèo nữa đâu.
Bì Tể: “...” Tình yêu đâu? Trước đây mỗi lần bẩn đầu, chủ nhân đều tắm cho nó. Tắm xong còn sấy khô bộ lông nữa.
Còn bây giờ...
Minh Dạng vỗ vỗ cái đầu ướt sũng của Bì Tể:
– Trước đây mày chưa thức tỉnh dị năng, để ướt thì mày dễ bị bệnh.
Bì Tể nhìn đầy đất tay chân đứt lìa, chất não văng vãi khắp nơi tanh nồng, đành ngậm ngùi tiếp tục móc tinh hạch.
Điều Minh Dạng không ngờ tới là người phụ nữ nhát gan lúc nãy lại xuống xe, giúp cô đào tinh hạch.
Thấy Minh Dạng nhìn sang, Trương Duyệt vội giải thích, giọng vẫn còn chút sợ hãi:
– Không phải tôi muốn lấy tinh hạch đâu, chỉ là nghĩ mình có thể giúp chị đào mấy viên tinh hạch này.
Minh Dạng khẽ “ừ” một tiếng.
Trương Duyệt nhận ra mấy người này không đơn giản. Kẻ cầm đầu là Minh Dạng, người toát ra khí chất lạnh lùng sắc bén.
Vừa rồi cô còn thấy Minh Dạng biến ra thịt sống từ hư không.
Cô không biết bọn họ trộn thứ gì vào thịt sống, nhưng lũ thây ma ăn xong không bao lâu thì đồng loạt ngã xuống.
Cô chỉ biết rằng người trước mắt rất lợi hại, còn lợi hại hơn cả Tiêu Ca.
