Chương 42: Bì Tể bị thương
Có lẽ đây là hy vọng duy nhất để cô và em gái thoát khỏi Tiêu Ca, chỉ cần người phụ nữ kia chịu ra tay.
Sau khi chặt đầu xong lũ thây ma, Minh Dạng cũng bắt đầu moi tinh hạch. Thấy Trương Duyệt càng lúc càng tiến lại gần mình, cô hơi nhíu mày.
Trương Duyệt cảm nhận được hơi lạnh tỏa ra từ người Minh Dạng, cô ta hạ giọng:
- Vương Chí là em họ của Tiêu Ca đấy.
Minh Dạng nhìn cô ta.
Trương Duyệt lại nói:
- Chính là gã béo vừa nãy cô giết.
Minh Dạng lộ vẻ đã hiểu. Cô gái này khá thông minh. Lúc đầu nhắc cô rằng Tiêu Ca có súng, là muốn nói rằng Tiêu Ca có năng lực đối phó với thây ma, vậy mà lại để bọn họ ở ngoài chịu trận. Giờ lại nói cô đã giết em họ của Tiêu Ca – rõ ràng là thấy thực lực của cô mạnh, muốn lợi dụng cô để trừ khử Tiêu Ca.
Bên trong trạm dịch vụ, một gã đàn ông gầy gò bước đến trước mặt một gã trai xăm kín tay, thì thầm vài câu.
- Tiêu Ca, con nhỏ Trương Duyệt kia đã mách cho con đàn bà đó biết Vương Chí là anh họ của anh rồi.
Tiêu Lưu nheo mắt, nhìn người bên dưới giết sạch đám thây ma rồi moi từ trong đầu chúng ra từng viên pha lê đẹp mắt. Trực giác mách bảo hắn đó nhất định là thứ tốt.
Thẩm Thanh Linh thở dài:
- Tận thế mới qua năm ngày, hiếm có con thây ma nào trong đầu không có tinh hạch.
Dạng Dạng nói, một khi trong đầu thây ma sinh ra tinh hạch, thì hễ nuốt máu thịt là có thể tích lũy năng lượng. Tích lũy đến mức độ nhất định, sẽ giống như dị năng giả, thăng cấp. Thây ma không thanh trừng kịp thời, chỉ càng ngày càng lợi hại.
- Đi mang em gái con nhỏ Trương Duyệt đến đây!
- Rõ!
Ánh mắt Tiêu Lưu dán chặt vào Minh Dạng. Trong năm người này, con đàn bà đó lợi hại nhất, khuôn mặt cũng xinh đẹp nhất. Nghĩ đến cái chết của em họ, ánh mắt Tiêu Lưu trở nên âm hiểm. Mối thù đã kết. Năm người này vừa đụng chuyện là giết người ngay, chẳng phải hạng thiện lương gì, không thể giống mấy tên bảo vệ kia mà mềm lòng nương tay.
Tiêu Lưu rút súng từ trong túi ra.
Căn phòng tối tăm bỗng sáng đèn, tiếng người phụ nữ nức nở lập tức im bặt. Cô bé nhỏ nắm chặt tay người phụ nữ, rụt rè nhìn hai người bước vào phòng. Một người là gã đàn ông gầy gò vừa nói chuyện với Tiêu Lưu, một người thân hình vạm vỡ, mặt chữ điền, trông có vẻ chính trực.
Người phụ nữ vừa trông thấy gã mặt chữ điền, thân thể bất giác run rẩy. Sự chán ghét và khinh miệt trong đáy mắt gã đâm thấu tim cô, Hạ Mộng suy sụp ngay lập tức.
- Vì sao? Triệu Thành, sao anh lại đối xử với em như thế?
Kéo cô ra khỏi vực sâu, rồi lại đẩy cô vào một vực sâu hơn.
Cô bé nắm chặt lấy tay Hạ Mộng, khẽ an ủi:
- Chị Hạ Mộng, đừng khóc!
Triệu Thành nhìn khuôn mặt sưng đỏ đầy vết thương của Hạ Mộng, chỉ thấy buồn nôn.
Thấy Triệu Thành tiến đến lôi Trương Ý, Hạ Mộng gào khóc thảm thiết, vẫn hết sức che chở Trương Ý sau lưng. Vì khóc quá lâu, tiếng khóc của cô khàn đặc, nghe thảm thương.
Triệu Thành một cước đạp văng Hạ Mộng. Thân thể Hạ Mộng vốn đã yếu ớt, Triệu Thành lại là dị năng giả hệ lực lượng. Cú đạp này làm cô bay ngược một hai mét, đập vào tường, rên lên một tiếng.
- Chị Hạ Mộng!
Cô bé giãy giụa muốn đỡ Hạ Mộng, bị Triệu Thành túm một phát.
Hạ Mộng bò dậy, trơ mắt nhìn Trương Ý bị lôi đi, cánh cửa bị đóng sầm lại. Cô dùng sức đập cửa, gào đến khản cả tiếng:
- Triệu Thành, sao anh có thể đối xử với em thế này, Tiểu Ý vẫn còn là một đứa trẻ, nó mới tám tuổi.
- Triệu Thành, lương tâm của anh đâu?
Hạ Mộng run rẩy khắp người:
- Anh quên mình là cảnh sát rồi sao?
Tiếng gào khóc của cô không nhận được bất kỳ hồi âm nào. Hơi ấm duy nhất bên cạnh đã biến mất, bóng tối gặm nhấm tâm can. Cô ngồi xổm sau cánh cửa, thân thể run rẩy không kìm được.
Trong phòng không một chút ánh sáng, tối đen như mực, chỉ mơ hồ nghe được tiếng mưa bên ngoài. Hạ Mộng dường như quay về quãng thời gian bị Tiêu Lưu giam cầm mấy năm trước, nỗi sợ hãi lan tràn trong lòng.
Cô ôm đầu:
- Không, đừng mà!
Một tiếng súng phá tan sự tĩnh lặng của màn đêm. Hạ Mộng giật mình tỉnh khỏi cơn sợ hãi, đầu ngón tay chạm vào tay nắm cửa, trong lòng cầu nguyện có ai đó mở cửa, kéo cô ra khỏi vực sâu.
Nhưng cô chờ rất lâu, bên ngoài vẫn im lặng như tờ. Những nỗi sợ hãi và ký ức đau khổ vô tận lại dâng lên từ sâu thẳm trong lòng.
- Bì Tể!
Minh Dạng vẫn luôn đề phòng kẻ đang nhìn mình từ tầng hai, cũng biết hắn có súng trong tay. Lúc tiếng súng vang lên, cô đã biết người nổ súng nhắm vào mình, thân thể lập tức hóa thành bóng tối. Nhưng không ngờ Bì Tể lại nhảy lên chắn đạn cho cô.
Minh Dạng đỡ lấy Bì Tể rơi xuống từ giữa không trung. Viên đạn trúng ngay bụng Bì Tể, máu tươi nhuộm đỏ bộ lông vàng.
Giọng Minh Dạng lạnh băng:
- Ôn Việt, khống chế hắn!
Không cần Minh Dạng lên tiếng, trong khoảnh khắc tiếng súng vang lên, Ôn Việt đã lập tức khóa chặt thân ảnh của Tiêu Lưu. Sau khi niệm lực dị năng thăng cấp nhị giai, cậu có thể khống chế vật thể trong vòng hai mươi mét, mà Tiêu Lưu vừa khéo nằm trong khoảng đó.
Xác định vị trí Tiêu Lưu, cậu điều động toàn bộ niệm lực trong người dồn lên người hắn.
Tiêu Lưu đang định bắn phát thứ hai, thân thể không tự chủ được mà lao về phía trước, bay ra ngoài cửa sổ. Vì ánh sáng quá tối, Ôn Việt nhìn không rõ, đầu Tiêu Lưu đập vào mép cửa sổ mấy lần. Thân thể bay ra khỏi cửa sổ, đầu chúc xuống, “rầm” một tiếng nện xuống đất.
Minh Dạng xông lên, một nhát rìu chặt đứt đầu Tiêu Lưu, tiện tay nhặt khẩu súng rơi trên mặt đất bỏ vào không gian. Cô lột sạch quần áo Tiêu Lưu, chỉ chừa lại một chiếc quần lót, thu hết đạn và thuốc lá giấu trong quần áo, rồi vứt bừa quần áo xuống đất.
Toàn bộ quá trình diễn ra cực nhanh, làm xong liền quay về bên Bì Tể. Động tác thành thục của Minh Dạng khiến Ôn Việt và mọi người đứng ngẩn người ra.
Trương Duyệt há hốc mồm đến mức có thể nhét vừa một quả trứng. Gã đeo kính run lẩy bẩy. Tiêu Ca vừa ra tay đã bị xử gọn như vậy sao? Bọn họ làm thế nào vậy?
Ánh mắt gã đeo kính đổ dồn về phía Ôn Việt – kẻ trông có vẻ vô hại. Tiêu Ca tuyệt đối không phải tự nhảy lầu, mà bị người này khống chế. Cũng là dị năng giả, chênh lệch lớn đến vậy sao?
Vương Chí vừa bị xử gọn, Tiêu Ca dù có súng trong người cũng bị xử gọn ngay sau đó. Niệm lực dị năng của Ôn Việt vốn đã rất lợi hại, lại thêm một nhị giai, một nhất giai, đánh đơn thì Tiêu Lưu làm sao là đối thủ của Ôn Việt.
Súng ư? Lúc tận thế mới bắt đầu thì rất hữu dụng, nhưng gặp phải những dị năng giả đặc thù như Ôn Việt và Minh Dạng thì hoàn toàn mất tác dụng, trừ khi dùng đến bom.
Triệu Thành vừa dẫn Trương Ý đến nơi, vừa hay nhìn thấy cảnh Tiêu Lưu rơi từ cửa sổ xuống. Đợi hắn xông đến bên cửa sổ thò đầu ra xem xét, họng súng đen ngòm đã chĩa thẳng vào đầu hắn.
“Đoàng!” một tiếng, trúng ngay giữa trán.
Triệu Thành thậm chí chưa kịp phản ứng, người đã ngã vật xuống. Trương Ý sợ đến mức nước mắt lưng tròng, vội bịt miệng, nhân cơ hội giãy khỏi tay gã đàn ông gầy gò, móc chìa khóa trong túi Triệu Thành, chạy về tìm Hạ Mộng.
Gã đàn ông gầy gò sợ hãi quay đầu bỏ chạy.
Tiêu Lưu chết rồi, Triệu Thành cũng chết, trong nháy mắt trạm dịch vụ không còn ai cầm đầu.
- Nhất định là con đàn bà giết Vương Chí lúc trước đã giết ông chủ!
- Chúng ta mau chạy đi, lát nữa cô ta chắc chắn sẽ đến giết chúng ta.
- Chúng ta chạy đi đâu được?
- Xe vẫn còn ở bên ngoài mà?
- Hay là chúng ta liên kết lại, giết năm người bọn họ?
- Mấy trăm con thây ma bị giết sạch, mười lăm người chúng ta lẽ nào lợi hại hơn thây ma?
Gã đàn ông gầy gò bỗng lên tiếng:
- Chỗ chúng ta không phải vẫn còn rất nhiều con tin sống sao?
Gã đàn ông mặt đen lực lưỡng quát một tiếng:
- Mày nhìn bộ dạng giết người không chớp mắt của bọn chúng xem, còn tàn nhẫn hơn cả Tiêu Ca, con tin uy hiếp được cái rắm à?
Mọi người lập tức im lặng.
Nghe tiếng súng lại vang lên, thân thể Hạ Mộng run lên. Đột nhiên, bên ngoài vang lên tiếng tra chìa khóa. Cánh cửa từ từ mở ra, một bàn tay nhỏ đưa về phía cô.
Thấy Hạ Mộng bất động, bé Trương Ý ngồi xổm xuống, nắm chặt lấy bàn tay lạnh giá của cô.
Cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay nhỏ, Hạ Mộng bừng tỉnh khỏi bóng tối, ôm chầm lấy Trương Ý, sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của bé, giọng run rẩy:
- Tiểu Ý, em không sao chứ?
- Chị Hạ, em không sao!
- Bên ngoài có một nhóm người đến, giết hết bọn xấu rồi. Chị Hạ Mộng, chúng ta mau chạy đi!
- Cái tên xấu xa bắt nạt chị cũng chết rồi.
- Triệu Thành chết rồi?
Hạ Mộng lẩm bẩm.
……
Thẩm Thanh Linh đã mở hòm thuốc Minh Dạng đưa, đeo găng tay vào, chuẩn bị lấy viên đạn ra cho Bì Tể.
- Meo...
Bì Tể phát ra tiếng kêu đau đớn, Minh Dạng xót xa không chịu nổi.
Trong bóng tối lại vọng đến tiếng gầm rú của thây ma, cùng tiếng mèo kêu quái dị.
Minh Dạng thầm kêu không ổn. Tiếng súng và mùi máu của Dị Thú trên người Bì Tể đã thu hút lũ mèo thây ma xung quanh kéo tới.
Minh Dạng thu chiếc xe công cụ vào không gian, rồi thu cả đống tinh hạch Hứa Hướng Dương vừa rửa sạch vào luôn.
Thẩm Thanh Linh thấy hòm thuốc biến mất, vội đứng dậy:
- Dạng Dạng, sao vậy?
- Vào trạm dịch vụ tránh đã.
Cô ném cho Hứa Hướng Dương, Ôn Việt, Chu Dập mỗi người một túi tinh hạch.
- Mau khôi phục dị năng. Sau khi vào cửa trạm dịch vụ, ba người chú ý bảo vệ chị Thanh Linh.
- Rõ, đội trưởng!
Minh Dạng lại thu Huyền Tể đang cảnh giác vào không gian, bế Bì Tể đi về phía trạm dịch vụ.
- Meo...
Móng vuốt Bì Tể khẽ cào lên người Minh Dạng.
Minh Dạng biết nó đang rất đau, muốn mắng nhưng không nỡ. Bì Tể chỉ cảm nhận được viên đạn uy hiếp đến tính mạng, muốn bảo vệ cô, nó đâu biết dị năng của cô đặc biệt thế nào, né được đạn.
- Đừng cử động, lát nữa chị Thanh Linh sẽ lấy viên đạn trong người mày ra.
Lúc Bì Tể lao về phía viên đạn, trong đầu Minh Dạng lóe lên ý định thu nó vào không gian. Nhưng không gian của cô chỉ thu được những thứ trong vòng một mét quanh người, Bì Tể đã vượt quá phạm vi, tốc độ của cô cũng không nhanh bằng viên đạn, căn bản không kịp.
Cô chỉ có thể mừng vì Bì Tể bị thương ở bụng, không phải đầu, vẫn còn cứu được.
- Từ nay đừng chắn đạn cho chủ nữa, mấy thứ đó không làm chủ bị thương được, biết chưa?
- Meo...
Bì Tể vùi đầu vào ngực Minh Dạng.
