Chương 43: Giết sạch!
Minh Dạng trước tiên đặt Bì Tể vào không gian, hóa thân thành bóng, chui qua khe cửa vào trong. Ngay sau đó, cánh cửa lớn được mở ra. Ôn Việt và những người kia lập tức đi theo vào trạm dịch vụ.
Gã đeo kính kinh ngạc tột độ, vẫn luôn tưởng Minh Dạng và mọi người không vào được trạm dịch vụ nên mới không vào, hóa ra là bọn họ chẳng muốn vào. Sau khi Hứa Hướng Dương vào, gã đeo kính cũng đi theo vào trạm dịch vụ. Trương Duyệt sau khi hoàn hồn, cũng đi theo. Khi Trương Duyệt vào, Hứa Hướng Dương đóng cửa lớn lại.
Minh Dạng vừa vào trạm dịch vụ, tìm một góc, đặt Bì Tể và hộp y tế ra, liếc Trương Duyệt một cái rồi nói:
– Cô đi bật đèn lên!
– Vâng!
Lại liếc gã đeo kính một cái, gã đeo kính sợ đến run cầm cập.
– Tiêu Ca là ông trùm ở đây à?
– Vâng!
– Còn bao nhiêu người nữa?
– Tiêu Ca còn mười lăm người, những người còn lại đều bị Tiêu Ca khống chế bắt giữ, tổng cộng ba mươi hai người. Còn những kẻ khác thì hoặc biến thành thây ma, hoặc phản kháng rồi bị Tiêu Ca giết. – Gã đeo kính thành thật khai báo. Áp lực trên người Minh Dạng quá mạnh, hắn căn bản không dám nói dối.
– Tận thế mới qua năm ngày, vậy mà các người đã chơi trò giết người giam cầm rồi sao?
– Tiêu Ca là tội phạm trốn trại giam. – Gã đeo kính cúi đầu, không dám nhìn vào mắt Minh Dạng.
– Ồ! – Minh Dạng lạnh nhạt đáp một tiếng.
Trong tận thế, đáng sợ nhất không phải là thây ma, mà là đồng loại. Thế mà kẻ xấu vì đủ xấu xa, đủ tàn nhẫn, ngay từ đầu đã thích nghi với tận thế, một khi thức tỉnh dị năng, tốc độ trưởng thành nhanh hơn người tốt rất nhiều. Còn người tốt sau khi gặp cảnh ngộ khó khăn, tâm thái thay đổi, mới trở nên xấu, trở nên lạnh lùng. Cái ác của tận thế, kẻ xấu chủ động thích nghi, người tốt bị động thích nghi.
Minh Dạng nghịch khẩu súng trong tay:
– Các người có bao nhiêu khẩu súng?
– Súng do Tiêu Ca và một cảnh sát lấy trộm từ trại giam. Tôi không biết lấy bao nhiêu, chỉ biết trong phòng Tiêu Ca còn một khẩu nữa.
– Cảnh sát?
– Chính là người đàn ông vừa rồi cô dùng súng bắn chết.
Minh Dạng bật cười. Cô thật không ngờ cảnh sát và tội phạm lại liên thủ mang súng đi, dựng nên một nhóm nhỏ. Trương Duyệt bật đèn xong quay lại, tình cờ nghe được cuộc đối thoại của hai người.
– Triệu Thành cũng chết rồi sao?
Gã đeo kính có dị năng nhìn đêm, nhìn rõ mặt Triệu Thành trong bóng tối. Trương Duyệt chỉ biết Minh Dạng dùng súng giết một người, nhưng không biết người đó là ai. Gã đeo kính gật đầu, xem như đáp lại Trương Duyệt.
– Meo meo~ – Bì Tể cảm nhận đau đớn, bắt đầu giãy giụa.
Minh Dạng tiến lên, ngồi xổm xuống, ôm lấy đầu Bì Tể.
– Bì Tể ngoan! Chị Thanh Linh, tiêm một chút thuốc mê cho Bì Tể sẽ không sao đâu, nó là Dị Thú mà.
– Vâng!
Sau khi tiêm thuốc mê, dưới sự trấn an của Minh Dạng, Bì Tể buồn ngủ lơ mơ. Lấy đạn ra, cầm máu, băng bó vết thương xong, Minh Dạng lập tức thu Bì Tể vào không gian, để Đường Tể trị liệu cho Bì Tể. Dị năng của Đường Tể có thể đẩy nhanh quá trình lành vết thương, nhưng Đường Tể không biết lấy đạn.
Sau khi thu xếp cho Bì Tể xong, Minh Dạng lại đưa mắt nhìn về phía gã đeo kính, dọa gã đeo kính chân run lẩy bẩy: nữ bá vương này chẳng lẽ hỏi xong rồi muốn giết mình chứ?
– Ôn Việt, anh để ý một chút, tôi đi thăm dò một lát.
– Được!
Ôn Việt cùng hai người kia vây quanh Thẩm Thanh Linh ở giữa. Thẩm Thanh Linh trong lòng ấm áp, nhưng lại cảm thấy bản thân mình thật vô dụng. Không biết bao giờ mình mới thức tỉnh được dị năng đây! Trương Duyệt nhìn Thẩm Thanh Linh, lộ ra vẻ mặt ngưỡng mộ.
Minh Dạng giơ tay chỉ về phía Trương Duyệt:
– Cô đi theo tôi!
Đột nhiên, gã đeo kính lên tiếng:
– Cô đừng giết cô ấy, cô ấy bị Vương Chí nhìn trúng rồi ép buộc.
Minh Dạng kinh ngạc nhìn gã đeo kính một cái, chỉ một cái rồi thu hồi ánh mắt.
Minh Dạng đi phía trước, Trương Duyệt sát sao đi theo phía sau. Minh Dạng vừa lên tầng hai, thấy bóng dáng một người đang bỏ chạy, liền bắn một phát vào chân người đó.
– Tôi chưa làm gì cả, đừng giết tôi!
– Vậy anh chạy gì? – Minh Dạng hỏi ngược lại.
Anh ta nhìn Minh Dạng như nhìn sát thần, thầm nghĩ: chẳng phải tại cô quá đáng sợ hay sao. Cô giết mấy trăm con thây ma, lại còn giết sạch cả kẻ cầm đầu, kẻ đứng thứ hai, kẻ đứng thứ ba của bọn họ.
– Đi, gọi tất cả những người còn lại đến đây. Nếu để tôi tự mình đi tìm, tâm trạng tôi không vui, có khi giết sạch tất cả. – Minh Dạng nói.
– Tôi đi ngay đây! – Người đàn ông tập tễnh đi tìm người.
– Phòng của gã họ Tiêu ở đâu? – Minh Dạng hỏi.
