Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trùng Sinh: Nữ Phụ Đoạt Lại Không Gian, Ta Tự Mình Trở Thành Nữ Vương > Chương 47

Chương 47

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 47 có bản audio.

Chương 47: Dây Chanh Dây Biến Dị

 

Phúc Tể vốn đang nằm trong lòng Ôn Việt, kêu lên một tiếng mèo đầy thoải mái, nhảy ra khỏi lòng Ôn Việt, nhanh chóng chạy về phía hương thơm nồng nàn hơn. Theo sau là Huyền Tể, Ngao Tể.

 

Thẩm Thanh Linh bịt mũi: “Hương này có vấn đề, khứu giác của Dị Thú còn nhạy hơn chúng ta.”

 

“Nhanh, đi theo!” Một nhà máy lớn như vậy mà không có lấy một con Thây Ma nào, chứng tỏ có tồn tại còn mạnh hơn cả Thây Ma.

 

Chẳng lẽ bây giờ đã có thực vật biến dị nhị giai rồi sao?

 

Minh Dạng lại cảm thấy không thể nào. Thực vật biến dị phải đợi sau khi hạn hán kết thúc, khi trời chuyển mưa ẩm ướt, mới mọc lên như nấm sau mưa.

 

Mấy bé thú cưng chạy rất nhanh. Đến khi mấy đứa chạy khá xa, Minh Dạng mới phát hiện cô có thể cảm ứng được vị trí và trạng thái của Ngao Tể với Huyền Tể, nhưng lại không cảm ứng được Phúc Tể.

 

Thì ra sau khi ký khế ước còn có tác dụng này. Nếu có thể nhìn thấy độ trung thành của khế ước thú thì càng tốt, Minh Dạng nghĩ vậy, bước trước một bước, dùng tốc độ nhanh nhất đuổi theo.

 

“Chẳng lẽ đội trưởng còn có dị năng tốc độ? Sao chạy nhanh thế?” Hứa Hướng Dương kinh ngạc không thôi.

 

“Tôi thấy là chúng ta quá chậm.” Ôn Việt nói.

 

“Sau này tốc độ thân thể cũng phải rèn luyện, không thì cứ thế này, sớm muộn cũng kéo chân đội trưởng.” Chu Dập nói.

 

“Đúng vậy! Tôi thật sự rất muốn thức tỉnh dị năng.” Thẩm Thanh Linh bất lực. Nếu thực lực giữa các đồng đội chênh lệch quá lớn, bọn họ còn xứng làm đồng đội của Dạng Dạng sao?

 

Bọn họ quen nhau mới có mấy ngày, nhưng đi suốt quãng đường này, đều đã quen lấy Dạng Dạng làm trung tâm.

 

Nếu không có Dạng Dạng, cô còn chẳng biết mình có mạng đi tới đây không.

 

“Ngày nào tôi cũng làm việc, vậy mà tôi cứ tưởng thể lực mình tốt hơn đội trưởng.” Hứa Hướng Dương rên rỉ.

 

Hương thơm càng lúc càng nồng. Minh Dạng không vội tiến lại gần, tìm một chỗ kín đáo, nhanh chóng đeo mặt nạ phòng độc và bình dưỡng khí, rồi thoắt cái rời khỏi không gian.

 

Trong một mảnh vườn ở góc nhà máy, Hắc Vũ tưới xuống mảnh đất ẩm ướt, thực vật xung quanh đều khô héo, chết trụi. Chỉ có một dây chanh dây đón mưa gió bám lên thi thể Thây Ma, rễ cắm sâu vào máu thịt, điên cuồng hút lấy.

 

Một con mèo nhỏ xông vào lãnh địa của dây chanh dây, trèo lên thi thể Thây Ma, há mồm cắn về phía quả đang tỏa hương lạ ấy.

 

“Bốp!”

 

Bé mèo tai cụp màu lam bị một cú vả đánh bay. Cơn đau nhói khiến Phúc Tể tỉnh táo ngay lập tức. Nó mở to đôi mắt mèo tròn xoe, không thể tin nổi nhìn Huyền Tể đang đi về phía mình.

 

“Meo?” Sao lại đánh mèo?

 

Huyền Tể lại cho một cú vả nữa.

 

“Meo!” Cho mày chạy lung tung, cho mày ăn bậy!

 

“Meo?” Thơm quá, thèm ăn quá!

 

“Meo!” Chủ nhân nói rồi, đồ bên ngoài không được ăn, còn không thơm bằng thanh cay.

 

Huyền Tể ngẩng cao đầu, ý bảo thanh cay mới là ngon nhất.

 

“Meo?” Phúc Tể phản bác, bị Huyền Tể trừng mắt đầy hung dữ.

 

“Meo?”

 

Huyền Tể quay đầu sang thì phát hiện Ngao Tể đã nuốt trọn một quả, rồi quả thứ hai, quả thứ ba, liên tiếp ba quả.

 

Khi nó định ăn quả thứ tư, trên người Huyền Tể bỗng bùng phát ánh sáng xanh lục, dị năng gió gia trì lên người, như một cơn gió lao về phía Ngao Tể.

 

Một cú nhảy lên, chân sau đạp một cái, đá thẳng Ngao Tể bay đi.

 

Ngao Tể loạng choạng đứng dậy, lại “bịch” một tiếng ngã xuống vũng nước.

 

Minh Dạng chạy tới thì thấy chính là cảnh này. May mà cô cẩn thận, trước khi tới gần hương lạ đã phòng bị, lỡ như cô cũng dính chiêu, cùng đám thú cưng của mình giết hại lẫn nhau, thì chỉ tổ để dây chanh dây biến dị này hưởng lợi.

 

Thấy Minh Dạng lao tới, Huyền Tể hưng phấn vểnh đuôi lên, đang định khoe công thì bị Minh Dạng thu vào không gian.

 

Ngay sau đó, cả chú ngao tuyết lẫn bé tai cụp cũng bị ném vào không gian.

 

Huyền Tể: “?” Cái gì đang xảy ra vậy?

 

Ba bé vừa vào không gian, Bì Tể chạy tới.

 

“Meo?”

 

Minh Dạng vung dao chém đứt dây leo đang vươn về phía mình, dùng Thăm dò tinh thần dò xét tình hình dây leo.

 

【Dây chanh dây biến dị (nhất giai), có độc nhẹ, tỏa hương lạ dẫn dụ Dị Thú.】

 

Minh Dạng quét mắt qua thi thể Thây Ma trên mặt đất, ánh nhìn dừng lại trên quả chanh dây biến dị đang hé mở, Hóa thân thành bóng, áp sát quả ấy.

 

【Quả chanh dây biến dị (nhất giai), chứa độc tố tê liệt.】

 

Minh Dạng chợt hiểu ra. Thây Ma vốn có khứu giác nhạy bén, đầu óc lại ngốc nghếch, bị hương thơm của quả chanh dây biến dị dụ tới, ăn quả xong rồi ngã xuống dưới dây chanh dây biến dị, biến thành thức uống của dây leo.

 

Một dây chanh dây bình thường, dây chính có thể đạt nửa cm đã là tốt lắm rồi. Dây chanh dây biến dị này, dây chính tới hai cm, lớp vỏ ngoài bóng loáng màu xanh biếc.

 

Minh Dạng thậm chí nghi ngờ, dây leo này rất nhanh sẽ tấn cấp lên nhị giai.

 

Loài thú có thể khế ước, không biết thực vật có được không.

 

Minh Dạng chặt hết các nhánh của dây chanh dây biến dị, chỉ chừa lại một dây chính. Dây chanh dây biến dị tức giận mọc ra một nhánh mới quất về phía Minh Dạng.

 

Đáng tiếc không những chẳng đánh trúng người, nhánh dây mới mọc ra lại bị Minh Dạng giơ tay bẻ gãy. Nó kết trái để dụ Minh Dạng, Minh Dạng liền một chân giẫm quả xuống bùn.

 

Dây chanh dây biến dị: “...”

 

Đầu óc Minh Dạng lúc này chỉ nghĩ đến việc đào cả dây chanh dây biến dị lên, nhét vào không gian, rồi ký khế ước.

 

Để nó kết thật nhiều quả có tác dụng tê liệt.

 

Sức chiến đấu của dây chanh dây biến dị chỉ có hương lạ và quả, bản thể thật ra rất yếu ớt. Hương lạ vô dụng với Minh Dạng, quả thì cô không ăn. Dây chanh dây biến dị hoàn toàn bó tay, bèn chơi trò tự sát.

 

Minh Dạng vừa đào dây chanh dây biến dị lên, lập tức cảm thấy có gì đó không ổn.

 

Thực vật biến dị thường có sức sống vô cùng mãnh liệt. Cô vừa mới đào nó lên, sao nó đã có vẻ sinh lực trôi đi thế này? Lớp vỏ ngoài xanh biếc tối sầm lại với tốc độ nhìn thấy được bằng mắt thường.

 

Chẳng lẽ dây chanh dây biến dị này hút dị năng bóng tối của cô, rồi tự chơi đến chết?

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi