Chương 48: Thăm dò đồng đội
Dây chanh dây biến dị đang tự sát được nửa chừng, thấy Minh Dạng không cắt rễ nó, lại không muốn chết nữa.
Thế nhưng, trong cơ thể nó có thêm mấy chấm đen, không ngừng hút sinh lực của nó.
Dây chanh dây biến dị: “...” Lần này nó thật sự sắp chết rồi.
Đúng lúc, Ôn Việt và mấy người chạy tới.
“Dạng Dạng!” Thẩm Thanh Linh thở hổn hển, thấy Minh Dạng mặt đầy nghiêm túc nhìn chằm chằm cục đất trong tay, liền hỏi: “Dạng, trên tay cậu cầm gì thế? Sao mùi hương lạ vừa rồi biến mất vậy?”
“Tôi vừa đào được dây chanh dây biến dị, hình như nó hút dị năng bóng tối của tôi, sắp chết rồi.” Minh Dạng bất đắc dĩ nói. Cô còn định phát triển cả hai mảng Dị Thú lẫn thực vật biến dị, nuôi được nhiều Dị Thú lợi hại, trồng được nhiều cây biến dị lợi hại nữa cơ.
Cô rất thích năng lực của gốc chanh dây biến dị này.
Ôn Việt nghe vậy mắt sáng rực: “Em làm về trồng trọt, lại có dị năng hệ mộc, chắc chắn cứu được nó.”
Đúng nhỉ! Sao cô lại quên mất dị năng hệ mộc của Ôn Việt nhỉ? Nhất định là vì dị năng hệ mộc của Ôn Việt trong đội chẳng có tác dụng gì nên cô mới quên mất.
Minh Dạng trịnh trọng nhét cả đống đất bọc dây chanh dây biến dị vào tay Ôn Việt.
Ôn Việt nhận lấy dây chanh dây biến dị, lòng bàn tay tỏa ra luồng ánh sáng xanh, luồng sáng chảy vào thân chính của dây chanh dây biến dị.
Minh Dạng trơ mắt nhìn dây chanh dây biến dị của mình chết nhanh hơn.
Dị năng của Ôn Việt vừa truyền vào, rễ cây lập tức mất đi sinh cơ, cô thậm chí không kịp ngăn lại.
“Ôn Việt!”
Ôn Việt: “Chị Dạng, nghe em giải thích đã.”
Minh Dạng trừng mắt nhìn cậu: “Dị năng hệ mộc của em chẳng lẽ chỉ biết hút sinh cơ của thực vật thôi à?”
Cùng một loại dị năng cũng sẽ có khác biệt về năng lực.
“Không có, tuyệt đối không có.” Để chứng minh cho bản thân, Ôn Việt ngồi xổm xuống, thúc đẩy một hạt chanh dây biến dị nảy mầm.
Một mầm non xanh nhạt phá vỏ mà ra, trải qua cơn Hắc Vũ gột rửa.
“Chị Dạng, chị nhìn này!”
“Em thật sự không biết gốc chanh dây biến dị này chết thế nào đâu, nói không chừng là do nó muốn chết.”
Lời cậu vừa dứt, mầm non vừa được cậu thúc đẩy bỗng nhiên hóa đen, thối rữa, chết đi.
Từ lúc sinh ra đến lúc chết, chưa đầy mười giây.
“Còn gì để nói nữa? Thà để chị tự kiếm cái chậu trồng.” Trực giác của chị quả nhiên không sai, Ôn Việt là hệ mộc mà còn phân ra được hệ độc, dị năng hệ mộc của cậu nhất định có vấn đề.
Ôn Việt: “...”
“Thôi bỏ đi, biết đâu sau này chị còn gặp được cây biến dị ưng ý. Chúng ta tìm thuyền rồi mau rời khỏi đây.”
“Được!”
Ôn Việt lật một cái chậu ở mép vườn rau, cho gốc chanh dây biến dị đã chết vào trong.
Cậu không tin mình trồng không sống được.
Đóng gói xong, cậu nhét chậu vào ba lô.
Những người khác: “...”
Minh Dạng đào lấy tinh hạch Thây Ma mà dây chanh dây biến dị chưa hấp thụ hết. Trong xưởng có du thuyền nhỏ, thuyền ngắm cảnh và thuyền câu cá.
Minh Dạng đưa ý thức vào không gian, các loại xe cộ, thép tấm vân vân chiếm mất một phần không gian khá lớn.
Ngày mai là ngày thứ bảy tận thế, Hắc Vũ sẽ ngừng rơi.
Không gian tĩnh chỉ còn khoảng hai ba nghìn mét khối, ánh mắt Minh Dạng dừng trên khoảng không phía trên mặt hồ.
Không gian sinh mệnh không giới hạn độ cao, cô có thể tùy ý dùng vách ngăn không gian để ngăn cách mặt hồ.
Thứ vách ngăn không gian này giống như một lớp kết giới trong suốt, ngăn cách các khu vực trong không gian. Nếu có thể dùng ở bên ngoài không gian thì thủ đoạn của cô lại tăng thêm một.
Đáng tiếc, không thể!
Minh Dạng tạo một lớp vách ngăn không gian ở độ cao mười mét trên mặt hồ để chứa thuyền.
Cô đi một vòng quanh xưởng đóng thuyền, thu vào năm chiếc du thuyền, mười một chiếc thuyền câu cá, cùng mấy chiếc thuyền bơi hơi và ván chèo.
Thẩm Thanh Linh lục soát được một ít vật tư, mì gói, đồ ăn nhanh.
Ôn Việt và Hứa Hướng Dương còn nhổ cả cây cà tím, cây ớt nhà người ta trồng ở rìa xưởng, hái mướp, dưa chuột, đậu que, bí đao.
Chu Dập tìm được một cây cam, đào cả cây cam của nhà người ta lên, lại đào mấy cây chuối hột nhỏ ở khu vực cây xanh, còn có một cây không biết là tỳ bà hay mộc lan nữa.
Minh Dạng thu thuyền xong trở về điểm tập kết, nhìn thấy đồ ba người kia gom được thì nhất thời im lặng.
“Chị Dạng, mấy cây rau em đào có thể nhờ chị cất giúp không? Mấy hôm nữa em trồng cho mọi người rau ăn.” Ôn Việt hưng phấn nói.
Minh Dạng liếc cậu một cái, thấy vẻ mặt đầy mong đợi của cậu, bèn thu toàn bộ rau vào không gian.
Sợ Ôn Việt tự đầu độc chính mình, cô vẫn nhắc một câu: “Rau em trồng xào lên thì tốt nhất hãy thử độc bằng một con vật nhỏ trước đã.”
Nụ cười trên mặt Ôn Việt trong nháy mắt biến mất.
“Em yên tâm, em cứ sản xuất thêm độc dịch cho chị, rau chị không thiếu phần em đâu.”
Ôn Việt: “...” Không, cậu chỉ muốn ăn rau do chính mình trồng, như thế mới có cảm giác thành tựu.
Minh Dạng không hiểu nỗi lòng của Ôn Việt, kiểm tra một chút, phát hiện ba người này vận khí tốt thật, mấy cây rau giống và cây ăn quả gom được đều không bị độc tố xâm nhiễm, liền thu hết vào không gian.
Vừa khéo trong không gian của cô chưa có cây chuối hột, rảnh rỗi sẽ trồng.
Cây cam có hạt trong quả nên vẫn trồng được, còn chuối hột với chuối không có cây giống thì không trồng được.
Về đến xe RV, Minh Dạng thấy Ôn Việt cẩn thận đổi gốc chanh dây biến dị chết sang một chậu hoa lớn hơn.
Cái chậu hoa ấy vẫn là do cậu dùng tinh hạch xin mua từ cô đấy.
Không sai, cô keo kiệt vậy đó.
Minh Dạng thấy bộ dạng vừa nghiêm túc vừa thành kính của cậu, liền lấy một túi đất từ vùng đất đen trong không gian đưa cho cậu.
“Dùng loại đất đen giàu dinh dưỡng này đi!”
Ôn Việt nhận lấy đất, vừa sờ một cái đã biết đất Minh Dạng đưa chất lượng rất tốt.
“Cảm ơn chị Dạng.” Ôn Việt truyền dị năng hệ mộc cho gốc chanh dây biến dị.
“Gốc chanh dây biến dị này đã chết rồi, em đừng phí dị năng nữa.” Minh Dạng nói.
“Em cảm thấy trên người nó tỏa ra một loại năng lượng hệ mộc rất ôn hòa.”
“Đó là dị năng hệ mộc do tinh hạch của thực vật biến dị tỏa ra.” Minh Dạng giải thích.
“Thật vậy sao?” Là thực vật biến dị đầu tiên cậu gặp, vậy mà sau khi được cậu cứu lại héo rũ sao?
Chẳng lẽ dị năng hệ mộc của cậu thật sự như chị Dạng nói, là đi cướp đoạt sinh cơ của thực vật biến dị.
Ôn Việt rơi vào hoài nghi bản thân.
Cậu cảm thấy giấc mộng trồng trọt của mình sắp vỡ tan.
“Hay là để tôi truyền chút dị năng hệ thổ vào thử xem?” Chu Dập đột nhiên lên tiếng.
“Được, em vẫn muốn thử.” Ôn Việt nói.
Minh Dạng nhìn Chu Dập truyền dị năng hệ thổ, Ôn Việt truyền dị năng hệ mộc, thầm nghĩ nếu không phải Hứa Hướng Dương đang lái xe lúc này, chắc cậu ta còn tưới thêm chút dị năng hệ thủy cho gốc chanh dây biến dị chết nữa.
Hay là tưới chút nước suối không gian nhỉ?
Minh Dạng lấy một chai nước suối không gian đổ vào chậu hoa.
Ôn Việt lại truyền dị năng hệ mộc vào, ngay khi dị năng hệ mộc của cậu sắp cạn thì cây khô gặp xuân về, hương thơm kỳ lạ tỏa khắp nơi.
Minh Dạng cảm thấy không thể tin nổi, Ôn Việt vậy mà thật sự cứu sống được gốc chanh dây biến dị này. Như vậy có tính là chết đi sống lại không?
Minh Dạng dùng Thăm dò tinh thần với Ôn Việt.
[Ôn Việt, tuổi xương: 19, sức mạnh: 10, tốc độ: 10, thể chất: 14, dị năng: hệ độc nhất giai (tê liệt), hệ mộc nhất giai (thúc đẩy sinh trưởng), niệm lực nhị giai (phạm vi khống chế vật thể 20 mét)]
Tiện thể thăm dò luôn hai người còn lại.
