Chương 56: Chuyển Vào Biệt Thự
Minh Phồn cũng không phản đối, nói một tiếng cảm ơn rồi hỏi:
– Loại tinh hạch này dùng để tăng dị năng à?
– Ừ.
– Cảm ơn.
Minh Dạng khẽ ừ một tiếng, bầu không khí giữa hai người lại đông cứng. Minh Phồn không biết nói gì, Minh Dạng thì chẳng buồn nói thêm.
Cô kiểm tra Huyền Tể, thấy không dính chút máu thây ma nào, liền thu nó vào không gian.
Minh Phồn nhìn con mèo biến mất, trong mắt thoáng kinh ngạc:
– Đây cũng là một loại dị năng à?
– Ừ, Ngự Thú!
Minh Phồn chợt thấy dị năng của mình quá vô dụng. Cô cháu gái nhỏ hình như không chỉ có một dị năng: không gian, ngự thú, còn có thể hóa thành bóng tối, chắc là hệ ám. Ba hệ dị năng, nhìn thân thủ của Dạng Dạng thì chẳng giống người chưa từng luyện tập.
Minh Dạng vừa dẫn mèo chó vào khu dân cư, khóa cổng chính xong thì Chu Dập lái xe tới.
– Dạng Dạng, Ôn Việt, hai người nhanh thật đấy, nhiều thây ma như vậy mà giết sạch rồi! – Chu Dập kinh ngạc.
– Hơn một trăm con, mỗi người cũng chỉ hơn hai mươi con, một nhát một con cũng chỉ cần chém ba mươi nhát. Mà chỉ có một con nhị giai thôi, chán thật! – Ôn Việt đáp.
– Đừng có khoe khoang ở đây. – Chu Dập nói.
– Tớ chỉ muốn đánh thêm chút tinh hạch thôi, làm sao nào? – Ôn Việt hỏi.
– Chờ đến khu đại học, thây ma tha hồ cho cậu đánh. Đến lúc đó đừng có bị thây ma đuổi chạy nhé. – Minh Dạng nói.
– Dạng Dạng, tớ nói cho vui thôi mà. – Ôn Việt cười trừ.
– Tìm được nhà chưa? – Minh Dạng hỏi.
– Một căn biệt thự lớn bốn tầng. Chủ nhà biến thành thây ma, trong nhà còn có một con chó thây ma nữa, đều giết sạch rồi.
Chu Tú thấy Trương Húc xách đồ lên phòng ngủ chính tầng bốn, liền xông vào, cầm túi đồ của hắn ném xuống cầu thang:
– Phòng ngủ chính để Dạng Dạng ở.
– Bác Chu, chúng cháu có hai người, ở phòng ngủ chính thì tiện hơn.
Chu Tú xắn tay áo, chống nạnh, mắng Trương Húc xối xả:
– Đồ ăn bám như mày còn đòi hỏi ở đây à? Cho mày một phòng tầng một là tốt lắm rồi. Tao nói cho mày biết, nhà này con trai tao tìm đấy, có giỏi thì tự đi mà tìm!
Trương Húc lộ vẻ xấu hổ, bất chợt bắt gặp hai người đang đứng xem.
Trương Húc hừ lạnh một tiếng, biết mình đánh không lại, lủi thủi xách đồ xuống lầu.
– Anh xuống tầng hai mà ở! – Giọng Thẩm Thanh Linh vang lên từ phía sau. Tầng bốn chỉ có ba phòng, sáu người bọn họ ở chắc chắn không đủ.
Trương Húc siết chặt nắm đấm, mấy người này cứ chờ đó cho hắn, nhất là con mụ béo kia.
So với tầng một, tầng hai, tầng ba, tầng bốn chắc chắn an toàn hơn hẳn.
Trương Húc chính vì nghĩ đến điểm này nên mới muốn ở phòng ngủ chính tầng bốn. Ở trên cao, lỡ biệt thự có thây ma xộc vào thì còn có người ở dưới cản.
Khi Minh Dạng và mọi người trở về biệt thự, Trương Húc đã an phận ở tầng hai. Thấy Minh Phồn bình an trở về, hắn tươi cười đón cô, còn chào hỏi cả nhóm Minh Dạng. Nhưng Minh Dạng phớt lờ hắn.
Ôn Việt nở một nụ cười rạng rỡ với hắn:
– Anh ơi, chào anh!
Trương Húc tưởng ba người họ sẽ chẳng thèm để ý, không ngờ Ôn Việt còn cười với hắn. Hắn sững lại, nhìn kỹ mặt Ôn Việt, mới phát hiện trên gương mặt trắng trẻo của cậu vương mấy vệt máu đen.
Ôn Việt vẫn cười, trông cũng chỉ khoảng hai mươi, tràn đầy sức sống, đôi mắt hơi tròn, trong veo, ngoan ngoãn, sạch sẽ, vô tội.
Nếu không phải trên người cậu ta dính đầy máu thây ma, hắn sẽ thật sự nghĩ mình vừa gặp một cậu sinh viên ngây thơ, ngốc nghếch, dễ lừa.
Trong lòng chửi thầm, ngoài mặt vẫn cười nói với Ôn Việt:
– Chào em, em bao nhiêu tuổi rồi?
– Một tháng nữa em tròn mười chín tuổi. Còn anh?
– 28!
– Vậy anh già thật đấy!
Trương Húc: “……”
– Em nghe nói anh cũng là người Kinh Thành? – Ôn Việt lại hỏi.
– Ừ! Cậu em tên gì?
– Em tên Ôn Việt.
Trương Húc sững người: Ôn Việt? Sao nghe quen quen? Nhất thời hắn không nhớ nổi đã nghe ở đâu.
Trong biệt thự vẫn còn nước, nhưng nguồn nước lúc này chắc chắn đã bị ô nhiễm. Minh Dạng dặn mọi người không được uống nước bên ngoài, muốn dùng nước thì để Hứa Hướng Dương tạo.
Cô lại bảo Hứa Hướng Dương tắm cho mèo và chó; tắm xong đem con mèo bỏ vào máy sấy.
– Chuẩn bị một chút đi, lát nữa cùng đến khu đại học. Chị Thanh Linh, lần này chị ở lại đây.
Thẩm Thanh Linh gật đầu:
– Được, chị với bác Chu dọn phòng, nấu cơm chờ mọi người về.
– Gâu gâu!
– Đại Hoàng cũng ở lại. Anh Chu Dập, nó là chó biến dị, huấn luyện tốt thì có thể bảo vệ bác Chu.
– Thật à? – Chu Dập mừng rỡ.
Minh Dạng gật đầu. Sau khi rửa ráy xong, cô để một ít thực phẩm trong bếp, sợ gas dùng không được nên lại để thêm hai bình gas.
Biệt thự vẫn còn điện, chắc vài ngày nữa điện và nước đều sẽ bị cắt.
Minh Dạng lại kiếm hai chiếc lu nước lớn. Hứa Hướng Dương có dị năng hệ thủy nhị giai, chắc có thể đổ đầy lu.
Sửa soạn xong xuôi, Minh Dạng đang định xuất phát thì Minh Phồn tìm tới.
– Dạng Dạng, cô đi khu đại học, cháu đi cùng được không?
Minh Dạng lạnh nhạt liếc cô ấy một cái:
– Khu đại học rất nguy hiểm, không đảm bảo sống sót trở về.
– Không sao, sống chết là do mệnh! Dù sao cô cũng phải ra ngoài tìm vật tư.
– Tùy cô, đừng có kéo chân mọi người là được.
– Được!
Minh Phồn chiến lực không yếu, luyện tập thêm thì dị năng cũng có thể thăng cấp, dùng khéo sẽ là trợ thủ tốt. Quan sát thêm chút nữa, nếu tư cách ổn thì thu vào đội cũng không tệ. Dù sao cô út cũng phải đưa về Kinh Thành.
Nhưng nếu cô ấy cứ dính chặt lấy bạn trai mình, Minh Dạng cũng sẽ không xen vào. Kẻ đó không chọc đến cô, chuyện không liên quan, Minh Dạng sẽ không bao đồng; còn nếu chọc đến cô, thì giết.
Lúc này Minh Dạng vẫn chưa biết chuyện Trương Húc muốn chiếm phòng ngủ chính tầng bốn. Chu Tú thấy chỉ là chuyện nhỏ, bà giải quyết được nên không cần nói với con trai và Minh Dạng. Với sức chiến đấu của Trương Húc, bà chỉ cần một cuốc là đập chết.
Khi Minh Phồn rời đi, Trương Húc giả vờ nói với theo:
– Phồn Phồn, em ra ngoài nhất định phải cẩn thận. Anh thấy mưa nhỏ dần rồi, chúng ta thu thập chút vật tư, biết đâu trụ được đến khi có cứu viện.
Minh Phồn ừ một tiếng, quay người bỏ đi.
Ôn Việt vừa hay xuống lầu, nghe được cuộc trò chuyện, lịch sự hỏi:
– Anh Trương Húc, anh cũng định ra ngoài thu thập vật tư à?
– Anh ấy không đi!
Ôn Việt càng khó hiểu:
– Vậy sao anh ấy lại nói hai người cùng thu thập vật tư để chờ cứu viện?
Minh Phồn sững lại một chút. Trương Húc vì đi cùng cô nên mới mắc kẹt ở Tinh Thành, nhiều lúc cô cũng không so đo nhiều như vậy.
Ôn Việt thở dài:
– Anh Trương Húc à, ăn bám không phải kiểu như vậy. Muốn nói thì phải nói thế này, em dạy anh nhé!
Ôn Việt ho một tiếng:
– Dạng Dạng, cậu ra ngoài thu thập vật tư nhất định phải cẩn thận. May nhờ có cậu mà tớ không bị chết đói. Tớ nhất định sẽ ngoan ngoãn ở nhà...
Ôn Việt chưa nói dứt lời, Minh Dạng đã cho cậu một cú đấm.
– Đau quá! – Ôn Việt xoa mũi, nhận được một ánh mắt lạnh của Minh Dạng.
– Một là không làm được việc, hai là không giết được thây ma, đồ ăn bám như thế ở chỗ tôi chỉ có thể đem cho thây ma ăn.
– Dạng Dạng, tớ chỉ làm mẫu cho hắn xem thôi, tớ có dị năng mà. Tớ giết thây ma cực mạnh! Không như hắn, đẹp mã mà vô dụng! – Ôn Việt chợt nhớ lại lời Chu Tú mắng Trương Húc.
Minh Dạng gật đầu:
– Đi thôi! Đi sớm về sớm. Thời tận thế, những kẻ không quan trọng thì không cần để ý.
Ôn Việt ngoan ngoãn gật đầu:
– Ừ, tớ biết rồi!
Sau khi Minh Dạng và mọi người xuống lầu, Trương Húc nhìn Minh Phồn với ánh mắt đầy oán trách:
– Minh Phồn, nếu không phải vì đi tìm người cùng em, anh cũng đâu bị mắc kẹt ở Tinh Thành. Em tìm được người rồi, mặc người ta làm nhục anh thế này, em cứ đứng nhìn à?
Minh Phồn thấy hơi khó chịu trong lòng, nhíu mày:
– Dạng Dạng không có ý làm nhục anh. Cô ấy chỉ nói thẳng, mà nói đều là sự thật.
Minh Phồn ngược lại thấy Dạng Dạng ở điểm này khá giống mình: nói chuyện không vòng vo, có gì nói đó.
Thẩm Thanh Linh đang nghe lén ở đầu cầu thang bật cười phì một tiếng.
– Cô... – Trương Húc tức điên lên.
– Anh không muốn đi tìm vật tư cũng không sao, em đi là được. Anh đã đi cùng em, em sẽ cố hết sức đưa anh về Kinh Thành. – Minh Phồn nói xong quay người xuống lầu.
Ôn Việt thấy không còn gì để xem, đưa chìa khóa cổng cho Thẩm Thanh Linh rồi cũng xuống lầu.
Xe vừa ra khỏi cổng biệt thự, tiếng mưa rả rích cũng biến mất. Trời sắp hửng sáng, màn đêm đen như mực rút đi, bầu trời trắng như mây mù dần hé lộ ánh sáng vàng.
Trên đường, thây ma dần thưa đi. Không ít người thò đầu ra từ cửa sổ, ánh nắng đã lâu ngày mới thấy rơi trên mặt, người cười, người khóc.
Trên đường bắt đầu có xe cộ đi lại tìm kiếm vật tư. Những đội cứu viện mặc đồ xanh bắt đầu tiêu diệt thây ma.
