Chương 57: Con Lợn Của Cậu Vẫn Chưa Chết
“Mặt trời, mặt trời lên rồi!”
“Tôi thấy có người mặc đồ xanh đang dọn dẹp thây ma.”
“Đội trưởng, tận thế sắp kết thúc rồi sao?” Hứa Hướng Dương kích động vô cùng.
Minh Dạng qua cửa sổ xe, ánh mắt dừng trên gương mặt thiếu nữ bên đường đang mở cửa sổ, dùng tay hứng ánh nắng, khẽ cười.
Bình minh?
Chẳng qua chỉ là màn mở đầu trước khi bóng tối ập đến.
Bất quá, bầu trời quang đãng mấy ngày nay cũng cho mọi người thời gian thở dốc.
Chờ đến ngày kia, mưa như trút nước ập đến, phá hủy mùa màng, làm hư vật tư, sụp đổ hệ thống điện, nhà cửa đổ sập, dịch bệnh hoành hành, độc tố lan tràn đến từng ngóc ngách trên toàn cầu.
Sinh vật biến dị, tiến hóa là thế không thể ngăn cản.
Trên Lam Tinh, bất kỳ sinh linh nào chỉ cần thích nghi được với môi trường mới, mới có thể trưởng thành.
“Nam Nam, trời sáng rồi, trời cuối cùng cũng sáng rồi!”
“Chúng ta cuối cùng cũng trụ được qua rồi!”
Trong ký túc xá, hai cô gái ôm chặt lấy nhau, mừng đến phát khóc. Dưới chân họ là một xác thây ma. Trên giường bên cạnh, một thiếu nữ ngồi xổm trong góc, ngẩng đầu liếc nhìn hai cô gái đang ôm nhau.
Trên đường, thây ma nhiều hơn hẳn người đi bộ. Xe của Minh Dạng và mọi người vừa xuất hiện, lũ thây ma xung quanh nghe thấy tiếng động cơ liền đồng loạt nhìn về phía họ, đôi mắt trắng đục hơi chuyển động, gào rú, lộ ra hàm răng sắc nhọn trắng hếu.
Chúng giơ móng tay dài đen đúa xông về phía Minh Dạng và mọi người. Đường phố bị xe cộ chặn kín như bưng, chỉ dựa vào một mình Ôn Việt dùng niệm lực di chuyển xe mở đường thì quanh khu đại học căn bản không thể nào đi được.
Thây ma đập mạnh vào cửa kính xe.
Một viên đạn sượt qua thân xe, bắn trúng giữa trán con thây ma mặc áo lót đỏ. Máu đen chảy ra từ trán, nó lấy móng vuốt sờ trán, nghiêng đầu, rồi gầm lên giận dữ. Móng vuốt loé lên ánh kim loại, một nhát đập vỡ cửa kính xe Minh Dạng.
Minh Dạng: “...” Một viên đạn lại gọi ra một con thây ma biến dị.
Ngay khoảnh khắc con thây ma thò móng vuốt vào, tay cô nắm lại, một con dao găm xuất hiện giữa không trung, hắc vụ bao phủ lấy dao găm, một nhát chặt đứt cổ tay con thây ma.
Cổ tay khẽ đảo, dao găm phóng ra khỏi cửa sổ xe, chặt đứt đầu con thây ma.
“Xuống xe!” Minh Dạng ném cho mỗi người một con dao, rồi hòa vào bóng tối, chui ra khỏi cửa sổ trước tiên. Cứ một con thây ma xông tới là một nhát dao chết tươi.
Một viên đạn bay xượt qua người cô, bắn trúng đầu con thây ma mặc váy đen đang tấn công cô. Thấy con thây ma váy đen cũng đưa tay sờ trán, mí mắt Minh Dạng giật giật, cô lao lên một bước, một dao kết liễu con thây ma. Quay đầu lại, hai ngón tay kẹp một đồng xu, bắn ra.
“Bốp!” Một tiếng, khẩu súng của tay bắn tỉa trên tầng hai rơi xuống. Người đó ngây người nhìn Minh Dạng.
Minh Dạng ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng sắc bén: “Giết thây ma phải chặt đầu và moi tinh hạch! Hoặc phải cho nổ tung! Đạn bắn vô dụng. Tinh hạch có thể giúp dị năng giả thăng cấp.”
Bắn bằng súng, cho dù có bắn thây ma thủng lỗ chỗ, nó vẫn có thể bò dậy tiếp tục lao vào chiến đấu.
Có một số thây ma đặc biệt, nếu không moi tinh hạch thì dù có chặt đầu, chúng vẫn có thể lắp đầu trở lại thân thể.
“Cảm ơn!” Tiền Lễ giơ tay chào Minh Dạng một cái, vội vàng móc máy bộ đàm ra.
Minh Dạng và mọi người theo đội cứu hộ xông vào khu đại học. Trên đường đến ký túc xá, họ nghe thấy có người gọi tên Hứa Hướng Dương.
“Hứa Hướng Dương! Hứa Hướng Dương! Lợn của cậu, lợn của cậu ở đây này!”
Minh Dạng quay đầu nhìn lại. Người gọi là một nam sinh cao gầy, đang bị một con lợn đen gầy nhom đuổi theo. Thấy Hứa Hướng Dương, anh ta kích động.
“Lâm Dực!” Hứa Hướng Dương trợn mắt nhìn con lợn đang lao tới. Trên người nó in tên anh, nếu không thì anh cũng chẳng nhận ra đây là con lợn mình nuôi.
Khi con lợn đen lao tới, nhìn thấy Ôn Việt, nó phanh gấp, đổi hướng, lao thẳng về phía Ôn Việt.
Ôn Việt hét lớn: “Anh Hướng Dương, sao con lợn của anh vẫn chưa chết vậy!”
Hứa Hướng Dương: “Cậu mau chạy đi! Anh chặn nó cho.”
Ôn Việt quay người định bỏ chạy, Minh Dạng đưa tay kéo cậu lại, lạnh giọng hỏi: “Dị năng của cậu đâu?”
Ôn Việt: “...” Cậu ấy thật sự bị con lợn húc đến mức ám ảnh tâm lý rồi.
Khi con lợn đen lao tới, Ôn Việt dùng dị năng khống chế nó đứng yên.
Lâm Dực thở hồng hộc chạy tới, thấy Minh Dạng định giết lợn, vội ngăn lại: “Đừng giết! Nó là Dị Thú, tôi muốn khế ước với nó, nhưng nó không nghe lời.”
Hứa Hướng Dương trợn mắt: “Không được!”
Trên da con lợn vẫn còn in tên anh ta. Lỡ người khác nhìn thấy con lợn này lại gọi nó là Hứa Hướng Dương thì sao?
Minh Dạng dò xét con lợn đen.
【Dị Thú heo đen (nhất giai), lực lượng: 23, tốc độ: 18, dị năng: hệ mộc, không độc】
Không ngờ lại là một con lợn biến dị sở hữu dị năng, mà thức tỉnh lại là dị năng hệ mộc, trong cơ thể không hề chứa độc tố. Chẳng lẽ từ sau tận thế đến giờ, đồ nó ăn đều do chính nó dùng dị năng hệ mộc trồng ra sao?
“Dạng Dạng, chúng ta giết nó ăn thịt được không?” Ôn Việt hỏi. Con lợn Hứa Hướng Dương nuôi ăn toàn thức ăn do anh ấy phối chế kỹ lưỡng, cậu đã sớm thèm thuồng con lợn này.
Lâm Dực: “Con lợn này là tôi cứu, nếu không nó đã thành bữa ăn của lũ thây ma rồi. Mà nó còn có dị năng hệ mộc, giết đi thì tiếc quá.”
Ôn Việt chớp chớp mắt: “Tôi chia cho cậu một cái đùi lợn! Dù sao nó cũng không chịu khế ước với cậu.”
Lâm Dực: “Có lý!”
Hứa Hướng Dương: “Hai cậu đúng là cứ thèm con lợn của tôi.”
Con lợn đen biến dị dường như nghe hiểu mấy người đang nói chuyện, liếc mắt nhìn Ôn Việt, ánh mắt như muốn nuốt chửng Ôn Việt vào bụng.
Minh Dạng còn chưa từng ăn thịt lợn biến dị không độc. Có con lợn này, có khi mấy con thú của cô có thể nhanh chóng thăng cấp nhị giai.
Minh Dạng một dao kết liễu con lợn đen biến dị.
