Chương 64: Cảm giác như ở nhà
Trong không gian, Đường Tể và Phúc Tể ăn phần thức ăn mèo của Bì Tể.
Thẩm Thanh Linh tắm cho Bì Tể và Huyền Tể, sấy khô lông, rồi làm cơm mèo cho hai bé mèo.
Bì Tể ăn no xong muốn đi cào cửa, bị Thẩm Thanh Linh ngăn lại: “Bì Tể, hôm nay ngủ với chị nhé?”
“Meo!”
Bì Tể ngồi chồm chỗm trước cửa phòng Minh Dạng.
Trong lúc mơ màng, Minh Dạng cuối cùng cũng nhớ ra mình còn hai con mèo ở ngoài không gian, vội vàng ngồi dậy mở cửa cho mèo vào.
Bì Tể nhìn Minh Dạng với vẻ đầy oán trách.
Huyền Tể chui vào chăn Minh Dạng, Bì Tể thấy vậy liền chui theo sau. Minh Dạng đặt báo thức, rồi ôm Bì Tể ngủ say.
Báo thức chưa kêu, Minh Dạng đã nghe thấy tiếng động rất khẽ bên ngoài cửa. Âm thanh tuy nhẹ, nhưng cô là dị năng giả, thính lực nhạy hơn người thường.
Minh Dạng mở điện thoại xem giờ, mới năm rưỡi sáng.
Cô dậy thì phát hiện thím Chu đã dậy từ lâu, đang nấu bữa sáng trong bếp.
“Dạng Dạng, dậy rồi à? Rửa mặt rồi xuống ăn cơm, ăn no rồi hẵng ra ngoài.”
Minh Dạng bỗng thấy tâm trí lơ đãng, có cảm giác như mẹ nuôi chưa chết, ngày tận thế chưa đến, cô vẫn còn đi học, mẹ vẫn chuẩn bị bữa sáng cho cô, giục cô ăn nhanh rồi đến trường.
Minh Dạng vừa rửa mặt xong, Bì Tể và Huyền Tể đã được ăn cơm mèo. Chu Dập, Ôn Việt, Nam Nam và Hứa Hướng Dương cũng đã tỉnh dậy.
Nam Nam ở cùng phòng với thím Chu, ba người còn lại ngủ trên tầng ba.
Bữa sáng rất thịnh soạn: sữa đậu nành, bánh bao nhân thịt, bánh bao không nhân, cháo thịt, phở bò xào thịt băm vừa nấu.
Minh Dạng ăn hết một bát phở bò to, một bát cháo thịt, hai cái bánh bao nhân thịt và một cốc sữa đậu nành, làm Chu Tú nhìn mà ngẩn người. Bà thầm nghĩ may mà mình nấu nhiều, nếu ăn không hết thì Dạng Dạng có thể thu vào không gian để ăn dọc đường.
“Vẫn là cơm mẹ nấu là thơm nhất.”
Ôn Việt: “Tôi nấu không ngon à?”
Hứa Hướng Dương: “Đều ngon! Có lẽ mẹ của anh Chu Dập nấu có vị mẹ. Từ khi mẹ tôi mất, tôi chưa từng được ăn cơm mẹ nấu nữa.”
Ôn Việt khựng tay lại: “Tôi chưa từng được ăn cơm mẹ nấu.”
Hứa Hướng Dương không ngờ mẹ Ôn Việt cũng không còn nữa, nhìn cậu ấy với ánh mắt đồng cảm.
Ôn Việt thấy ánh mắt Hứa Hướng Dương nhìn mình hơi kỳ lạ, vội cúi đầu húp phở soàn soạt.
Ăn xong, khi Minh Dạng cất thực phẩm trong bếp, cô phát hiện trên bệ cửa sổ có mấy chậu đựng đất.
“Đất trong chậu này là sao?”
“Là do dị năng của thím tạo ra. Tối qua dị năng của thím thăng cấp lên nhị giai, thím nghĩ Ôn Việt có dị năng hệ Mộc, Hướng Dương có dị năng hệ Thủy, nên có thể trồng chút rau ở nhà.”
Minh Dạng thở phào: “Chỉ cần không phải đất bên ngoài là được.”
Cây trồng trên đất bị ô nhiễm sẽ biến dị, người ăn phải có thể trúng độc.
Đại Hoàng vẫn ở lại trông nhà. Lần này Minh Dạng không dẫn Minh Phồn theo. Mục tiêu chính hôm nay của cô không phải tìm vật tư mà là giết thây ma. Trước khi đi, cô để lại cho Minh Phồn một bát phở bò.
Minh Phồn vừa tập thể dục buổi sáng xong: “Dạng Dạng, cháu ăn chưa?”
Minh Dạng đặt bát phở lên bàn: “Ăn rồi. Cô ăn hay không tùy cô.”
“Cảm ơn!”
“Hôm nay cô tốt nhất nên thu thập thêm nhiều vật tư.”
“Được!”
Minh Dạng vừa rời đi, cửa phòng Trương Húc mở ra. Hắn nhìn bát phở còn bốc hơi nghi ngút trên bàn, bước tới định bưng lên ăn.
Minh Phồn nhanh chân hơn, bưng bát phở lên: “Dạng Dạng đưa cho tao ăn. Mày muốn thì tao chia cho mày một ít.”
“Cháu mày đưa phở mà chỉ đưa một bát. Nửa bát cũng không đủ! Hôm qua ăn toàn bánh mì khô, tao chẳng no bụng.”
Minh Phồn cau mày: “Vậy thì đừng ăn nữa! Dạng Dạng cũng không muốn cho mày ăn đâu.”
“Sao mày lại như vậy?”
Minh Phồn hừ một tiếng, bưng bát, cầm đũa, quay người bỏ đi.
“Minh Phồn!”
“Dạng Dạng cho tao, chia cho mày một chút đã là tốt lắm rồi, mày còn muốn nuốt trọn một mình à?”
“Chờ tao về, tao nhất định sẽ tìm mẹ mày hủy hôn.”
“Hủy thì hủy! Tận thế rồi, tao cũng chẳng muốn kết hôn.”
“Nếu không phải vì đi cùng mày, tao có bị kẹt ở đây không?”
Minh Phồn cũng nổi giận: “Mày tự mình đòi đến, không phải tao cầu xin mày. Có đồ ăn là tốt rồi. Mày ra ngoài kia mà xem, bao nhiêu người biến thành thây ma, bao nhiêu người ngay cả vật tư cũng không giành được.”
Trương Húc làm sao tin nổi: “Cháu mày có thể đưa phở cho mày thì chắc chắn nó ăn uống tốt lắm. Nó chỉ không muốn cho tao thôi.”
Minh Phồn: “Dạng Dạng vẫn chưa trở về Minh gia, hiện tại cũng chưa tính là cháu gái tao. Nó đưa phở cho tao là vì hôm qua tao giúp nó đi cứu người ở trường đại học. Sao mày không đi?”
“Thẩm Thanh Linh không có dị năng, chẳng phải vẫn đi theo Dạng Dạng giết thây ma sao? Cô ấy còn là con gái. Trương Húc, mày là đồ phế vật thì câm mồm lại cho tao.”
Trương Húc không ngờ Minh Phồn vốn dĩ tính tình tốt lại mắng hắn là phế vật, trợn tròn mắt nhìn cô.
Chu Tú nghe thấy hai người cãi nhau, bèn dắt chó và cầm cuốc xuống lầu. Trương Húc thoáng thấy bóng dáng mập mạp trên cầu thang, khẽ rũ mắt xuống che giấu sự hung ác trong đáy mắt.
“Thím Chu, sao thím lại xuống đây?”
Chu Tú mỉm cười nhìn Minh Phồn: “Cháu Minh Phồn, phở thím nấu có ngon không?”
Minh Phồn sửng sốt một chút, vừa ăn vừa nói: “Ngon ạ!”
Lúc rời đi, Minh Dạng dẫn theo Thẩm Thanh Linh và Nam Nam.
Cô đưa Ngao Tể ra khỏi không gian. Chiếc SUV bảy chỗ trước đó bị vỡ cửa kính, chưa kịp sửa, nên Minh Dạng chọn một chiếc mới trong không gian.
Lốp xe nghiến qua những xác thây ma bốc mùi tanh tưởi. Trên đường phố, xe cộ vỡ nát nằm khắp nơi. Những con thây ma đang lang thang bên đường nghe thấy tiếng bánh xe quay, từ cổ họng phát ra tiếng gầm gừ trầm đục.
Chiếc xe đâm văng một con thây ma. Máu thây ma đen kịt bắn đầy cửa kính. Ngửi thấy mùi tanh tưởi của thây ma trong không khí, dù đã ngửi vô số lần, Minh Dạng vẫn thấy ghê tởm cái mùi này, trong bụng buồn nôn.
Minh Dạng đỗ xe ở quảng trường, đi vào một cửa hàng đồ ăn vặt. Khóa cửa đã hỏng, bên trong cửa hàng bừa bộn, trên kệ còn vương lại một ít đồ. Con thây ma đang lảng vảng bên trong đã bị Chu Dập và Nam Nam xử lý.
