Chương 65: Bạch quả biến dị lợi hại
Minh Dạng dùng cuộn thép chặn cửa, lấy quả chanh dây biến dị và thịt vụn ra. Mấy người Ôn Việt tuy thắc mắc vì sao Minh Dạng có thể có nhiều quả chanh dây biến dị như vậy, nhưng ăn ý không hỏi nhiều.
Những người khác không hỏi, Nam Nam vốn không phải người nhiều chuyện, nên cũng chẳng lên tiếng. Chỉ là cô không hiểu vì sao Minh Dạng lại đem chanh dây ra.
Hơn nữa quả chanh dây trong tay Minh Dạng to hơn hẳn hai ba lần so với những quả cô từng thấy, không biết trồng kiểu gì ra, hay là giống mới bán trên thị trường?
“Hôm nay không có thời gian nghỉ ngơi. Giết xong một đợt thây ma, tận dụng lúc tìm vật tư để khôi phục dị năng, sau đó đi bệnh viện thú cưng.”
Mấy người gật đầu: “Tất cả đều nghe theo sự sắp xếp của đội trưởng!”
Minh Dạng nhìn Nam Nam, Nam Nam vội nói: “Em có thể!”
“Đeo găng tay vào, dùng ruột quả chanh dây biến dị để ướp thịt. Độc dịch của Ôn Việt cứ để dành.”
“Dạng Dạng, mấy quả chanh dây biến dị này thơm quá!”
“Đây là quả chanh dây biến dị nhị giai đấy. Ăn một quả thì hôm nay cậu nằm ở đây cho thây ma ăn thịt luôn! Tôi sẽ không đưa cậu về nhà đâu.” Minh Dạng nói.
Ôn Việt: “Dạng Dạng, cậu tàn nhẫn thật.”
Minh Dạng khẽ “ừm” một tiếng, đẩy Bì Tể đang ngửi chanh dây ra.
“Meo ~”
Minh Dạng đánh một phát vào mông Bì Tể. Bì Tể ấm ức nhìn Minh Dạng một cái, nó đâu có ăn, chỉ muốn ngửi một chút thôi.
Ngao Tể nhìn quả chanh dây biến dị, lại nhớ tới cảnh bị Huyền Tể đá bay.
Quả chanh dây biến dị có sức hút rất lớn với thây ma, bên ngoài đã tụ tập không ít thây ma.
Minh Dạng thu thịt ướp vào không gian, hóa thân thành bóng, luồn qua khe cửa chui ra ngoài, xuyên qua đám thây ma để cho chúng ăn.
Nam Nam nhìn đến ngẩn người: “Đội trưởng, vì sao lại cho thây ma ăn?”
“Quả chanh dây biến dị có độc, có thể làm thây ma tê liệt.”
“Nam Nam, chúng ta sắp đi giết thây ma rồi, em nhớ né sau lưng tôi.”
“Chị Thanh Linh, chị đứng ở giữa.”
“Ôn Việt, cậu đề phòng xung quanh.”
“Vâng!”
“Meo ~” Bì Tể hăm hở muốn thử.
Minh Dạng cho một đợt thây ma ăn xong, lại chui về cửa hàng bánh kẹo: “Mười phút nữa ra ngoài.”
Nhưng chưa đợi đủ mười phút, một con thây ma biến dị đã dùng móng vuốt đập vỡ cửa kính.
Ánh mắt Minh Dạng trở nên sắc lạnh: “Mọi người cảnh giác! Phải nhanh chóng kết thúc.”
“Nam Nam, em lại gần chị Thanh Linh!”
Thẩm Thanh Linh không có dị năng, dị năng của Nam Nam mới nhất giai, lại là hệ lực lượng, chưa qua huấn luyện thể lực chuyên nghiệp, rất dễ kiệt sức.
Giết suốt một tiếng đồng hồ, Nam Nam mồ hôi đầm đìa, vẫn nghiến răng chịu đựng. Thân thể nhỏ nhắn ấy dường như tràn đầy sức lực.
Chỉ là thây ma chẳng có dấu hiệu giảm bớt. Cũng may mỗi lần chúng chỉ kéo tới vài con hoặc hơn chục con, giết xong đợt này lại ló đợt khác, nếu không thì mấy người Minh Dạng thật sự không trụ nổi một tiếng đồng hồ.
Trên một tòa nhà đối diện, mấy ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào mấy người Minh Dạng.
“Anh Phi, đợi mấy người đó dị năng cạn kiệt, chúng ta đi cướp tinh hạch.”
……
“Đội trưởng, tôi cảm thấy thây ma xung quanh đều kéo tới chỗ chúng ta rồi.”
“Quả chanh dây biến dị sẽ thu hút thây ma.” Minh Dạng nói.
Ôn Việt: “Vậy chúng ta phải giết đến bao giờ? Không sợ chơi quá trớn à?”
“Không đâu, hương thơm của quả chanh dây biến dị nhiều nhất cũng chỉ thu hút thây ma trong vòng một nghìn mét quanh đây.”
Ôn Việt: “...” Phạm vi một nghìn mét, mà nơi này lại gần quảng trường.
Đúng như Ôn Việt lo lắng, thây ma tụ tập càng lúc càng đông, còn dị năng của bọn họ sắp cạn kiệt.
Dưới đất còn rất nhiều tinh hạch của thây ma chưa đào. Nếu bây giờ bỏ chạy, đợi dị năng khôi phục rồi quay lại, tám phần là tinh hạch đã bị người khác đào mất.
Trong bóng tối, vẫn luôn có người nhìn chằm chằm bọn họ.
Tận thế đã qua gần mười ngày, rất nhiều dị năng giả đã biết tinh hạch trong đầu thây ma có thể tăng cấp dị năng.
Sắc mặt Ôn Việt càng lúc càng nặng nề. Nam Nam cảm thấy mình sắp chịu đựng không nổi nữa, chỉ dựa vào một niềm tin để cố chống đỡ: cô không thể kéo chân mọi người.
Đột nhiên, trước mặt Minh Dạng xuất hiện một cây nhỏ.
Minh Dạng vỗ vỗ cây bạch quả biến dị: “Bạch quả, thấy đám thây ma kia chưa? Tinh hạch để lại cho ta, xác để ngươi ăn.”
Minh Dạng ra một ám hiệu, mấy người lập tức nhanh chóng lui về sau dưới sự yểm hộ của Ôn Việt.
Chu Dập đỡ Nam Nam.
Nam Nam liếc nhìn Minh Dạng một cái, ghi nhớ ám hiệu rút lui của Minh Dạng.
Ôn Việt và mọi người lui vào cửa hàng bánh kẹo. Ôn Việt vừa thu hồi dị năng, thây ma lập tức ùa lên như ong vỡ tổ, nuốt chửng bóng dáng Minh Dạng.
“Đội trưởng!”
Giây tiếp theo, cây bạch quả vàng kim cắm rễ xuống đất, bừng bừng mọc lên. Rễ cây như những con mãng xà bạc xé toạc bê tông. Chỉ trong một nhịp thở, tán cây như chiếc dù khổng lồ chọc trời, che kín cả quảng trường.
Mấy người ngẩng đầu nhìn cảnh tượng chấn động đến mức hồi lâu không định thần lại được.
“Bạch quả, giết sạch bọn chúng!”
Nhìn đám thây ma xông lên tỏa ra mùi tanh tưởi, mặt xanh nanh nhọn, Bạch quả bùng lên lửa giận, đem tất cả ấm ức phải chịu từ Minh Dạng trút hết lên bọn chúng.
Cành cây vừa vung ra đã quét sạch xung quanh. Đánh không lại chủ nhân, chẳng lẽ nó còn đánh không lại mấy thứ nhóc này?
Rễ cây cắm sâu vào thân thể thây ma là hút một trận, bất kể huyết nhục gì cũng có thể giúp thực vật biến dị tăng thực lực.
Huyết nhục cấp bậc càng cao thì tác dụng với thực vật biến dị càng lớn.
Huyết nhục của dị năng giả và động vật biến dị còn thơm ngon hơn thây ma, mà ăn vào còn không tích tụ độc tố. Nhưng Bạch quả cũng biết, vị chủ nhân tàn bạo sẽ không cho phép nó nuốt huyết nhục của dị năng giả đâu.
Huyết nhục thây ma có sức hấp dẫn với Bạch quả, nhưng cơ thể Bạch quả lại chẳng có sức hút nào với thây ma.
Đám thây ma không có đầu óc vẫn gào rú xông về phía mấy người Minh Dạng. Một số thây ma sau khi bị Bạch quả tấn công cũng bắt đầu tấn công cành của Bạch quả.
Ôn Việt và mọi người thở phào nhẹ nhõm. Minh Dạng cũng vào trong cửa hàng, chui vào kho, dùng tấm thép chặn cửa, lấy nước hoa xịt lên người mấy người.
Nghỉ ngơi một lát, cô lại chui ra ngoài, cầm dao lên là chém, mấy người khác lập tức đi theo.
Sau trận đại chiến, mấy người mệt đến thở hồng hộc. Thẩm Thanh Linh đào tinh hạch thây ma đến mức tay nhấc không nổi.
Bì Tể chẳng còn hình tượng gì, nằm bẹp xuống đất, trong mắt chẳng còn chút hưng phấn giết thây ma nào nữa. Minh Dạng chọc nó.
“Bì Tể, dưới đất bẩn.”
“Meo ~”
Nó vẫn còn là một em bé... không muốn động đậy, muốn chủ nhân ôm ôm.
Huyền Tể trèo lên thân cây Bạch quả, mệt đến thở hổn hển, cả con mèo ngã kềnh ra trên thân cây, trên người dính không ít máu thây ma.
“Đào xong tinh hạch rồi mau rời đi!” Xác thây ma dưới đất quá nhiều, Bạch quả nhất thời ăn không hết.
Còn có một số đầu thây ma bị xác chết vùi lấp, Minh Dạng đành lật xác, tìm đầu, đào tinh hạch.
Mới bắt đầu đào tinh hạch, não thây ma bắn lên mặt, Nam Nam nôn thốc nôn tháo. Thức ăn buổi sáng đã tiêu hóa từ lâu, nôn khan một trận xong cả người rút hết sức lực.
Minh Dạng rửa tay sạch sẽ, dùng nước suối không gian pha cho mỗi người một cốc bột protein thật to.
“Bạch quả, ngươi ăn thêm chút nữa, cố gắng sớm thăng lên nhị giai, giúp ta tách xác và đầu của thây ma ra.”
Những người đi ngang qua tìm vật tư thấy mấy người đứng trên một đống xác thây ma, lựa chọn tới lui, sợ hãi rảo bước nhanh hơn.
Anh Phi ở tòa nhà đối diện nhìn chằm chằm mấy người Minh Dạng, ánh mắt dừng trên cây bạch quả biến dị.
Vốn định chờ mấy người này kiệt sức hoặc bị thây ma nuốt chửng rồi ngồi thu lợi. Giờ xem ra, có cây này trấn giữ, e là không được.
“Anh Phi, cây đó lợi hại thật, còn con mèo bạc kia, nếu chúng ta có...”
Anh Phi nheo mắt: “Điều tra trước đã, xem mấy người đó rốt cuộc là lai lịch gì, ở đâu.”
“Vâng, anh Phi!”
Đào xong toàn bộ tinh hạch thây ma, đã là bốn giờ chiều.
Minh Dạng thu Bạch quả vào không gian, ăn qua loa chút gì đó, rồi đi vòng vòng thu thập vật tư.
Đi mãi, cô đến một cơ sở nuôi trồng nấm.
Minh Dạng và Ôn Việt nhìn nhau một cái, xe lái vào cơ sở nuôi trồng nấm.
Màn đêm buông xuống, không khí trở nên oi bức, bầu trời đen kịt không một tia sáng.
Gió dữ dội tàn nhẫn đập vào cửa sổ, Minh Dạng đang trong giấc mộng bị đánh thức. Mây đen như đè xuống thành, chân trời cuốn theo những cành cây gãy.
Sấm chớp nổ vang, muôn ngàn sợi roi bạc xé toạc bầu trời, tiếng gió rít xé toang nhà cửa, bật gốc cây cối.
Bầu trời như nứt ra một đường, mưa trút xuống xối xả.
