Chương 100: Tiểu hòa thượng xuống núi khất thực
Chỉ sau một đêm, dầu nấm cay thơm ngon của tiệm bánh bao nhà họ Hứa lại trở nên nổi tiếng. Dân làng vì tiếc tiền nên phần lớn chỉ dám mua một bát để nếm thử cho biết, còn những người thành phố lái ô tô con đến thì rủng rỉnh tiền hơn hẳn. Họ ăn một bát chưa đủ, còn phải gói thêm mấy bát mang về để dành trong tủ lạnh ăn dần.
Vị umami này mà chỉ được ăn một lần thì đúng là khiến người ta buồn bực đến mức muốn đập đầu vào tường.
Mấy hôm nay, ngoài việc nấu cơm, Hứa Đắc Bảo còn phải chiên ba vạc lớn dầu nấm mỗi ngày, vậy mà vẫn không đủ bán. Cuối cùng, Thanh Mai phải quy định mỗi người chỉ được mua tối đa hai phần thì mới tạm đủ cung cấp.
Lúc này, Hứa Hạ vẫn chưa biết rằng loại dầu nấm này không chỉ ngon và bán chạy, mà còn giúp cô “lừa” được một nhân viên tốt.
Hôm nay Hứa Hạ rảnh rỗi, sang tiệm bánh bao phụ giúp một tay. Khi ra ngoài hít thở không khí, cô phát hiện trước cửa có một chú tiểu hòa thượng với đôi mắt tròn xoe đang đứng đó. Chú tiểu không nói một lời, chỉ ngây người nhìn chằm chằm vào những chiếc bánh bao trong lồng hấp và lọ dầu nấm thơm phức trên bàn.
Thấy cậu bé trông chỉ mới mười bảy, mười tám tuổi, khuôn mặt còn non nớt, trên tấm áo cà sa dính đầy bùn đất không biết từ đâu, lòng trắc ẩn của Hứa Hạ bỗng trào dâng, rồi chuyển sang kính nể. Chẳng lẽ đây là hòa thượng từ chùa nào đó xuống núi khất thực sao?
“Chú tiểu này, có muốn vào ăn chút gì không?” Hứa Hạ nở một nụ cười mà cô tự cho là khá hiền hậu.
“A Di Đà Phật, tiểu tăng vô cùng cảm kích.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của chú tiểu trắng trẻo đáng yêu, không biết đã trải qua bao nhiêu nắng gió mà vẫn mịn màng như trứng gà, nếu không để ý mấy vết bẩn đen đen trên má thì còn đẹp hơn.
Cậu nhíu mày, ánh mắt đầy mong đợi nhưng cũng thoáng chút lo lắng: “Nhưng bần tăng hiện tại không một xu dính túi…”
“Vào đi, vào đi.” Hứa Hạ nhìn dáng vẻ tội nghiệp của cậu, vội vàng dẫn cậu đến bên một tảng đá lớn. Mấy cái bàn đều đã kín chỗ, cả một dãy dài người ta ngồi xổm ăn bánh bao húp cháo. Chú tiểu cũng vội vàng nghe lời ngồi xổm xuống, đôi mắt sáng long lanh nhìn cô chị đẹp gái trước mặt.
Hứa Hạ vào nhà lấy đĩa gắp hai cái bánh bao táo gai, lại múc thêm ít dưa muối và dầu nấm để sang một bên, còn múc thêm một bát cháo bí đỏ già, tất cả mang ra cho chú tiểu.
Vừa nhìn thấy đồ ăn, mắt chú tiểu lập tức sáng rực. Nhìn cô chị đẹp như tiên nữ trước mặt, cậu còn thấy giống Bồ Tát Quan Âm hơn, vội vàng chắp tay cúi người: “A Di Đà Phật, lành thay, lành thay. Thí chủ nhất định sẽ được báo đáp.”
Hứa Hạ thấy dáng vẻ ngây ngô đáng yêu của cậu, không khỏi bật cười, rồi vội vàng vào nhà phụ giúp.
Còn chú tiểu kia cầm chiếc bánh bao lên, cắn một miếng, ánh mắt lập tức lộ rõ vẻ tinh anh. Uống thêm một ngụm cháo bí đỏ ngọt lịm, gắp một đũa dưa muối giòn tan, cậu cảm thấy bao mệt mỏi suốt mấy ngày nay như được xua tan hết. Cuối cùng, khi đưa miếng nấm rán vàng ươm thơm phức vào miệng, chú tiểu nghẹn ngào không nói nên lời, ngẩn người tại chỗ một lúc lâu. Một hồi sau, cậu mới khẽ thở dài, một giọt nước mắt trong veo lăn dài trên khóe mắt.
Giữa quán ăn sáng ồn ào, một tiếng thở dài khẽ khàng vang lên: “Tiểu tăng, đã ngộ ra.”
Đợi đến khi mặt trời lên cao, gần đến trưa, bánh bao và món ăn kèm đã bán hết sạch, dòng người tấp nập cũng dần tản đi. Khi Hứa Hạ bước ra ngoài, cô phát hiện chú tiểu hòa thượng vẫn còn đứng đó.
Vừa trông thấy cô, chú tiểu liền như chuột nhìn thấy gạo, chạy biến đến trước mặt cô, đôi mắt tròn xoe đen láy như chùm nho, ánh lên vẻ vui mừng. Cậu gật đầu chắp tay: “Bần tăng pháp danh Tham Ăn. Đa tạ thí chủ, tiểu tăng vừa rồi đã ngộ ra chân lý, thoát tục, hiện đã hoàn tục.”
“Vậy, xin hỏi ở đây còn tuyển người không?”
“Hả?!”
Hứa Hạ bị câu nói chẳng ăn nhập gì này làm giật mình. Sao lại ngộ ra, sao lại hoàn tục, sao lại muốn xin việc ở đây?
Mà cái pháp danh này, nghe sao có vẻ không đứng đắn gì?
Như thể nhìn ra sự nghi ngờ trong mắt Hứa Hạ, chú tiểu hòa thượng móc trong túi ra một xấp giấy tờ đủ màu sắc đưa cho cô, ánh mắt trong sáng: “Thí chủ yên tâm, tôi là hòa thượng chính hiệu.”
“Tiểu tăng từ chùa Linh Nghiệp ở phía Bắc đến. Sư phụ tôi pháp danh Phạm Tâm, là trụ trì chùa Linh Nghiệp, cũng là một vị cao tăng có tiếng trong vùng. Cô xem là biết ngay.”
Hứa Hạ giở xem xấp giấy tờ trong tay, có giấy chứng nhận quy y, giấy chứng nhận ngũ giới, giấy điệp, còn có cả chứng minh thư, đủ cả. Cô nhìn kỹ lại, ồ, đừng thấy chú tiểu Tham Ăn này trông mặt non choẹt mà năm nay đã đủ mười tám tuổi, đúng là một hòa thượng trưởng thành.
Tuy nhiên, Hứa Hạ vẫn thấy chuyện này có gì đó kỳ lạ.
“Chú tiểu Tham Ăn, chuyện hoàn tục này, sư phụ chú có biết không?” Hứa Hạ không hiểu nổi, sao chỉ trong một bữa ăn mà đã làm xong hai chuyện lớn là ngộ ra và hoàn tục vậy chứ…
“Thí chủ có điều không biết, lần du hành này của tiểu tăng vốn là do sư phụ sai xuống núi, mong tôi trải nghiệm nhân tình thế thái để có thể ngộ ra. Nay tiểu tăng trong chớp mắt đã ngộ ra chân lý, sư phụ vui mừng còn không kịp. Ngày sau tôi sẽ gửi thư cho sư phụ, để người tự hào về tôi.” Chú tiểu Tham Ăn vẻ mặt kiêu hãnh, thản nhiên nói.
Hứa Hạ nhìn dáng vẻ đắc ý của cậu, cũng không nỡ nói gì thêm, chỉ thầm lẩm bẩm trong lòng: “Cậu chắc chắn sư phụ cậu bảo cậu ngộ ra rồi về chùa tu hành chứ? Ai ngờ cậu lại trực tiếp hoàn tục luôn…”
“Bần tăng xuống núi du hành, tiền bạc bị trộm mất, không một xu dính túi. May nhờ thí chủ cho ăn một bữa no nê, không đến nỗi đói lả. Xin thí chủ nhất định hãy nhận tôi, để tôi có cơ hội báo đáp. Tiểu tăng vai gánh tay vác đều được, làm gì cũng không ngại…”
Nói xong, chú tiểu Tham Ăn hơi đỏ mặt, khẽ kéo tay áo Hứa Hạ, làn da trắng nõn ửng lên một chút hồng, nhẹ giọng nói: “Chỉ cần thí chủ lo cho tôi bữa ăn là được…”
Hứa Hạ lập tức toát mồ hôi lạnh. Chẳng lẽ cô bị cậu ta bám lấy rồi sao?
Quả nhiên đúng như cô nghĩ. Cô vốn thấy chú tiểu này có vẻ không đáng tin cậy nên chưa đồng ý ngay. Ai ngờ cậu ta lại ngồi luôn trên tảng đá lớn trước cửa tiệm bánh bao, không chịu đi. Ngồi một mạch đến chiều, cho đến khi mặt trời lặn, trời sắp tối.
Cậu ta thậm chí còn mở túi vải mang theo, trải một tấm ga cũ dưới đất, định ngủ luôn tại đó.
Lúc này, trong sân nhà họ Hứa đã tỏa ra mùi thơm nức mũi của cơm canh. Hôm nay cô lên núi bắt được hai con gà mái tơ béo múp, tối nay hầm cùng nấm rừng hái tươi. Cái mùi đó có thể nói là thơm lan xa vạn dặm, không cần nói cũng biết tươi ngon đến nhường nào.
Thanh Mai đang bày bát đũa, không kìm được chọc nhẹ vào cánh tay Hứa Hạ, ra hiệu cho cô nhìn ra ngoài. Hứa Hạ nghiêng đầu nhìn ra, quả nhiên, chú tiểu kia đang ôm cánh tay ngồi yên lặng trên tấm ga. Tuy vẫn còn đầu thu, nhưng trên núi sương đêm nặng hạt, nhiệt độ cũng thấp hơn những nơi khác một chút.
Hứa Hạ lắc đầu, khẽ thở dài, rồi vẫn đứng dậy bước ra ngoài.
“Đừng ngồi đó nữa, vào ăn cơm cùng mọi người đi…”
Chú tiểu ngồi dưới đất, nhắm mắt, lẩm nhẩm đọc chú thanh tâm. Nhưng mùi thơm của món gà hầm nấm quả thực quá đỗi quyến rũ, khiến cậu nuốt nước bọt ừng ực. Đang lúc đó, bỗng nghe thấy giọng Hứa Hạ, cậu mừng rỡ mở mắt ra. Vừa định đứng dậy, lại thu lại vẻ mặt, ấm ức cúi đầu nói: “Vô công bất thụ lộc, sao có thể ăn không hai bữa cơm của cô được…”
“Thôi được rồi, thôi được rồi. Ngày mai cậu bắt đầu làm việc. Cậu biết đóng gói, chuyển phát nhanh, đóng thùng không?” Hứa Hạ đương nhiên nghe ra ẩn ý trong lời nói của chú tiểu, nói một câu rồi quay vào nhà.
“Tất nhiên là biết!” Quả nhiên, mắt chú tiểu Tham Ăn lập tức sáng rực, vội vàng cuốn tấm ga lại, chạy lon ton theo sau Hứa Hạ vào nhà.
