Chương 63: Khách hàng tìm tới cửa
Mới đó mà đã nửa tháng trôi qua kể từ khi khởi công ngôi nhà mới. Đội thợ xây mà Hứa Kiến Quốc tìm được khá có uy tín, lại thêm cơm nước nhà Hứa Hạ chuẩn bị ngon miệng, nên ai nấy đều ra sức đẩy nhanh tiến độ, cuối cùng cũng hoàn thành ngôi nhà trước cuối tháng.
Vì ngôi nhà này không dùng để ở nên kết cấu bên trong cũng đơn giản, chỉ ngăn ra ba phòng. Phòng nhỏ nhất nằm sâu bên trong dùng để chứa vật liệu và đồ lặt vặt hằng ngày. Phòng giữa rộng hơn một chút, có thể dùng để nhào bột và nặn bánh bao, vì sau này khi trời quá nóng hoặc quá lạnh, không thể làm những việc này ngoài sân được. Hứa Hạ còn đặc biệt lắp một chiếc điều hòa lớn.
Phòng ngoài cùng được để rộng nhất, xây dãy bếp lò sáng loáng, mới tinh, bên trên lát gạch men trắng như tuyết giống hệt cửa hàng cũ, sạch sẽ, ngăn nắp, xếp thành một hàng dài tổng cộng năm cái.
Hôm nay, chọn được ngày lành tháng tốt, Hứa Kiến Quốc chuẩn bị một dải lụa đỏ, mời mấy vị bô lão đức cao vọng trọng trong thôn cùng Tam gia đến cắt băng khánh thành, sau đó chính thức đưa vào sử dụng. Sáng sớm, hai căn nhà đồng loạt tỏa ra làn khói trắng từ tờ mờ sáng, hương hoa hồng nồng nàn theo màn sương mỏng ban mai lan tỏa ra xa.
Nhờ hiệu suất hấp bánh bao tăng vọt, mấy ngày nay lượng khách đến cửa hàng tăng đột biến. Vương Thục Phân, Lưu Lợi Hồng cũng không xuống ruộng nữa, ngày nào cũng qua cửa hàng phụ giúp nặn bánh bao. Tiếng bịch bịch vang lên không ngớt cả buổi sáng.
Hôm nay, mãi đến gần trưa mới xong việc. Dù bật điều hòa, ai nấy cũng đổ mồ hôi đầm đìa. Hứa Thanh Mai vội vàng từ tủ lạnh bưng ra món chè đậu xanh nấu với trần bì và hoa hồng đã ướp lạnh từ sáng, múc cho mỗi người một bát. Chè nấu từ sáng sớm, may mà để dành riêng ra trước, nếu không thì đã bán hết sạch từ lâu rồi.
Thanh Mai còn đặc biệt cho thêm nếp và hạt sen vào, hầm đến mức vừa cho vào miệng là tan. Vị thanh mát của hoa hồng và đậu xanh hòa quyện với vị béo ngậy, thơm lừng của nếp và hạt sen, thêm chút ngọt thanh của đường phèn. Lúc này mà được uống một bát thì mát lạnh thấu tim, bao nhiêu cái nóng đều tan biến.
Chung Lâm cũng bưng một bát lặng lẽ uống. Mấy ngày ăn cơm trưa ở đây, cậu ăn nhiều hơn hẳn, sắc mặt cũng hồng hào lên. Đôi gò má hóp lại vì gầy giờ đã dần đầy đặn, hiệu quả hơn hẳn món gà ác hầm mà mẹ cậu vẫn thường nấu trước đây.
Lần này cậu mới hiểu vì sao anh Giang Nguyên ngày nào cũng chạy qua đây. So với căng tin ở trung tâm logistics, thì đúng là một trời một vực.
Cả nhà đang nhâm nhi bát chè thì bỗng ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa “bộp bộp bộp”, kèm theo một giọng nam trầm ấm từ ngoài sân vọng vào:
“Xin hỏi, Hứa Thanh Mai có nhà không ạ?”
Thanh Mai nghe vậy vội lau tay rồi bước ra ngoài, trong lòng thầm thắc mắc: ai lại đến tìm mình nhỉ?
Cô mở cửa ra, thấy trước cửa đỗ một chiếc ô tô con màu đen. Một người đàn ông trung niên đeo kính đang đứng ở cửa, ăn mặc complet lịch sự, trông có vẻ là dân văn phòng.
“Chào cháu, chú đến tìm cô chủ Hứa Thanh Mai, cô ấy có ở bên trong không?” Trời nắng gắt, người đàn ông trung niên lau mồ hôi trên trán, mỉm cười với cô gái nhỏ vừa mở cửa.
“Hả?” Thanh Mai há hốc miệng, đầu tiên là ngạc nhiên. Lần đầu có người gọi mình là “cô chủ Hứa” một cách nghiêm túc như vậy, nghe ngại ngại sao ấy.
“À… cháu chính là Hứa Thanh Mai, chú tìm cháu ạ?” Cô vội vàng lên tiếng.
Lần này đến lượt người đàn ông trung niên đứng ở cửa kinh ngạc. Ông chỉ nghe nói cô chủ tiệm bánh bao nhà họ Hứa là một phụ nữ trẻ, nhưng không ngờ lại trẻ đến vậy. Nhìn thoáng qua cứ tưởng học sinh cấp ba nào đó chạy ra.
Cũng không trách ông được, Thanh Mai vốn mới mười tám tuổi, lại có khuôn mặt non nớt, tết hai bím tóc đen nhánh, trông càng nhỏ tuổi hơn. Bất kỳ người lạ nào gặp cũng nghĩ cô còn đang đi học.
Ông sững người một lúc rồi mới hoàn hồn, vội vàng đưa tay ra: “Ồ… ồ, thì ra là cô chủ Hứa, hân hạnh, hân hạnh.”
Ông đẩy nhẹ gọng kính, tự giới thiệu: “Tôi tên là Thẩm Minh Đức, là trưởng phòng thu mua bộ phận ẩm thực của khách sạn Hy Lai Tư ở thành phố Lâm An. Lần này đến đây là muốn bàn chuyện hợp tác với cửa hàng của cô. Khách sạn chúng tôi có năm chi nhánh trên toàn thành phố, không biết cô đã nghe qua chưa?”
“Hy… Hy Lai gì cơ?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thanh Mai nhăn lại, vẻ mơ hồ. Cô hiếm khi lên thành phố, càng không hề biết đến những khách sạn liên doanh này.
Thẩm Minh Đức vội vàng đưa danh thiếp. Thanh Mai cầm lấy, nhìn chăm chú vào dòng chữ nhỏ trên đó, mới hiểu ra “Hy Lai Tư” là ba chữ gì, thì ra là một cái tên Tây.
Cô tuy không biết khách sạn Hy Lai Tư là gì, nhưng nghe vị quản lý Thẩm này nói đến chuyện hợp tác, cũng biết là có việc kiếm tiền sắp tới. Vì vậy, cô vội vàng mời người vào: “Quản lý Thẩm, mời ông vào trong nhà ngồi, ngoài này nắng lắm. Để tôi pha ấm trà.”
Thẩm Minh Đức mỉm cười, thuận theo lời mời mà bước vào.
Thanh Mai pha cho ông một tách trà hoa hồng, rồi mời ông ngồi nghỉ ở sân trước, sau đó mới chạy vội vào phòng ăn.
“Chị Hạ ơi, ngoài kia có một người mở khách sạn đến tìm chúng ta hợp tác này, chị ra nói chuyện với họ đi.” Thanh Mai đưa tấm danh thiếp sáng loáng trong tay cho Hứa Hạ, thở hồng hộc.
Hứa Hạ cầm danh thiếp xem qua, thì ra là khách sạn Hy Lai Tư. Khách sạn liên doanh này ở thành phố Lâm An cũng được coi là có chút tiếng tăm. Hứa Hạ từng nghe đồng nghiệp nhắc đến, giá cả không hề rẻ, theo đuổi phân khúc cao cấp, đặc biệt là tiệc buffet ở đây làm rất tốt, nhiều người thậm chí còn bỏ tiền ra để đến ăn riêng.
Nhưng Hứa Hạ chỉ liếc qua một cái rồi lại nhét danh thiếp vào tay Thanh Mai, nháy mắt, mỉm cười thoải mái: “Thanh Mai, bây giờ em là cô chủ Hứa, chuyện hợp tác đương nhiên là do em đàm phán.”
Thanh Mai trợn tròn mắt, đầu lắc như trống bỏi: “Không được đâu, không được đâu, em làm sao mà đàm phán hợp tác được, ngay cả sổ sách trong cửa hàng em còn tính không ra mà…”
Thanh Mai từ nhỏ đã thấy đau khổ nhất là học toán, cứ nhìn thấy con số là đầu óc choáng váng. Nếu không phải vì điểm toán quá kém thì cô đã chẳng đến nỗi thi trượt cấp ba.
Gần đây cuối tháng phải tổng kết sổ sách, cô đau cả đầu, may nhờ có anh Chung Lâm mới đến giúp đỡ, cô mới không bị sai sót.
“Vậy nên, đã tính không giỏi thì càng phải học hỏi nhiều hơn. Đàm phán hợp tác cũng là một cơ hội rèn luyện tốt. Em là cô chủ, sau này những chuyện như thế này còn nhiều, lẽ nào chị có thể giúp em đàm phán mãi được sao?”
Hứa Hạ khoác vai Thanh Mai, tiếp tục động viên: “Đừng sợ, cứ mạnh dạn thử xem. Dù sao ông ta cũng đã tìm đến tận thôn chúng ta, chứng tỏ ông ta rất hài lòng với bánh bao của chúng ta. Vậy thì vấn đề còn lại chỉ là giá cả cao hay thấp mà thôi. Em phải cứng rắn lên, đừng để bị lão già xảo quyệt đó dắt mũi.”
Thanh Mai gật đầu như hiểu như không, trong lòng vẫn còn hơi lo lắng.
Để giảm bớt áp lực tâm lý cho cô, Hứa Hạ nói thêm: “Kể cả có đàm phán thất bại cũng không sao, dù sao việc kinh doanh hiện tại của chúng ta cũng khá tốt. Không được chỗ này thì còn chỗ khác.”
Thanh Mai nhìn tấm danh thiếp đã bị bóp nhàu trong lòng bàn tay, vẫn không chịu từ bỏ, dùng ánh mắt long lanh nhìn Hứa Hạ một cái. Nhưng Hứa Hạ chỉ giơ nắm tay ra làm động tác cổ vũ.
Cô đành thở dài, lê từng bước nặng nề ra ngoài cửa, trong lòng không ngừng hồi hộp, chỉ có thể thầm tự động viên mình:
“Hứa Thanh Mai, mày làm được mà, mày là cô chủ mà!”
