Chương 58: Mây đen (sửa 8.11).
Con gà con lại vỗ cánh hai cái, “chiu chiu chiu” chạy lông nhông trên đất, sau đó ộc hai tiếng, nhả ra viên tinh hạch vừa rồi hoàn chỉnh.
Mà cú ngã vừa rồi dường như không ảnh hưởng gì đến nó.
Hòa Sanh do dự một lát, cúi người nhặt viên tinh hạch con gà con nhả ra.
Cô giải phóng dị năng thăm dò, lại phát hiện bên trong trống rỗng, dị năng trong tinh hạch đã hoàn toàn biến mất.
Mà lúc này, viên tinh hạch cũng dần tan rã trong lòng bàn tay cô, hóa thành bột mịn.
“...Nó hấp thụ dị năng rồi.” Hòa Sanh quay đầu nhìn Lệ Nham Đình, có chút luống cuống.
Lệ Nham Đình đưa tay về phía Hòa Sanh, kéo cô vào lòng mình, nắm bàn tay cô dính bột tinh hạch thổi hai cái, vỗ sạch bột trên đó.
“Anh quan sát một thời gian, tạm thời đừng để nó tiếp xúc với tinh hạch.” Lệ Nham Đình nói.
“Dạ.” Hòa Sanh ngoan ngoãn gật đầu, cũng thở phào nhẹ nhõm, may mà Lệ Nham Đình không coi nó là nhân tố nguy hiểm mà ném xuống cống thoát nước.
Kiếp trước, phải đến năm thứ ba của mạt thế mới xuất hiện một số động thực vật biến dị, và đa số đều là động thực vật tang thi hóa, những loài có dị năng như Lạc Lạc thì hiếm vô cùng.
Hơn nữa, điều đáng lo và nghi hoặc nhất là thời điểm Lạc Lạc xuất hiện sớm hơn kiếp trước tới ba năm, điều này khiến Hòa Sanh nhận ra một chút bất thường.
“Con người có thể thức tỉnh dị năng, động vật có gì không thể.” Đại Hôn nhìn con gà con chằm chằm, nghĩ thông rồi thì không thấy kỳ lạ nữa.
“Đừng quản con gà này nữa, em vừa kiểm tra, có phát hiện tinh hạch có vấn đề gì không?” Lệ Nham Đình hỏi.
“Có, trong tinh hạch có thể thăm dò được năng lượng dư thừa của người thứ ba.” Hòa Sanh nói.
“Điều này phù hợp với suy đoán trước đó của anh, thiết bị quả thực là giả, sở dĩ họ cải tạo thiết bị là để nhét dị năng giả vào bên trong máy, tạo ra ảo ảnh kiểm tra bằng máy.”
“Đây cũng là nguyên nhân hôm nay máy báo lỗi, kiểm tra tinh hạch sẽ tiêu hao dị năng, kiểm tra liên tục quá nhiều tinh hạch, dị năng giả đó không chịu nổi. Điều này cũng cho thấy cấp bậc của dị năng giả bên trong không cao.”
“Hả?” Đại Hôn phản ứng một lát mới hiểu ý Hòa Sanh, vô cùng khó tin, “Nhét người vào giả mạo máy? Ai lại chịu làm chuyện này!”
“Cho nên, có lẽ hắn bị ép buộc.” Hòa Sanh nói, “Chuyện này phía sau, Kiều Hóa và Từ Khả Vi ai cũng không thoát khỏi liên quan.”
“Vậy chúng ta làm sao?” Đại Hôn hỏi, “Từ Khả Vi muốn hãm hại chúng ta, chúng ta ngồi chờ bị hại à?”
“Bớt nói nhảm.” Lệ Nham Đình cau mày, lời nói của Đại Hôn thực sự mơ hồ, nghe thấy khó chịu.
“Liễu Thành Hạc không phải người yên phận, hôm nay có Hòa Sanh chỉ ra thiết bị có vấn đề trước, rồi xảy ra chuyện báo lỗi buổi chiều, hắn nhất định sẽ nghi ngờ.” Lệ Nham Đình nói, “Về chờ, mấy ngày nay đều cẩn thận chút.”
“Đặc biệt chú ý Đoạn Triển Phong, chuyện này hắn nhất định tham gia.” Hòa Sanh bổ sung.
Từ Khả Vi muốn đối phó Lệ Nham Đình, bọn họ tự nhiên không thể ngồi chờ chết.
Sau bữa tối, Hòa Sanh trước hết đấm bao cát hai tiếng, sau đó vội vàng tắm rửa, lao vào phòng ngủ của Lệ Nham Đình ôm chặt lấy cổ anh.
“Em nghĩ có thể tiến hành bước tiếp theo rồi, thần hải của anh... a da!”
Hòa Sanh tội nghiệp còn chưa nói hết câu, đã bị Lệ Nham Đình ôm lấy xoay trời đất lật mặt, rơi vào giữa giường và Lệ Nham Đình biến thành một miếng bánh sandwich.
“Em vừa nói gì?” Lệ Nham Đình không khỏi thở gấp.
Người Hòa Sanh vẫn còn hơi nước, hương thơm cơ thể lượn lờ thẳng vào mũi Lệ Nham Đình, một câu “tiến hành bước tiếp theo” trực tiếp khiến máu huyết Lệ Nham Đình dồn lên.
Đến nỗi anh không nghe thấy nửa câu sau “thần hải” của Hòa Sanh, lập tức đè cô xuống giường hai mắt sáng rỡ.
“Gì...” Hòa Sanh bị động tác này làm sửng sốt, còn chưa kịp phản ứng đã bị Lệ Nham Đình ôm mặt hôn.
Mãi đến khi tay còn lại của Lệ Nham Đình bắt đầu không an phận vén góc áo cô chui vào trong, Hòa Sanh mới dưới sự di chuyển của bàn tay nóng rẫy nhận ra nguy hiểm cận kề.
Đều tại Lệ Nham Đình bình thường quá gentleman, nắm tay là nắm tay, ôm là ôm, ngay cả hôn cũng phải xin ý kiến cô, tay tuyệt đối không loạn đặt, không sờ lung tung.
Điều này trực tiếp khiến Hòa Sanh hoàn toàn buông lỏng cảnh giác với anh, đến nỗi hôm nay đột nhiên bị sói ngoạm cổ, mà còn là chính cô tự đưa mình vào miệng sói.
“Lệ... Nham Đình...” Hòa Sanh càng lúc càng thấy chuyện lớn, vội vàng nắm hai tai Lệ Nham Đình, giọng ấm ức lại cầu xin kêu anh dừng lại.
“Hử?” Lệ Nham Đình không tình nguyện cọ cô hai cái, hơi ngước đầu nhìn cô.
Mặt Hòa Sanh sắp nổ tung, vội giơ tay che mình, giọng nghẹn ngào, ngượng ngùng sắp nhỏ nước.
“Em không phải ý đó... ý em là, tạp chất hắc vụ trong thần hải của anh đã loại bỏ gần xong, có thể tiến hành tiếp theo sắp xếp dị năng rồi...”
Đáp lại cô là một khoảng im lặng lâu, Hòa Sanh có chút chột dạ dời ngón tay, mở mắt ra liền thấy ánh mắt Lệ Nham Đình nhìn chằm chằm như con mồi, ánh mắt đó, suýt nuốt chửng cô.
Lệ Nham Đình cuối cùng không nói gì, giơ tay che đôi mắt rụt rè của Hòa Sanh, cúi người vùi mặt vào cổ cô, thở dốc một tiếng.
“Đừng trêu anh nữa.”
Hơi thở nặng nề của Lệ Nham Đình mang theo khí nóng hổi, phả vào làn da mỏng manh nơi cổ Hòa Sanh, khiến cô không tự chủ được rụt cổ lại.
“Thôi, bắt đầu đi.”
Hòa Sanh không nhúc nhích, Lệ Nham Đình ngước đầu, gỡ tay Hòa Sanh đang che mặt ra, lại gần hôn một cái: “Hôm nay không động em.”
Hòa Sanh cắn môi xấu hổ muốn chết, nghe Lệ Nham Đình nói vậy, cũng không biết nên thở phào hay hối hận vì câu nói không suy nghĩ của mình.
“... Vậy anh cúi xuống một chút.”
Hòa Sanh đỏ mặt kéo cổ Lệ Nham Đình xuống, ngước đầu tìm đến trán anh, nhẹ nhàng chạm vào, rồi nhắm mắt, sử dụng dị năng cảm nhận sự tồn tại của Lệ Nham Đình.
Hòa Sanh nhắm mắt, Lệ Nham Đình thì không.
Mũi anh toàn là mùi thơm mềm mại từ người Hòa Sanh, đôi môi màu hồng gần ngay trước mắt, phủ dưới ánh trăng mang một lớp sáng huyền bí, đôi môi đó nhìn có vẻ mềm và dẻo, thậm chí còn mềm hơn thân thể đang ôm trong lòng.
Mà đôi môi này anh vừa mới hôn qua, nên càng biết rõ vị khiến người ta lưu luyến quên về trong đó.
Sự cố gắng của Hòa Sanh không có hiệu quả, Lệ Nham Đình dường như hoàn toàn không phối hợp với cô.
Cô mở mắt, không kịp phòng bị đối diện với đôi mắt chứa đầy hình bóng cô của Lệ Nham Đình, dáng vẻ đầy tình cảm đó khiến tim Hòa Sanh hẫng một nhịp, mặt không tự chủ lại nóng lên.
“Lệ Nham Đình, anh phải tập trung một chút.”
Hòa Sanh chủ động kéo ra khoảng cách với Lệ Nham Đình, Lệ Nham Đình lại nhìn chằm chằm miệng cô.
“Anh lại muốn hôn em rồi...”
Hòa Sanh mím môi cười, dễ thương và tinh quái.
“Ừ.”
Lệ Nham Đình thở dài một tiếng, cúi đầu chạm trán với Hòa Sanh.
“Xì...”
Hòa Sanh xì một tiếng, phàn nàn: “Nhẹ một chút...”
Lệ Nham Đình sững lại: “... Bắt đầu đi.”
Lệ Nham Đình ngước lên một chút, đồng thời cũng nhắm mắt.
Chỗ da thịt tiếp xúc có một tia sáng trăng nhạt, dưới ánh trăng không rõ ràng, lóe lên rồi biến mất.
