Chương 59: Âm mưu lộ diện (sửa 8.11)
Hắc vụ trong thần hải của Lệ Nham Đình sau nhiều lần Hòa Sanh thanh lọc đã không còn uy hiếp nữa, giờ Hòa Sanh phải đối mặt với khối năng lượng khổng lồ trong thần hải của Lệ Nham Đình.
Trước đó, vì muốn nhanh chóng tăng cấp dị năng, Lệ Nham Đình đã hấp thụ tinh hạch bất kể loại nào, hy vọng có thể hấp thụ dị năng có ích cho mình.
Cách làm này mạo hiểm và nguy hiểm, hậu quả trực tiếp là trong thần hải của anh trộn lẫn quá nhiều năng lượng không thể sử dụng.
Hòa Sanh tiến vào, trước tiên quét một vòng quanh thần hải, tiêu trừ lớp hắc vụ mỏng sinh ra từ tinh hạch mới hấp thụ.
Sau đó cô cẩn thận chạm vào khối năng lượng như cuộn len, lập tức nó quấn lấy cô theo ánh sáng trắng.
Hòa Sanh nhẹ nhàng nới lỏng khối năng lượng ra một chút, rồi chui vào trong, quan sát tình hình bên trong.
Bên trong năm màu rực rỡ, nhiều luồng năng lượng đan xen hỗn độn, có luồng mọc rễ bám sâu trong thần hải, có luồng hỗn hợp trôi nổi như cây không rễ.
Có rễ là dị năng lôi điện và phong hệ đã thức tỉnh của chủ thể, được chủ thể sử dụng.
Còn năng lượng như bèo trôi là kết quả sau khi nuốt nhiều tinh hạch khác loại, tích tụ mà không có gốc.
Vừa không thể dùng cho chủ thể, lại lẫn vào làm loãng độ tinh thuần của dị năng, khiến uy lực dị năng giảm mạnh.
Lâu dần cũng sẽ tạo thành chướng ngại chết người.
Dị năng của Người giải trừ nghe thì huyền hoặc, nhưng nguyên lý không hề phức tạp, thao tác cũng rất đơn giản.
Chỉ cần nới lỏng khối năng lượng hỗn hợp ra, gom từng loại năng lượng lại cho cô đặc, tách thành vài khối nhỏ.
Rồi dùng dị năng của Người giải trừ bọc chúng lại cách ly nhau, chờ sau từ từ tiêu giải, thế là xong.
Tuy thao tác đơn giản, nhưng Hòa Sanh chưa kết khế ước với Lệ Nham Đình, dị năng không nghe lời, toàn bộ quá trình làm xong cũng tốn rất nhiều tinh thần.
Cô rút lui khỏi thần hải của Lệ Nham Đình, lập tức ngã vào chăn trên giường, người nóng hổi, mềm oặt.
Kết thúc quá trình giải trừ, Lệ Nham Đình lập tức nhận ra sự thay đổi trong thần hải của mình.
Những dị năng khác loại có được do nuốt tinh hạch, giờ đều ngoan ngoãn cuộn thành mấy cục, im lìm ở góc, không còn quấy rối vùng thần hải nhỏ hẹp nữa.
Còn quả cầu dị năng chính lôi điện và phong hệ chiếm vị trí thuận lợi nhất, sau khi loại bỏ năng lượng tạp nham, bản thân dị năng tinh thuần hơn nhiều, mạnh mẽ hơn trước.
Cả hai hệ dị năng trực tiếp tăng lên một cấp: Lôi hệ đột phá cấp bảy, Phong hệ cũng đạt cấp năm.
Hòa Sanh lại lên cơn sốt cao, mặt đỏ bừng, mơ màng nhìn Lệ Nham Đình, giơ tay đòi ôm.
Lệ Nham Đình sững lại, tim đập thình thịch, nỗi lo lắng và chua xót không đâu khiến anh lập tức bế cô lên, nhét Hòa Sanh đang mê man vào lòng.
Hòa Sanh dụi vào lòng anh, mùi hương quen thuộc, cảm giác an toàn khiến ý thức đang cố chống đỡ của cô sụp đổ, chìm vào giấc ngủ sâu.
Còn Lệ Nham Đình ôm báu vật của mình, mở to mắt canh suốt đêm.
Vụ việc ở khu bán đấu giá tinh hạch kéo dài đến ngày thứ ba.
Cho đến khi Từ Khả Vị tuyên bố thiết bị đã sửa xong và tiếp tục miễn phí giám định tinh hạch cho những dị năng giả còn lại, sự việc mới lắng xuống.
Mấy ngày liền không có chuyện gì, chỉ có tin đồn về vết sẹo chết trên người Lệ Nham Đình càng lan xa hơn.
Sau đó một ngày, có tin nói rằng kho chứa máy giám định bị trộm, rồi không được nhắc đến nữa.
Hôm ấy sau bữa tối, Lệ Nham Đình phải đi canh gác mấy cửa ải của thành tị nạn, cả đêm không về.
Biên giới thành tịch nạn dù xây tường cao hai mét theo địa thế, nhưng phòng ngự không cao, vẫn còn lỗ hổng.
Gặp thây ma quy mô lớn vây lên cũng vô dụng, nên cần tuần tra và canh gác hàng ngày.
Buổi tối có chú gà con Lạc Lạc ở cùng Hòa Sanh, cô cũng không thấy buồn chán.
Trước khi đi, Lệ Nham Đình từ phòng công cụ kéo ra một ắc quy nhỏ.
“Mấy hôm nay anh ở phòng dụng cụ, là làm cái này à?” Hòa Sanh ngạc nhiên, “Anh lấy điện ở đâu thế?”
“Anh mổ ra nghiên cứu hai ngày, phát hiện dị năng lôi điện có thể sạc cho ắc quy.” Lệ Nham Đình nói một cách đơn giản, xách ắc quy đặt vào phòng của Hòa Sanh, ngồi xuống nối dây điện, “Để dành cho em dùng đèn buổi tối.”
“Lệ Nham Đình…” Hòa Sanh thấy vừa chua vừa ấm, anh gỗ này, đang dùng tất cả để tốt với cô, sự chăm sóc ân cần của anh thấm vào từng chi tiết trong cuộc sống, không chỗ nào không thấm.
Cô như một con cá sắp khô cạn, bỗng nhiên được thượng đế thương xót, tái sinh rơi vào vòng tay của biển cả mênh mông.
Hòa Sanh cúi xuống nằm lên lưng Lệ Nham Đình, vòng tay ôm cổ anh, mắt đỏ hoe, hít mũi không kìm được: “Sao anh tốt thế?”
“Em gọi anh là gì?” Lệ Nham Đình khựng lại, tiếng cười nhẹ và ấm.
Mắt Hòa Sanh đã cay, giọng nặng trịch, hơi nghẹn ngào, như tủi thân lắm: “Chồng.”
“Em đã gọi anh là chồng, anh không tốt với em thì tốt với ai?” Lệ Nham Đình nắm cổ tay mịn của Hòa Sanh, đặt lên môi hôn vài cái.
Râu ria dưới cằm Lệ Nham Đình vừa mọc, cọ vào tay hơi ráp, lòng bàn tay Hòa Sanh nhẹ nhàng lướt qua, lại bị Lệ Nham Đình bắt lấy, day mạnh vài cái.
“Nhưng còn một chuyện.” Lệ Nham Đình hơi ngồi thẳng, kéo tay Hòa Sanh, hơi dùng lực, Hòa Sanh từ lưng anh bị kéo vào lòng.
Anh vòng tay qua khuỷu chân bế cô lên, đặt xuống giường lớn bên cạnh.
“Có vợ chồng nào ngủ riêng phòng không?” Lệ Nham Đình kề cằm Hòa Sanh buộc cô ngước lên, “Em nói xem, vợ?”
Mặt Hòa Sanh đỏ bừng, dưới ánh nắng chiều xiên qua cửa sổ càng thấy rõ: “Anh phải đi canh đêm rồi…”
Cục gỗ này… sao lại hư thế này.
Đây là gì? Học hư một phát?
“Ừ.” Đuôi giọng hơi vểnh lên, bị từ chối nhẹ nhàng, tâm trạng Lệ Nham Đình cũng không bị ảnh hưởng gì.
Ngược lại mặt đỏ bừng của Hòa Sanh trong mắt anh dễ thương vô cùng, càng nhìn càng thích, không khỏi lại cúi xuống hôn mấy cái.
Thực ra anh không cần câu trả lời chắc chắn của Hòa Sanh, anh chỉ muốn nhìn cô đỏ mặt, nhìn dáng vẻ cô rụt rè sợ sệt nhưng lại cố gắng đến gần anh.
Anh thích ngắm Hòa Sanh bước đến gần mình, đắm chìm trong niềm vui ấm áp khi tình yêu mình bỏ ra được đáp lại, không thể dứt ra được.
Hai người quấn quýt một lúc, Lệ Nham Đình đành phải thu dọn đồ đạc lên đường, trước khi ra cửa vẫn không yên tâm dặn dò: “Khóa cửa kỹ, hôm qua anh dạy em những chiêu thức, tập hai tiếng.”
Hòa Sanh lần lượt đáp ứng, sau khi Lệ Nham Đình đi, cô lập tức đeo găng tay boxing vào luyện động tác, nhưng trong đầu cứ nghĩ mãi câu nói vừa rồi của Lệ Nham Đình.
“Có vợ chồng nào ngủ riêng phòng không? Em nói xem, vợ?”
Hai chữ “vợ” từ miệng Lệ Nham Đình thốt ra, trầm khàn, gợi cảm khiến người ta nóng mặt.
Hòa Sanh lắc đầu, tạm thời đè nén cảm xúc kích động do câu nói đó mang lại, biến thành động lực luyện tập võ thuật.
Nửa tiếng sau, Hòa Sanh cuối cùng cũng thua cuộc, dùng tay áo lau mồ hôi trên trán, rồi “phụt” cười ngốc nghếch.
“Em cũng thấy đúng mà… chồng.” Hòa Sanh nhỏ giọng nói.
Đã nhận định đối phương, thì còn giả vờ làm gì.
Lập tức cô ném găng tay boxing, chạy vào phòng Lệ Nham Đình, ôm lấy gối và chăn của anh, tất cả đem về phòng mình.
Phòng mình là phòng chính, không gian rộng… giường cũng to hơn.
Lộn xộn xong gối chăn, Hòa Sanh lại đi lộn xộn quần áo của Lệ Nham Đình, họ mới dọn vào, đồ của cô không nhiều, lấy hai lần là thu dọn xong.
Hòa Sanh vừa trải giường xong, xếp gối hai người song song, thì nghe tiếng gõ cửa gấp rút ngoài cổng.
Không phải Lệ Nham Đình, cũng không phải người của mình, giữa họ đều có tín hiệu gõ cửa riêng, ngoài cửa đứng là người lạ.
Hòa Sanh nhẹ nhàng đi ra cửa, nhìn qua lỗ mèo.
“Hòa Sanh, tôi biết cô ở trong, mở cửa.”
Là Đoạn Triển Phong.
