Chương 40: Quan hệ đánh nhau
Dịch Dao kéo tay Lê Mạc bên cạnh: “Ê ê ê, bọn họ làm sao vậy? Chẳng lẽ quen nhau?”
Lê Mạc nghiêm túc nghĩ một lúc: “Là quan hệ đánh nhau.”
Đúng vậy, chính là quan hệ đánh nhau.
Nói đến thì bản thân cô với người đàn ông sống dở chết dở trên lầu kia cũng là quan hệ đánh nhau.
Cô nhìn về phía tầng hai một cái rồi thu hồi tầm mắt, tiếp tục đi về phòng.
Vừa nãy cô đang chuẩn bị vào không gian nghiên cứu tinh thần lực của mình, lúc Trì Dật Phong xuất hiện, cô thấy hắn là người quen nên không để ý, ai ngờ tên đó lại đánh nhau với Nghiên Nghiên.
Lê Mạc lắc đầu đi vào phòng.
Mãi đến khi thấy Lê Mạc đóng cửa, Dịch Dao mới nhìn Hạ Triết bên cạnh, hỏi: “Mạc Mạc nói bọn họ là quan hệ đánh nhau, cậu tin không?”
Hạ Triết: Chẳng lẽ có gì không đúng sao?
Trong phòng tầng hai, Trì Dật Phong đã lấy thuốc hạ sốt đưa cho Lục Cát để hắn đút cho Lục Miễn uống.
“Phong thiếu, thuốc đã đút cho cậu chủ uống rồi, anh về nghỉ ngơi trước đi, có tình huống gì chúng tôi sẽ gọi anh.”
Trì Dật Phong vừa định gật đầu, ánh mắt đột nhiên dừng lại.
Trên bàn lại có mấy đĩa trái cây, lúc nãy hắn vào còn tưởng mũi mình bị hỏng, ngửi nhầm.
“Ở đâu ra vậy?”
Hắn chỉ vào mặt bàn hỏi.
Lục Cát nhìn Lục Thụy, ra hiệu cho hắn nói.
Lục Thụy: Lúc ăn sao không thấy cậu nhường nhịn gì.
“Là mấy cô gái tầng dưới tặng, nói là tiền thuê phòng tối nay của bọn họ.”
Cuối cùng Trì Dật Phong cũng gật đầu, hắn nói biết rồi, lấy hai quả táo và lê rồi về phòng nghỉ ngơi.
Trời chưa sáng, giấc ngủ ngon lành đã bị tiếng gõ cửa cắt ngang. Tiêu Nghiên xoa xoa mái tóc ngắn của mình, mới đứng dậy đi mở cửa.
Cánh cửa vừa kéo ra, cả hai người trong ngoài đều sửng sốt.
Trì Dật Phong không ngờ cô lại ở căn phòng này, hắn tưởng phòng ngoài cùng là của người đàn ông Huyết Vực kia.
Tiêu Nghiên cũng không ngờ người gõ cửa lại là Trì Dật Phong, cô tưởng Lê Mạc phát hiện ra chuyện gì nên sai người đến gõ cửa.
Nhìn vẻ mặt ngẩn ngơ của Tiêu Nghiên, Trì Dật Phong thấy có chút đáng yêu, bèn khẽ cười thành tiếng.
Nghe thấy tiếng cười, Tiêu Nghiên mới phản ứng lại, lập tức khôi phục vẻ mặt lạnh lùng.
“Vị tiên sinh này có chuyện gì?”
“Nghiên Nghiên, có chuyện gì vậy?”
Trì Dật Phong vừa định trả lời thì nghe thấy ba người kia đều từ trong phòng đi ra, bèn nuốt lời vừa định nói xuống.
Hắn xoay người nói với ba người Lê Mạc: “Thật sự là vì tình huống đặc biệt nên mới đến quấy rầy vào giờ này, đúng là tôi đường đột.”
Nói xong, Trì Dật Phong cúi người chào họ một cái: “Trì mỗ có chuyện rất quan trọng muốn bàn với các vị”, nói đến đây hắn dừng lại, ánh mắt quét qua mặt từng người một rồi mới tiếp tục: “Tôi sẽ đợi mọi người ở phòng khách.”
Nói xong hắn xoay người đi về phòng khách, lúc rời đi còn liếc nhìn Tiêu Nghiên một cái.
Lê Mạc nhìn mấy người đang ngơ ngác rồi đi về phía phòng khách.
Cô đại khái biết là chuyện gì rồi.
Tối qua cô ở trong không gian hấp thụ viên tinh hạch hệ tinh thần kia, sau đó cứ ở trong không gian hấp thụ tinh hạch tiếp tục tu luyện dị năng.
Đúng vậy, tu luyện dị năng. Lê Mạc đã xác nhận cô không hề mọc ra tinh hạch, mà là dựa vào việc hấp thụ năng lượng vào đan điền rồi nén lại ngưng tụ để thăng cấp.
Vì vậy, dị năng song hệ của cô cộng với tinh thần lực chồng lên nhau rất lợi hại, nhưng năng lượng cần để tu luyện cũng rất lớn, chưa nói đến thời gian.
Rảnh rỗi là cô lại muốn tranh thủ tu luyện trong không gian - thứ vũ khí lợi hại này, mãi đến khi nghe tiếng gõ cửa mới từ bên trong đi ra.
Ra khỏi không gian, cô liền phát hiện sự khác biệt của tinh thần lực mình, mọi chuyện trong phạm vi năm trăm mét bên ngoài đều biết rõ ràng.
Không còn cảm giác ồn ào đau đầu như trước, cũng không cảm nhận được hiện tượng như màn hình đen đột ngột trước kia, giống như một chiếc GPS hỏng bỗng được sửa xong còn thêm chức năng camera giám sát.
Tuyên bố: Từ chương sau trở đi, mỗi chương sẽ cập nhật với số lượng 2000 chữ, mong các bạn nhỏ biết cho!
