Chương 41: Cứu hắn, cậu không lỗ đâu
Lê Mạc lại cảm nhận kỹ hơn, phát hiện trong đan điền bỗng nhiên xuất hiện thêm một màu xám.
Màu xám đó cùng với màu xanh lá và màu trắng kia mỗi bên chiếm một khu vực, trông có vẻ hài hòa nhưng thực ra lại tạo thành một thế chân vạc kỳ lạ trong đan điền.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Lê Mạc chợt hiểu ra.
Tinh thần lực của cô sau khi hấp thụ tinh hạch hệ tinh thần kia đã giao thoa với từ trường của Lam Tinh và cuối cùng đồng bộ, nên từ tinh thần lực biến thành dị năng.
Nghĩ rõ những điều này, cô liền hiểu được những chỗ trước đây cảm thấy mơ hồ và không đúng.
Thì ra là từ trường của Lam Tinh đang bài xích sức mạnh mà cô mang từ nơi khác đến!
Trì Dật Phong thấy mấy người đang ngồi đều không lên tiếng, còn Lê Mạc thì có vẻ đang suy nghĩ mông lung, nhớ lại lời Lục Cát nói rằng ba người còn lại đều lấy vị Lê tiểu thư này làm đầu, trong lòng dù sốt ruột nhưng trên mặt vẫn không lộ ra chút nào.
Lê Mạc hồi thần lại thì mới phát hiện mình đã ngồi trên sofa ở phòng khách, còn những người khác đều im lặng ngồi đó.
Bầu không khí có vẻ hơi kỳ lạ!
Lê Mạc đổi tư thế ngồi rồi lên tiếng phá vỡ sự im lặng trong phòng khách.
“Trì tiên sinh tìm chúng tôi đến là muốn bàn chuyện gì?”
Lê Mạc tỏ vẻ như không biết gì, cô muốn nghe xem Trì Dật Phong làm sao mà chắc chắn được rằng bọn họ có cách giúp anh ta cứu người.
Nghe Lê Mạc hỏi, Trì Dật Phong thở phào trong lòng rồi mới nói ra mục đích: “Lê tiểu thư, trái cây mà cô nói với Lục Thụy là tiền thuê phòng lúc trước, còn không?”
Lê Mạc nhướng mày, người này cũng thật nhạy cảm.
Sau đó cô lại nhận ra có gì đó không đúng, sao anh ta biết mình họ Lê?
Lê Mạc nhìn Trì Dật Phong với ánh mắt không mấy thiện cảm: “Có thì có, nhưng tôi không định lấy ra nữa.”
Trì Dật Phong nghe vậy cũng không thất vọng lắm, tự động hiểu ánh mắt không thiện cảm của Lê Mạc là sự phòng bị đối với anh ta.
Loại trái cây đặc biệt như vậy mà để người khác biết được thì quả thực nên phòng bị cẩn thận.
Chỉ là hiện tại bọn họ đang rất cần, nên không thể quan tâm nhiều được.
Tối qua trước khi ngủ anh ta đã ăn vài quả rồi mới đi ngủ, nửa đêm nghe tiếng gõ cửa của Lục Thụy mới biết thuốc hạ sốt không có tác dụng gì, thân nhiệt của A Miễn lại tăng lên, thậm chí còn nóng hơn lúc trước, tình hình rất nguy hiểm.
Anh ta sốt ruột nghĩ cách, ánh mắt lơ đãng nhìn quanh phòng rồi lại rơi vào chỗ trái cây còn lại không nhiều.
Lúc này Trì Dật Phong mới phát hiện cơ thể mình có sự khác thường.
Mới ngủ chưa đầy ba tiếng mà tinh thần anh ta còn tốt hơn cả khi nghỉ ngơi trọn một đêm, điều khiến anh ta kinh ngạc nhất là dị năng của mình đã khôi phục lại trạng thái tốt nhất.
Đây là tình huống chưa từng có, không cần nghĩ cũng biết nguyên nhân nằm ở đâu.
Trì Dật Phong nhanh chóng đưa ra quyết định, anh ta bảo Lục Cát ép số trái cây còn lại thành nước rồi cho Lục Miễn uống.
Nằm ngoài dự đoán nhưng cũng trong dự đoán, sau khi A Miễn uống nước trái cây vào thì thân nhiệt không tăng lên nữa, khi anh ta xuống tầng một thì tình hình của cậu ấy đã ổn định, chỉ là không biết có thể duy trì được bao lâu.
Nghĩ đến đây, Trì Dật Phong lại lên tiếng: “Tôi biết trái cây quý giá đến mức nào trong thời đại tận thế, bắt Lê tiểu thư nhường ra quả thực có chút khó xử, chỉ là hiện tại tôi thực sự có lý do rất cần.”
Anh ta chịu đựng khí tức nguy hiểm từ ba người kia, tiếp tục nói: “Cứ coi như là một vụ giao dịch với Lê tiểu thư.”
Lê Mạc bị câu nói cuối cùng của Trì Dật Phong khơi gợi một chút hứng thú: “Anh định lấy thứ gì để giao dịch?”
Vừa dứt lời liền thấy Trì Dật Phong rút từ người ra một khẩu súng màu bạc.
Ánh mắt bốn người đều nhìn về phía bàn, chỉ có Dịch Dao có ánh mắt hơi kỳ lạ nhưng Trì Dật Phong không phát hiện ra.
Lê Mạc nhìn khẩu súng có kiểu dáng độc đáo, nhỏ gọn, nhẹ nhàng trên bàn mà cảm thấy hơi bất lực.
Cô biết người đàn ông ngồi trên sofa đối diện sẽ không lấy đồ kém chất lượng ra để lừa mình, nếu không thì anh ta dám một mình ra ngoài tìm thuốc hạ sốt sao?
Chỉ là trong tay cô vẫn còn tích trữ một đống vũ khí chưa đổi ra được!
Từ lần trước Lưu Hiển dùng tinh hạch đổi với cô một khẩu súng Lưu Quang, Lê Mạc đã ngẫm nghĩ về tính khả thi của vụ giao dịch này.
Các đội ngũ hay căn cứ bên ngoài không có súng Lưu Quang, vậy thì cô ra ngoài giao dịch thêm vài lần để súng Lưu Quang xuất hiện nhiều hơn trên thị trường, chẳng phải là không có vấn đề gì sao!
Cô biết rằng khi zombie tiến hóa đến một cấp độ nhất định, thì súng ống đạn dược như thế này sẽ không còn tác dụng gì với chúng nữa.
Như vậy cô vừa có thể kiếm được tinh hạch, lại vừa có thể tạm thời nâng cao chiến lực cho phe con người, thật là một công đôi việc.
Tiếp đó Lê Mạc lại cẩn thận nghĩ về mối liên quan giữa mọi chuyện.
Trái cây không gian vừa lấy ra tặng người đã bị phát hiện ra sự khác thường, để tránh phiền phức, sau này những thứ sản xuất từ không gian Linh Ngọc ngoài người nhà ra thì vẫn nên hạn chế lấy ra ngoài thì hơn.
Cô vốn đã biết dị năng của mình khác với người khác, bây giờ lại thêm hệ tinh thần, tinh hạch cần thiết để thăng cấp lại càng nhiều hơn.
Trong thời đại tận thế, muốn kiếm tinh hạch ngoài việc giết zombie ra thì còn có con đường đổi vật tư.
Đã không thể đổi những thứ sản xuất từ không gian Linh Ngọc, vậy thì…
Lê Mạc hơi nghiêng đầu nhìn Trì Dật Phong vẫn đang ngồi vững vàng, hỏi: “Loại vũ khí này anh có bao nhiêu?”
Đã bị đối phương phát hiện ra sự khác thường của trái cây không gian, vậy thì giao dịch với anh ta cũng không phải là không được.
Dù sao một mẻ vũ khí đem ra đổi với người ta, thì mẻ tiếp theo cũng có thể đem ra giao dịch, nghĩ như vậy thì bọn họ cũng coi như gián tiếp giúp cô kiếm tinh hạch.
Nghĩ thông suốt những điều này, tâm trạng Lê Mạc trở nên tốt hơn, cũng không định truy cứu chuyện Trì Dật Phong ngầm điều tra cô và Tiêu Nghiên nữa.
Nhìn thấy sắc mặt Lê Mạc thay đổi rõ rệt, Trì Dật Phong tưởng cô hứng thú với khẩu súng này, không ngờ rằng anh ta đã bị Lê Mạc ghim vào sổ đen trong âm thầm, và vừa rồi lại suýt nữa dính hai lần.
“Nếu Lê tiểu thư có đủ số lượng trái cây trong tay, thì mọi thứ ở chỗ tôi đều dễ nói chuyện.”
Lê Mạc nhạy bén nắm bắt được ý ẩn giấu trong lời nói của Trì Dật Phong, lại nghĩ đến tình cảnh lần đầu gặp bọn họ ở nước M, đầu óc cô xoay chuyển nhanh chóng, ánh mắt chứa đầy vẻ trầm ngâm.
Cô mạnh dạn đoán: “Nếu tôi có thể chữa khỏi cho người bạn trên lầu của anh, thì toàn bộ hàng hóa của các anh sẽ thuộc về tôi.”
Dù sao cũng là đem ra đổi lấy tinh hạch, đồ đương nhiên là càng nhiều càng tốt.
Trì Dật Phong đột ngột đứng bật dậy khỏi sofa.
Hành động đột ngột của anh ta khiến ba người còn lại lập tức đề phòng, nhưng Trì Dật Phong dường như không nhìn thấy hành động của họ, chỉ nhìn Lê Mạc với ánh mắt khẩn thiết: “Cô thực sự có thể chữa khỏi cho A Miễn?”
Anh ta không hiểu nổi rõ ràng A Miễn đã thức tỉnh dị năng hệ lôi, sao bây giờ lại sắp thức tỉnh dị năng nữa.
Không hiểu cũng không quan trọng, chỉ cần cứu được A Miễn là được.
Dưới ánh mắt chăm chú không rời của Trì Dật Phong, Lê Mạc bình tĩnh gật đầu.
“Cậu ta đang trong quá trình thức tỉnh dị năng nhưng năng lượng không đủ nên mới sốt cao không lui, bất quá đến bây giờ vẫn chưa chết thì coi như là mạng lớn rồi.”
Trì Dật Phong gạn lọc ra những từ mình hiểu được, còn chuyện Lục Miễn bị chê là chưa chết thì bị anh ta trực tiếp bỏ qua.
“Chỉ cần chữa khỏi cho A Miễn, thì mọi thứ trong tay chúng tôi đều là của Lê tiểu thư,” Trì Dật Phong ánh mắt chân thành lại pha chút sốt ruột, “chỉ là bây giờ phiền Lê tiểu thư đến xem tình hình của A Miễn trước đã.”
Thỏa thuận đã đạt được, Lê Mạc cũng không định thoái thác, cô đi theo Trì Dật Phong đến phòng của Lục Miễn.
Người đàn ông từng có ánh mắt sắc bén như chim ưng, khí thế lạnh lùng lúc này đang nằm trên giường với khuôn mặt đỏ bừng, trông có vẻ yếu ớt nhưng không hề làm giảm đi khí độ quanh người anh ta.
“Chết tiệt, nhan sắc này cũng quá đỉnh đi!”
Dịch Dao chạy theo lên, thốt lên một tiếng kinh ngạc, mặc kệ ánh mắt khinh bỉ bay tới, cô chen đến bên cạnh Lê Mạc rồi chỉ vào người trên giường nói thêm: “Mạc Mạc, chỉ riêng khuôn mặt này thôi thì cậu cứu cậu ta cũng không lỗ đâu.”
