Chương 81: Gây chuyện
Chu Tịch nhìn dáng vẻ tươi cười rạng rỡ của cô, tâm trạng dường như cũng trở nên vui vẻ theo.
Lúc cô lạnh mặt trông cũng đáng yêu, lúc cười cũng rất xinh, lúc cười thầm thì không để lộ răng, cứ tưởng người khác không nhìn thấy.
Chu Tịch không nhớ gần đây cô có vướng phải rắc rối gì về pháp luật, anh tiện tay nhận lấy chiếc áo khoác cô vừa cởi ra, giọng nói ôn hòa: “Nói nghe xem nào, anh đang lắng nghe đây.”
Khương Quyết nhìn gương mặt lạnh lùng trắng trẻo của anh, đôi mày thong dong bình tĩnh, cô chợt thấy Chu Tịch cũng không phải hoàn toàn vô dụng, ít nhất anh có một gương mặt đẹp, phần lớn thời gian cảm xúc cực kỳ ổn định, gặp chuyện không hề nao núng.
Nhưng dù có là người tính trước mọi việc đến đâu.
Cũng luôn có những chuyện không thể khống chế.
Khương Quyết mỉm cười với anh, ánh mắt lấp lánh, cô chớp mắt: “Hôm nay không muốn nói cho anh biết.”
Chu Tịch vốn ít nói.
Anh luôn là người trầm mặc ít lời.
Nhưng giờ đây trước mặt Khương Quyết, anh không hề keo kiệt lời nói của mình, có khi còn nói nhiều đến mức khiến người ta thấy phiền, nhưng đồng thời anh cũng là một người biết lắng nghe.
Khương Quyết thích đọc tiểu thuyết trước khi ngủ, mỗi lần đọc đến tình tiết khiến mình tức giận thường sẽ nổi cáu, không chịu ngủ ngoan, ngồi dậy phê phán nhân vật trong truyện một trận.
Những lúc như vậy, Chu Tịch vẫn kiên nhẫn lắng nghe.
Có đôi khi anh cảm thấy mình như một cái thùng rác, thậm chí còn sẵn lòng nghe những chuyện phiếm mà Khương Quyết thỉnh thoảng xem trên mạng.
Ví dụ như hôn phu của bạn cô ngoại tình, nuôi tiểu tam bên ngoài, vừa hay bị cô bắt gặp ở khách sạn.
Chu Tịch khựng lại một chút, anh hỏi: “Hôm nay không muốn, ngày mai được không?”
Khương Quyết đáp: “Ngày mai cũng không được, anh đợi thêm đi.”
Nói xong cô đi về phía phòng ăn, trên bàn đều là những món ăn được chế biến tinh tế, tỏa ra hương thơm hấp dẫn.
Con trai vừa tan học về, mấy ngày nay thằng bé dường như đang lớn nhanh, cao hơn một chút.
Nó ngoan ngoãn chào mẹ, rồi ngồi xuống bên cạnh cô.
Giờ đây, mỗi ngày sau khi tan học, cậu bé đều có thói quen đặt viên kẹo mà trường mẫu giáo phát vào lòng bàn tay mẹ, để từ đó nhận được một nụ cười hoặc một nụ hôn nhẹ từ mẹ.
Nó đã từng nếm trải cảm giác được mẹ yêu thương.
Giờ đây rễ cây đã cắm sâu vào mảnh đất ẩm ướt ấm áp này, không muốn chịu đựng sương gió lạnh lẽo như trước nữa.
“Mẹ ơi, sô cô la.”
Cậu bé xinh xắn ngẩng mặt nhìn mẹ, khẽ nói với cô.
Khương Quyết cúi đầu nhìn xuống, giây tiếp theo, ngón tay cô bị cậu bé nhẹ nhàng nắm lấy, nó cẩn thận mở lòng bàn tay mẹ ra, nhét viên sô cô la được gói kỹ vào tay cô.
Trên đường về, cậu bé nắm chặt quá, hơi ấm trong lòng bàn tay làm viên sô cô la tan chảy rồi đông lại, không còn đẹp như ban đầu nữa.
Khương Quyết nắm viên kẹo này, trong lòng dường như hơi rung động.
Cô nhìn chăm chú vào sự chân thành trong đôi mắt cậu bé, nhìn đôi mày giống mình, cô chợt nhớ lại lần đầu tiên gặp đứa trẻ này.
Nó cúi mặt, đứng cách cô rất xa.
Khi ngẩng đầu lên, trong đáy mắt thoáng hiện một tia u ám.
Trước đây nó từng hận cô.
Nhưng giờ đây, trong đôi mắt đen đẹp đẽ này dường như chỉ còn thấy sự chân thành.
Khương Quyết nắm viên sô cô la, bóc vỏ, vừa đưa viên kẹo đến miệng cậu bé, vừa hỏi một câu kỳ lạ: “Con thích mẹ hơn—”
Dừng lại một chút, người phụ nữ ngẩng mắt nhìn người đàn ông ngồi đối diện, cô tiếp tục hỏi: “Hay là thích bố con?”
Khương Quyết vừa hỏi xong liền hối hận.
Có gì đáng hỏi đâu chứ?
Nếu sau này ly hôn, cho đứa trẻ một cơ hội lựa chọn, chưa chắc nó đã chọn mình.
Khương Quyết nhớ rất rõ, trước khi cô xuyên vào cơ thể này, người cũ đối xử với con mình không tốt, ai lại thích người ngày nào cũng đánh mình chứ?
“Thôi, con không cần trả lời.”
Chu Tịch im lặng nhìn cô, không nghĩ cô lại vô duyên vô cớ hỏi một câu ngây thơ như vậy.
Dù anh cố tình làm ngơ trước mặt cô, nhưng không phải là người mù thật sự, Khương Quyết đến giờ vẫn chưa thích đứa con mà cô sinh cho anh.
Dù không còn quá đáng như trước, nhưng cũng chẳng có mấy phần yêu thương.
Chu Tịch không động thanh sắc thu hồi ánh mắt, nhàn nhạt hỏi một câu: “Sao tự nhiên lại hỏi vậy?”
Khương Quyết cảm thấy sự nhạy bén của Chu Tịch thật sự khiến cô bực bội, chỉ một chút manh mối nhỏ cũng đủ khiến anh nghi ngờ, cô hỏi ngược lại: “Tò mò, không được à?”
Chu Tịch lại nhìn vào mắt cô, ánh mắt sâu thẳm, anh hỏi: “Em quan tâm à?”
Khương Quyết vốn định nói rằng cô chẳng hề quan tâm, nhưng chợt liếc thấy cậu bé ngoan ngoãn ngồi bên cạnh anh, dù là vị công chúa vốn vô tâm vô phế, cô cũng nhận ra nói câu đó trước mặt đứa trẻ thật tàn nhẫn.
Ôi.
Cô đã thay đổi.
Giờ cô bắt đầu mềm lòng với trẻ con rồi.
Đáng lẽ cô phải là một kẻ mạnh mẽ lòng dạ sắt đá mới đúng.
Nhưng nghĩ lại, đứa trẻ này ngay cả viên kẹo không nỡ ăn cũng mang đến cho cô, cô mềm lòng với nó cũng chẳng có gì lạ.
Khương Quyết đàng hoàng trách móc anh: “Anh đừng hỏi mấy câu hỏi ác ý như vậy.”
Chu Tịch cười nhạt, không nói gì thêm.
*
Hai vợ chồng lại trở về trạng thái của khoảng thời gian trước.
Sống chung hòa bình, không có chuyện gì xảy ra.
Chu Tịch thì đúng như lời anh nói, mỗi tối đều về nhà đúng giờ, dù có công việc chưa hoàn thành cũng cố gắng mang về nhà xử lý.
Ngược lại, Khương Quyết sắp phải ghi hình chương trình kỳ hai.
Lượng người xem và độ hot của kỳ trước vượt xa dự đoán của đài truyền hình, các lãnh đạo cấp cao trong đài không khỏi nghi ngờ liệu Khương Quyết có bỏ tiền ra mua rating không.
Nhưng những cuộc thảo luận trên mạng trông có vẻ chân thật.
Không giống như mua.
Bình luận trên weibo của Khương Quyết trông cũng sôi nổi, có vẻ là người thật.
Có lẽ thế giới này vẫn do hội mê ngoại hình quyết định, dù nhân phẩm thế nào, xinh đẹp thì dễ được tha thứ.
Đồng thời, những người trong đài đã xem chương trình cũng rất khâm phục diễn xuất hiện tại của Khương Quyết, diễn tệ như vậy mà vẫn ra vẻ thật, không biết sau khi chương trình này ghi hình xong, cô có còn giả vờ tốt tính được như vậy nữa không.
Địa điểm ghi hình kỳ hai, trùng hợp lại là trong khuôn viên trường Đại học Kinh.
Chủ đề của chương trình là — 【Trở về quá khứ】.
Vì vậy họ thuê ký túc xá sinh viên của trường Đại học Kinh, một biệt thự nhỏ độc lập có thể ở chung, cũng mời sinh viên đang theo học tại trường cùng tham gia các trò chơi mà chương trình đã chuẩn bị trước.
Với tinh thần gây chuyện thì phải gây chuyện lớn.
Lần này họ mời những sinh viên là hot boy hot girl của trường Đại học Kinh — Khương Chấp và Triệu Thư Nhan.
Còn có vài bạn học ưu tú khác.
Vì Triệu Thư Nhan rất thiếu tiền nên đã đồng ý.
Còn Khương Chấp, người vốn không thích bị người khác chú ý, cũng bất ngờ đồng ý.
Chương trình chia thành nhóm minh tinh và nhóm sinh viên, luật chơi đơn giản nhất là sự thật hay thử thách.
