Chương 82: Tuyệt Tình Đến Lạnh Lòng
Chơi game, điều tối kỵ nhất là người không chấp nhận thua cuộc.
Ban tổ chức chương trình sắp xếp như vậy cũng là cố tình tìm hiểu trước. Khương Quyết trước đây từng là sinh viên đại học Kinh, và có vẻ như đã xảy ra vài chuyện không mấy vui vẻ với các sinh viên họ mời đến.
Như vậy mới có tiếng vang, mới có điểm nhấn.
Thực ra, khi gửi lời mời, họ cũng không nghĩ cả hai sẽ đồng ý. Khương Chấp vừa mới giành giải thưởng quốc tế, là nhân vật nổi tiếng đình đám trong giới y học.
Thiên tài trong số những thiên tài.
Vừa mới đoạt giải, ở trường cũng nổi tiếng lạnh lùng, đến cả hoạt động của lớp cũng không tham gia, sao lại chịu đến tham gia chương trình của họ chứ?
Sự thật là, Khương Chấp chỉ cân nhắc vài giây rồi đồng ý, thậm chí không hỏi thù lao, như thể chẳng hề bận tâm.
Gặp lại Khương Chấp, Khương Quyết đúng là làm như không thấy, trước mắt như không có người này vậy.
Nhân viên chương trình đang bố trí hiện trường, Khương Chấp không nói một lời bước đến trước mặt cô, như không nhìn thấy vẻ lạnh nhạt trên khuôn mặt cô, gọi: “Chị.”
Khương Quyết giả điếc, cũng giả vờ như không thấy cậu.
Khương Chấp lúc nãy ra ngoài rất vội, hấp tấp chạy đến, giữa tiết trời cuối thu mà không mặc áo khoác, trên người chỉ là chiếc áo len cổ lọ màu đen mỏng. Dáng người cao ráo, ngũ quan rõ nét, ánh đèn dịu dàng rơi trên gương mặt, hàng mi rũ xuống tạo thành một vùng bóng đẹp như cánh bướm khẽ chao.
Nhìn bóng dáng thiếu niên, vẫn là nam thần trường học với vẻ ngoài lạnh lùng xa cách ấy.
Cậu có chút ấm ức hỏi: “Chị định cả đời không nói với em một câu nào sao?”
Hai người đứng cạnh ban công, gió cũng nhẹ nhàng, nắng cũng dịu dàng.
Khương Quyết và cậu đều không để ý rằng buổi phát sóng trực tiếp đã lặng lẽ bắt đầu, ống kính cũng đang hướng về phía họ. Ban tổ chức theo đuổi hiệu quả tự nhiên, sau khi bắt đầu phát sóng trực tiếp cũng không cố ý báo cho họ biết.
Khương Chấp trước đây vốn là gương mặt quen thuộc trên diễn đàn ẩn danh của đại học Kinh, là nam thần trong mộng tưởng của các học muội ở mọi khoa.
Lần trước khi đoạt giải, mặc trang phục chỉnh tề xuất hiện trên bản tin, cũng khiến một phen nổi tiếng.
Được gọi là nam sinh viên y khoa đẹp trai nhất lịch sử.
Phòng phát sóng trực tiếp vừa mở, đã có không ít fan hâm mộ xinh đẹp thèm thuồng nhan sắc của Khương Chấp ùa vào.
[Ôi trời ơi muốn xem nam thần mặc áo blouse trắng! Hôm qua thấy học muội khoa y lén chụp một tấm, đẹp đến kinh người!!!]
[Đẹp trai chỉ là ưu điểm nhỏ nhoi của anh ấy thôi, người này IQ siêu phàm, nghiên cứu làm cực giỏi, thầy hướng dẫn của bọn tôi rất muốn nhận anh ấy làm nghiên cứu sinh. Bật mí nhỏ là thầy hướng dẫn của bọn tôi cũng là đại lão trong giới, bình thường kiêu ngạo lắm, lần duy nhất chủ động ném cành ô liu, vậy mà cái anh chàng lạnh lùng này còn chẳng thèm trả lời.]
[Vậy tại sao bây giờ anh ấy lại đứng cùng Khương Quyết?]
[Rõ ràng là hai người là người yêu.]
[Nhìn không giống lắm, để tôi xem kỹ lại.]
[Có vẻ Khương Chấp là người theo đuổi hơn.]
[Khương Chấp, Khương Quyết, đầu óc các người để đâu vậy? Quan hệ gì chẳng phải đã rõ ràng rồi sao?]
[Cựu sinh viên đến báo danh! Trước đây có người hỏi học trưởng rằng Khương Quyết có phải chị gái anh ấy không, bị anh ấy phủ nhận rồi nhé ~ Có lẽ chỉ là trùng hợp thôi.]
[Chỗ nào mà theo đuổi! Cút cút cút! Đại lão nghiên cứu khoa y bọn tôi không thèm để ý đến ai khác đâu, được không? IQ có khoảng cách, nhìn các người như nhìn kẻ ngốc vậy. Chắc là Khương Quyết cố tình tiếp cận trước ống kính thôi.]
Tập thứ hai vừa mới lên sóng, độ hot đã vượt qua tập trước.
Khương Quyết nghe thấy câu hỏi của Khương Chấp, cô quay đầu lại, nhìn thẳng vào mặt cậu. Ban đầu, vì yêu ai yêu cả đường đi, cô cũng sẵn lòng gần gũi với thiếu niên có khuôn mặt giống hệt hoàng đệ của mình.
Là cậu ta nhiều lần đến chất vấn cô.
Tính cách hoàn toàn khác biệt của hai người cũng đang nhắc nhở Khương Quyết rằng, thiếu niên trước mắt không phải là hoàng đệ của cô ở nước Khương, người luôn nghe lời cô.
Hơn nữa, Khương Chấp trông có vẻ thông minh hơn nhiều so với hoàng đệ suốt ngày không làm ăn gì của cô.
“Tôi với cậu không thân, xin hãy gọi tôi là Khương tiểu thư.”
Cổ họng Khương Chấp thắt lại, hơi thở cũng trở nên khó khăn, gương mặt dưới ánh nắng cũng trở nên tái nhợt. Một lúc sau, cậu khẽ hỏi: “Em phải nói xin lỗi bao nhiêu lần, chị mới chịu tha thứ cho em?”
Lỗi của cậu, cậu nhận.
Nhưng cô không thể ngay cả cơ hội tha thứ cũng không cho cậu.
Khương Chấp ngay cả trong khoảng thời gian hận chị nhất cũng không nỡ lòng nào cắt đứt quan hệ với chị, vậy mà câu nói đó lại có thể nhẹ nhàng thốt ra từ miệng cô?
Vậy mà cô lại tàn nhẫn đến không ngờ.
Nói được là làm được.
Khương Quyết lại nghe ra từ giọng điệu lạnh nhạt của cậu một chút hèn mọn, rất nhẫn nhịn, như đang thành khẩn cầu xin cô.
Khương Quyết sợ mình nhìn thấy khuôn mặt này sẽ mềm lòng, cô đành nhìn lên trời, lấp lửng nói: “Cậu cứ coi như tim tôi làm bằng đá đi.”
Khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp xem mà kinh ngạc.
[Đây là đang diễn trò gì vậy?]
[Khương Quyết, cô ngẩng đầu lên! Cô ngẩng đầu lên đi, tôi không tin cô nhìn thấy mà lòng không động!]
[Học muội lên tiếng: chưa từng thấy soái ca trường chúng tôi nói chuyện với ai bằng giọng điệu như vậy, ghen tị quá đi mất!]
[Tôi ra lệnh cho cô tha thứ cho anh ấy! Cô tha thứ cho anh ấy đi!]
[Ai hiểu được điểm hài của tôi không? Khi Khương Quyết nghiêm túc nói tim cô làm bằng đá, tôi thực sự rung động, cười đến mức không đứng thẳng lưng nổi.]
[Dễ thương quá dễ thương quá dễ thương quá.]
Khương Quyết thực sự không thể có sắc mặt tốt với cậu, cô lập tức như muốn tống khứ cậu đi, giục: “Người cậu thích ở đằng kia, không phải ở chỗ tôi.”
Quả dưa kinh thiên động địa này lại làm cho khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp kinh ngạc.
Cái gì cơ?
Khán giả đều dựng thẳng hai tai, hận không thể chui vào trong màn hình điện thoại để ăn dưa.
Khương Chấp đứng yên trước mặt cô, thực ra cũng không nghe rõ cô nói gì, bên tai ù ù, trong lòng trống rỗng, tứ chi cứng đờ, còn có chút bối rối không biết phải làm sao.
Giọng nói của Ninh Dao phá vỡ bầu không khí cứng nhắc giữa hai người.
“Trò chơi sắp bắt đầu rồi, hai người mau qua đây.”
Khương Quyết ngồi vào chỗ trống bên cạnh Ninh Dao, vòng chơi đầu tiên mọi người đều rất nhẹ nhàng, không hỏi những câu quá ác.
Sự hiện diện của Triệu Thư Nhan thấp đến mức gần như có thể bỏ qua.
Khương Quyết cũng không có ý định làm khó cô ta.
Nhân viên chương trình thấy hai nhóm khách mời hòa thuận đến vậy, trong lòng vô cùng thất vọng, sao lại không vạch mặt nhau ra mà hỏi những câu khó xử nhỉ?
Càng giật gân càng tốt, càng quá đáng càng tốt.
Đáng tiếc là không chỉ câu hỏi không có sức sát thương, mà Khương Quyết còn như được cộng buff may mắn, từ đầu đến cuối chỉ thua có một lần, Khương Chấp còn chủ động đứng ra uống rượu thay cô.
Khiến những người khác không khỏi phải nhìn lại mối quan hệ của hai anh em này.
Cũng không tệ như lời đồn bên ngoài mà!
Chẳng phải rất tốt sao?!
Chẳng phải nói Khương Chấp không thừa nhận thân phận của Khương Quyết sao? Chẳng phải nói hai chị em đã trở mặt, Khương Chấp từng đại nghĩa diệt thân sao?
Đạo diễn hừ một tiếng đầy khinh bỉ, ông ta đi giang hồ nhiều năm vậy mà lại bị lừa.
Mà điều khiến người ta càng bó tay hơn là khoảng thời gian tự do sau khi trò chơi kết thúc.
Khương Chấp cứ cách vài phút lại hỏi bất kỳ ai:
“Chị tôi đâu?”
“Chị tôi đâu?”
“Chị tôi đâu?”
Đạo diễn lặng lẽ kéo người phụ trách ra một góc, hạ giọng sợ người khác nghe thấy, trông ông ta càng lúc càng gian xảo: “Anh xác định không tìm nhầm người đấy chứ? Không phải trùng tên trùng họ chứ?”
“Không sai đâu! Đây đúng là em trai cô ấy.”
Đạo diễn rất bực bội: “Đã trở mặt rồi mà tình cảm vẫn tốt như vậy sao? Khương Quyết trước khi ghi hình chắc chắn đã đi xin lỗi rồi.”
Cô ta phải hạ mình xin lỗi thì mới có được cảnh tượng hiếu thuận như thế này.
Biên kịch cũng cho là vậy, không khỏi cảm thán: “Cuối cùng cô ta cũng có chút đầu óc rồi.”
Đạo diễn nghĩ đến việc Khương Quyết bây giờ trở nên thông minh như vậy, lại càng thêm phiền lòng.
