Chương 1: Truyện mạt thế – Ngân hàng máu di động không làm nữa
“Lam Lam, anh biết em đang rất yếu, nhưng Tiểu Noãn bị nhiễm rồi, cô ấy cần máu của em mới sống được. Anh hứa đây là lần cuối.” Giọng người đàn ông vang lên trên đỉnh đầu, xung quanh không có chút ánh sáng nào, ngay cả không khí cũng trở nên đục ngầu.
Chiêu Lam rất không thích điều này.
Cô cố gắng mở mắt, chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng người đàn ông mang túi máu rời đi.
Một lúc lâu sau, cô mới lấy lại chút sức lực để xuống giường. Đầu óc nặng nề, cô bước vào nhà vệ sinh, hai tay chống lên tấm gương vỡ thành nhiều mảnh được dán lại bằng băng keo trong.
Người trong gương có một đôi mắt phượng rất đẹp, dưới mắt trái là nốt ruồi lệ màu chu sa đỏ tươi như máu. Sắc mặt tái nhợt nhưng đường nét xương mặt rất ưa nhìn, dù trên má chẳng còn bao nhiêu thịt cũng không đến mức đáng sợ. Mái tóc rối bù lờ mờ lộ ra một chỏm tóc nhọn trước trán, chiếc áo sơ mi trắng cũ rộng thùng thình trên người, đôi xương quai xanh nhô rõ khiến cả người trông đặc biệt tiều tụy, tưởng chừng một cơn gió có thể cuốn cô bay lên trời.
Chiêu Lam thấy khuôn mặt này quen thuộc, nhưng cô chắc chắn dưới mắt trái của mình không có nốt ruồi lệ màu chu sa.
Vậy mà cô cũng không biết mình từng là ai.
Đầu đột nhiên đau dữ dội. Một đoạn ký ức không thuộc về cô tràn vào tâm trí như bản tóm tắt truyện, rất nhiều chi tiết đã mờ nhạt, chỉ còn lại những thông tin mấu chốt, khiến cô đau hết cả đầu.
Chủ nhân của cơ thể này, Tống Chiêu Lam, sinh vào năm thứ 47 của mạt thế, chết vào mùa hè năm 23 tuổi.
Cũng chính là... vừa nãy.
Người đàn ông rút máu tên là Từ Minh, là anh hùng và là người Tống Chiêu Lam yêu sâu đậm. Cô được Từ Minh cứu giữa cơn tuyệt vọng khi thú biến dị tràn về như vũ bão, rồi được đưa về căn cứ số 3. Vì không thức tỉnh được dị năng, cô chỉ có thể sống ở khu dân nghèo ngoài cùng.
Có lần bị liên lụy trong một cuộc bạo loạn ở khu dân nghèo, suýt mất mạng, lại là Từ Minh cứu cô.
Ba năm trước, Từ Minh bị thương khi làm nhiệm vụ. Không muốn sau khi biến dị sẽ làm hại đồng đội, anh chọn một mình rời đi. Tống Chiêu Lam theo đội thu thập của khu dân nghèo đi làm, giữa đường gặp Từ Minh sắp biến dị.
Cô tự ý rời đội chạy tới, lúc đó biến dị đang diễn ra. Dù Từ Minh có muốn cũng không khống chế được bản thân.
Anh cắn Tống Chiêu Lam.
Tống Chiêu Lam cam tâm tình nguyện.
Kết quả là cả hai đều không chết, còn virus trên người Từ Minh tự dưng biến mất.
Ngay khoảnh khắc đó, họ nhận ra điều gì đó.
Từ Minh đưa Tống Chiêu Lam về chỗ ở của mình, ra ngoài nói rằng cô là con gái của ân sư. Bảy ngày ấy là quãng thời gian bình yên duy nhất trong cuộc đời phiêu bạt của Tống Chiêu Lam.
Mọi biến cố bắt nguồn từ một nữ dị năng giả tên Tống Tiểu Noãn. Cô ta mới thực sự là con gái của ân sư Từ Minh.
Họ đều là những dị năng giả dũng cảm, cống hiến to lớn cho căn cứ, là một đôi trai tài gái sắc được cả căn cứ công nhận. Trong mắt người khác, Tống Chiêu Lam chính là một kẻ trộm, một kẻ phá hoại, một con sâu béo chẳng có chút cống hiến nào mà vẫn được ăn ngon uống sướng.
Tống Chiêu Lam hứng chịu không biết bao nhiêu lời mắng chửi, bôi nhọ, bắt nạt, nhưng cô không để bụng, vì cô yêu Từ Minh sâu đậm. Dù Từ Minh không yêu cô, cô vẫn nguyện làm một người phụ nữ thầm lặng yêu anh, dâng hiến tất cả vì anh.
Thậm chí vì anh mà chết.
Về sau, “điều ước” của Tống Chiêu Lam thành hiện thực.
Có được thứ máu vạn năng giải được độc biến dị, Từ Minh càng ngày càng táo bạo, dần dần trở thành “sự tồn tại như thần” của căn cứ số 3. Người đứng đầu căn cứ cũng vô cùng coi trọng anh. Sự nghiệp của họ ngày càng thăng tiến, tương lai tươi sáng rực rỡ.
Còn Tống Chiêu Lam thì đã dầu cạn đèn tàn, gần đất xa trời.
Đến hôm nay, cô rốt cuộc cũng “toại nguyện” dâng cho Từ Minh tất cả.
“Lam Lam, em đỡ hơn chưa? Anh mang cơm đến cho em.” Từ Minh bưng một bát cơm trắng tinh bước vào.
Sau mạt thế, đất đai không thể trồng ra lương thực bình thường được nữa. Sau khi kiểm tra và thử nghiệm, các nhà khoa học đã xác định được một số loài động thực vật biến dị ăn được. Tuy không độc, có thể ăn no, nhưng mùi vị rất khó chịu, cuối cùng trở thành thức ăn chính của dân nghèo.
Gạo, lúa mì cùng các loại lương thực cơ bản trước biến dị trở thành xa xỉ phẩm trong mắt tất cả mọi người. Các nhà khoa học và dị năng giả hệ thực vật sau nhiều lần thí nghiệm cuối cùng cũng trồng được, nhưng năng suất cực thấp.
Chỉ một bát cơm nhỏ thế này, ở khu dân nghèo có thể đổi được một lao động khỏe mạnh hoặc ba người phụ nữ. (Nhiều người không ăn nổi cơm trắng, chỉ có thể dựa vào mấy thứ đồ ăn khó nuốt để qua bữa, cho nên cơm trắng chính là xa xỉ phẩm.)
Mỗi lần Tống Chiêu Lam bị rút máu xong, Từ Minh đều mang đồ ăn ngon đến. Đây cũng là một trong những lý do người ngoài chỉ trích cô: cơm trắng là phần thưởng dành cho anh hùng, Tống Chiêu Lam chẳng có chút thành tích gì, có tư cách gì mà ăn?
Chiêu Lam không nói gì, nhận lấy bát cơm, thong thả ăn.
Vị cũng thường thôi, nhưng giờ cô quá yếu.
Ăn xong một bát cơm trắng nhỏ, Chiêu Lam cảm thấy có thứ gì đó đang lan ra trong cơ thể, ấm áp và dễ chịu.
Nhưng chỉ một lát sau, cô bỗng thấy chóng mặt, rồi trong nháy mắt “nhìn thấy” một người phụ nữ đang quằn quại trên giường. Trên cánh tay người phụ nữ ấy có một vết thương tím đen đang lan rộng ra ngoài một cách quái dị.
Mà trong cơ thể người phụ nữ đó vừa lúc có một luồng sức mạnh khác đang chống lại nó.
Chiêu Lam cực kỳ khó chịu với cảm giác này. Trực giác mách bảo cô rằng cuộc đối kháng này đang tiêu hao chính sinh mạng của cô.
Một ý niệm nảy lên trong lòng.
Keng!
Trong không khí vang lên một tiếng vỡ cực kỳ nhỏ. Chiêu Lam hít một hơi sâu, cảm giác khó chịu do cuộc đối kháng kia cuối cùng cũng biến mất.
Gió từ cửa sổ thổi vào. Một chậu cây xanh sắp héo úa trên bậu cửa sổ vẫn đang thoi thóp. Ánh nắng rải lên những chiếc lá vàng khô, cành cây yếu ớt lại tham lam rướn ra phía cửa sổ, như muốn vào lúc cuối đời cảm nhận thật kỹ hơi ấm của mặt trời.
Chiêu Lam nghi hoặc nhìn chậu cây, chẳng hiểu vì sao cô cảm thấy mình “nghe thấy” nguyện vọng của nó.
“Anh Từ, không xong rồi! Chị Tiểu Noãn không xong rồi!” Cửa đột nhiên bị đẩy ra, một thanh niên hoảng loạn xông vào, mồ hôi đầm đìa, nhưng lại có chuyện không dám nói thẳng.
Tống Tiểu Noãn bị nhiễm. Người trong đội không nỡ bỏ rơi cô ấy, bèn lén đưa cô ấy về căn cứ. Một tiếng trước, Từ Minh nói với mọi người rằng Tống Tiểu Noãn đã dùng “loại thuốc trong truyền thuyết”, chỉ cần nửa ngày nữa virus sẽ biến mất.
Cả đội không dám rêu rao, chỉ mong Tống Tiểu Noãn lặng lẽ khỏi bệnh. Nếu không, tội tự ý mang người nhiễm bệnh vào căn cứ, không ai thoát được.
Từ Minh đứng phắt dậy, vô cùng căng thẳng: “Cái gì không xong?”
Chẳng phải vừa truyền máu cho Tiểu Noãn xong rồi sao?
Sau mạt thế, rất nhiều chuyện không thể giải thích đơn thuần bằng khoa học. Từ Minh đã tự mình thử nghiệm, hiệu quả khi uống kém xa truyền máu. Vừa lúc Tống Chiêu Lam có nhóm máu O vạn năng, chỉ cần người kia không phải nhóm máu hiếm là dùng được.
Đúng lúc này, chuông báo động vang lên ở tòa nhà số 1, loa phát thanh truyền ra thông báo tự động của hệ thống an ninh: “Phát hiện người nhiễm bệnh, yêu cầu tất cả mọi người về phòng chờ kiểm tra!”
Người đến báo tin nghe thấy thông báo, căn bản không kịp suy nghĩ, đẩy Từ Minh ra rồi chạy về phòng mình. Từ Minh càng không kịp nói với Chiêu Lam lấy một câu, đã như một cơn gió chạy sang phòng Tống Tiểu Noãn.
Biến dị đang diễn ra.
Chiêu Lam đóng kín cửa, dựa bên cửa sổ, mặc kệ sự ồn ào bên ngoài. Cô đưa tay vuốt chậu cây xanh đang thoi thóp kia, nói câu đầu tiên sau khi tỉnh dậy: “Mày nói xem, Từ Minh có giao tao ra không?”
Máu của Tống Chiêu Lam có thể trị virus biến dị. Từ Minh muốn Tống Tiểu Noãn sống, thế nào cũng phải nghĩ cách.
Chiêu Lam khẽ cười, ngón tay thon dài hờ hững chụp vào không trung, có thứ gì đó trong cơ thể cô biến mất.
Cô có thể cảm nhận được trong cơ thể có một luồng sức mạnh khó tả, nó không thuộc về Tống Chiêu Lam.
Dù Chiêu Lam đã quên cách dùng nó, nhưng tự bảo vệ vốn là bản năng.
Tống Chiêu Lam nguyện chết vì Từ Minh, nhưng Chiêu Lam thì không.
