Chương 100: Huấn luyện viên
“Vậy hắn còn có ý định khác? Ví dụ như trước tiên dọa chúng ta, khiến nội bộ chúng ta chia rẽ, rồi không tốn một chút sức lực nào mà tiêu diệt chúng ta!” Thanh niên càng tưởng tượng càng sợ hãi.
Chiêu Lam: ...
“Ý cô là, có thể hắn không có ác ý?” Viện trưởng hiểu ra điều Chiêu Lam chưa nói hết.
Chiêu Lam gật đầu: “Nếu không thì hành động vừa rồi của hắn chính là giết gà dùng dao mổ trâu.”
“Không đâu, sao mọi người có thể lạc quan được chứ?” Thanh niên không đồng tình, “Lỡ như không phải như mọi người nghĩ thì làm sao?”
Chiêu Lam: “Là tài phiệt, nếu tôi muốn hủy diệt các người thì đã chẳng phiền phức đến vậy. Đã tìm ra dây chuyền sản xuất, cứ trực tiếp phá hủy khiến các người không thể sản xuất. Các người không dám báo cảnh sát, chỉ có thể ngậm bồ hòn. Mạng lưới quan hệ xã hội và nhịp sinh hoạt của các người đều rất dễ điều tra, nhưng xét theo số bệnh nhân bao năm nay, có lẽ họ sẽ không trực tiếp vạch trần chuyện thảo dược, mà sẽ dùng con đường khác khiến các người không lối thoát. Dù sao có những chuyện đã thành “ký ức” rồi thì tốt nhất đừng nhắc lại, nếu không khó tránh có kẻ tư tưởng linh hoạt mà trở thành biến số. Muốn nhẹ nhàng bỏ qua như tối qua là không thể. Khi lực lượng chênh lệch tuyệt đối, không có chuyện “đánh rắn động cỏ”, chỉ có nghiền ép. Thời gian của họ quý lắm, chẳng hơi đâu chơi trò mèo vờn chuột với các người.”
Vì trong mắt bọn họ, các người không xứng để họ tốn công, chỉ có thể bị chi phối.
Vì giữ hòa khí giữa hai bên, Chiêu Lam đã không nói ra câu cuối cùng.
“Vậy chúng ta phải làm sao?” Thanh niên đầu óc quay cuồng.
Chiêu Lam: “Cứ chờ đi, nhiều nhất sau Tết sẽ có người liên hệ với các người.”
Viện trưởng nghi hoặc nhìn Chiêu Lam: “Cô biết đối phương là ai?”
Chiêu Lam lắc đầu: “Tôi không biết.” Chỉ là trong lòng có một phỏng đoán thôi.
Hiện trường rất sạch sẽ, gần như không nhìn thấy một chút dấu vết, có thể thấy năng lực cá nhân của hắn vô cùng xuất chúng.
Một người như vậy nếu làm việc cho tài phiệt, đương nhiên không bị dùng vào chuyện nhỏ nhặt này.
Nếu không phải phe tài phiệt, vậy lai lịch của hắn đáng để suy ngẫm.
Từ đó về sau, mọi thứ sóng yên biển lặng, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Trước Tết, Tưởng Lỗi gọi điện cho Chiêu Lam, hỏi cô có thể giúp bạn bệnh của anh ấy không, Chiêu Lam không đồng ý.
Thời gian của cô rất có hạn, tạm thời không thể phân thêm tinh lực để chữa thêm cho một người nữa, nhưng cô vẫn nói: “Bộ kỹ thuật phục hồi chức năng tôi đưa cho anh có thể truyền ra ngoài. Anh hãy chia sẻ những sinh hoạt thường ngày ngoài chuyện thảo dược lên tài khoản mạng xã hội. Lúc đầu không cần bận tâm có ai xem hay không, tôi cần anh thể hiện trên mạng một quá trình phục hồi hoàn chỉnh và đáng tin. Chuẩn bị thêm vài ổ cứng, tất cả video đều phải mã hóa và sao lưu, tốt nhất quay luôn những vật có ý nghĩa biểu tượng trong ngày.”
Tưởng Lỗi hiểu ý, cúp máy rồi bắt đầu hành động.
Còn Chiêu Lam cũng bắt đầu chuẩn bị đón Tết.
Trước tiên đưa em gái đi tảo mộ ông bà, bố mẹ, sau đó bao trọn một công viên giải trí để đưa em gái chơi. Vì thể trạng yếu, em ấy chưa từng chơi những trò này, nhưng cô cũng không dám cho em ngồi trò quá kích thích, cứ bắt đầu từ vòng ngựa gỗ và vòng đu quay trước.
Chiêu Lam cũng chưa từng chơi, có chút tò mò.
“Không biết cưỡi ngựa thật thì cảm giác ra sao.” Triêu Vân vuốt ve đầu con ngựa hoạt hình màu hồng, mơ mộng.
Chiêu Lam động lòng: “Ngày mai chị đưa em đi cưỡi ngựa!”
Triêu Vân ngại: “Động vật khó khống chế lắm, lỡ như...”
“Tin chị đi, nhất định chị sẽ chọn cho em một con hiền lành nhất!”
Thế là hôm sau, khi Triêu Vân ngồi trên lưng ngựa, kích động và hồi hộp bao trùm khắp người, nhưng nhiều hơn cả là niềm vui sướng.
Chiêu Lam xoa đầu con ngựa dặn dò: “Nhất định phải chạy thật chậm nhé!”
Con ngựa âu yếm cọ vào lòng bàn tay Chiêu Lam, thoải mái nheo mắt. Dù có luyến tiếc cảm giác dễ chịu này đến mấy, nó vẫn nghe lời chở Triêu Vân đi thong thả từng bước. Triêu Vân vui sướng tột cùng, khoảnh khắc ấy em cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian.
Chiêu Lam cũng leo lên một con ngựa khỏe chạy một vòng, rồi cảm thấy thiếu thứ gì đó.
Chẳng mấy chốc cô nhớ ra, là thiếu cung tên.
Cưỡi ngựa bắn cung vốn đi đôi với nhau mà.
Chiêu Lam hỏi nhân viên, biết ở đây có khu bắn cung, còn có bãi bắn mục tiêu di động chuyên dụng. Nhân viên rất chu đáo hỏi cô có cần huấn luyện viên không. Chiêu Lam không tiện rời Triêu Vân quá xa, nên đợi Triêu Vân quay lại mới hỏi em có muốn đến khu bắn cung.
Rõ ràng Triêu Vân rất hứng thú, thế là Chiêu Lam gọi một huấn luyện viên cho em.
Huấn luyện viên có nước da ngăm, tuy mặc đồng phục công việc nhưng tay chân dài khỏe, bước đi cũng toát ra khí thế khác thường. Chiêu Lam thầm nghi ngờ: Đây là huấn luyện viên?
Một giờ sau, Chiêu Lam: Đúng là huấn luyện viên thật!
Triêu Vân dùng cung composite hiện đại, vất vả lắm mới bắn trúng bia, dù chỉ được một điểm cũng vui đến suýt nhảy dựng lên.
“Sếp không chơi sao?” Huấn luyện viên hỏi.
Chiêu Lam lắc đầu: “Tôi quen dùng cung truyền thống hơn.”
Cung composite hiện đại tiên tiến hơn cung truyền thống rất nhiều, nếu dùng trong quân sự cổ đại thì có lẽ là chuyện tốt, nhưng bây giờ đâu có chiến tranh. Với Chiêu Lam, chơi cung tên là chơi cảm giác, cung composite hiện đại không thỏa mãn được cô. Không phải nó không tốt, chỉ là cô không phải đối tượng mà nó hướng tới.
Huấn luyện viên nghĩ ngợi, hỏi: “Sếp có chơi súng không?”
Chiêu Lam nổi hứng: “Anh cũng biết?”
“Biết chút ít.” Huấn luyện viên khiêm tốn.
“Đa tài đa nghệ, làm huấn luyện viên thì phí lắm.” Chiêu Lam đứng dậy, như ngụ ý điều gì.
Huấn luyện viên cười thật thà: “Ở đây lương cao mà.”
“Cũng đúng. Nào, chơi vài phát.”
Cạnh khu bắn cung là trường bắn súng, vì tiếng nổ quá lớn nên không đưa Triêu Vân theo. Con bé tự chơi cung cũng rất vui, bên cạnh có nhân viên đi cùng, an toàn tuyệt đối.
Hiệp đầu tiên, huấn luyện viên dường như cố ý giấu tài, thành tích rất tệ; ngược lại, Chiêu Lam không hề có ý giấu, phát nào trúng hồng tâm phát nấy.
“Không ngờ sếp giỏi vậy, chơi bao nhiêu năm rồi?” Huấn luyện viên lộ vẻ kinh ngạc, nhưng ánh mắt lại có thêm vài phần dò xét, cũng sắc bén hơn đôi chút.
Chiêu Lam cười thản nhiên: “Không phải anh đã điều tra tôi rồi sao?”
Sắc mặt huấn luyện viên biến đổi: “Sếp nói đùa.”
“Rất nhiều tư liệu trước sau không khớp đúng không?” Chiêu Lam lên đạn lần nữa, lại là một chuỗi tiếng nổ không chút chần chừ. Bắn xong, cô quay đầu lại, cười rạng rỡ: “Nhà chúng tôi luôn chuẩn bị nhiều quân bài tẩy. Có thông tin là phơi ra cho người ta xem, có thông tin là cố tình chôn xuống cho người khác đào. Người ngoài hao tâm tổn trí tưởng mình đã nhìn thấu sự thật, thật ra chỉ là màn khói.”
“Nghiêm tiểu thư đã nghi ngờ tôi ngay từ đầu?” Huấn luyện viên đổi cách xưng hô.
“Anh xuất sắc như vậy, khó lòng khiến người khác không để ý.” Chiêu Lam ngồi xuống ghế sofa nghỉ ngơi, ngửa đầu nhìn người thanh niên đứng thẳng lưng: “Anh đại diện cho ai đến, mục đích là gì, bây giờ có thể nói được rồi.”
Huấn luyện viên lắc đầu: “Chúng tôi vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng Nghiêm tiểu thư.”
“Có thể nói thẳng ra câu này, tôi nghĩ tôi đã không đoán sai.” Chiêu Lam ngả người ra sau, nụ cười càng sâu: “Anh về bảo bọn họ, tôi chấp nhận khảo sát. Các người đường đường chính chính mà đến, không cần dùng kiểu vòng vo này để tiếp cận. Nhưng tôi có điều kiện – các người không được can thiệp vào bất cứ chuyện gì của tôi. Nếu không, tôi không dám chắc mình sẽ không ngả về phía bên kia.”
Câu cuối cùng đương nhiên là giả, mục tiêu của Chiêu Lam luôn rất rõ ràng, câu đó chỉ dùng để bày tỏ thái độ.
