Chương 99: Dây chuyền sản xuất
Sau khi nguyên thân thi đỗ Đại học A, lập tức quyên tặng cho trường một tòa nhà thí nghiệm, sau khi khai giảng lại quyên thêm không ít thiết bị thí nghiệm, bao luôn cả tiền thưởng tài trợ cho mấy cuộc thi trong trường, coi như là một trong những "ông thần tài" của trường.
Hiệu trưởng tuy ngạc nhiên vì Nghiêm Chiêu Lam lại để tâm đến chuyện nhỏ nhặt này, nhưng cũng thấy lời cô nói có lý. Gần đây cái lớp Khoa Quản lý kia đúng là làm ông đau đầu, mà then chốt là có sinh viên bị đưa đi tạm giam, điều này rất bất lợi cho danh tiếng của trường, thế là ông đồng ý ngay với đề nghị của Chiêu Lam. Sau một đêm thức trắng của các thầy cô ra đề, sinh viên Khoa Quản lý đón nhận kỳ thi cuối kỳ đen tối nhất đời.
Sau khi thi xong, Chiêu Lam cố ý đến bên ngoài lớp học của Nghiêm Tuyết quan sát, phát hiện vật bao phủ trên người một số học sinh đã biến mất.
Chiêu Lam rất hài lòng.
Học sinh thì phải ra dáng học sinh, cả ngày không biết học hành gì, chỉ biết bắt nạt trong trường, chi bằng đi trồng trọt còn hơn!
Đồng thời, Chiêu Lam cũng phát hiện ra rằng kết quả do vật bao phủ tạo ra đều giống nhau, đó là mù quáng nhắm vào Nghiêm Tuyết.
Về chuyện này, Chiêu Lam có một điều không hiểu: đã nói thế giới này tồn tại xoay quanh Thẩm Kha và Nghiêm Tuyết, vậy tại sao tất cả mọi người đều nhắm vào Nghiêm Tuyết? Đến cả mẹ ruột của cô ấy cũng vậy, chẳng lẽ xung quanh cô ấy không có một ai tử tế một chút sao?
Mang theo nghi hoặc, Chiêu Lam lại lặng lẽ đi quan sát Thẩm Kha.
Khác với Nghiêm Tuyết, xung quanh Thẩm Kha đều là lũ bạn xấu, lại chẳng có ai cố tình gây khó dễ.
Thật kỳ lạ, đều là nhân vật chính, sao ý thức thế giới lại thiên vị như vậy?
Nghĩ không ra, Chiêu Lam quyết định không nghĩ nữa, dù sao cũng chẳng liên quan đến mình. Cô về ký túc xá dọn dẹp qua loa, lại về nhà thăm em gái rồi hôm sau đi theo viện trưởng đi xem ruộng thuốc.
Nhìn một khoảnh ruộng thuốc nhỏ bé nằm giữa hàng cây cảnh, Chiêu Lam không khỏi gãi gãi thái dương.
Cô tưởng dù không có cả trăm mẫu, ít nhất cũng phải bảy tám mẫu chứ?
Nhưng hiện tại... chỉ ba bốn mẫu thôi sao?
"Còn ruộng nào khác không?" Chiêu Lam hỏi.
Viện trưởng gật đầu: "Có chứ, chúng tôi còn vài ruộng hoa, trồng xen hoa và thuốc; chúng tôi còn đầu tư một khu vườn hoa, trong đó có một khu chưa khai phá cũng trồng thảo dược; còn có một trang trại chè nữa."
Chẳng trách Lão K tìm không ra, rải rác thế này, còn thua cả khu trồng câu kỷ nhỏ nhất trong tài liệu.
"Vậy các người chế biến thế nào?"
"Cũng giống như chế biến trà và hoa làm trà thay thế, cuối cùng làm thành bột thuốc không cần sắc, hoặc bọc một lớp đường, hoặc đóng vào viên nang, mùi hôi thì có cách xử lý đặc biệt. Loại dây chuyền sản xuất này rất đơn giản, tuy không mua được sản phẩm hoàn chỉnh, nhưng chúng tôi có chuyên gia trong lĩnh vực này, mua loại tương tự về tự sửa chữa là được." Viện trưởng nói, bỗng trở nên tự hào: "Đừng thấy quy mô của chúng tôi nhỏ mà coi thường, tuyệt đối không phải xưởng chui, chúng tôi kiểm soát nghiêm ngặt vệ sinh và chất lượng, thuốc chưa bao giờ xảy ra chuyện."
Dù sao một khi xảy ra chuyện, việc bệnh viện sử dụng thảo dược sẽ bị phơi bày, lúc đó không ai thoát được.
Đúng lúc này, điện thoại của viện trưởng reo.
"Viện trưởng, không ổn rồi, dây chuyền sản xuất của chúng ta gặp sự cố!"
Chiêu Lam: Đây có tính là bị vả mặt tại chỗ không nhỉ?
Viện trưởng run lên trong lòng: "Chuyện gì, từ từ nói!"
"Một linh kiện bị mất, máy móc không khởi động được, số lượng thuốc cũng không khớp. Chúng tôi đã kiểm tra camera, đoạn camera từ 1 giờ đến 2 giờ sáng hôm qua bị vật thể lạ che khuất, chắc chắn có người ngoài đột nhập. Vạn nhất là do mấy tên tài phiệt kia phái đến, thì không chỉ dây chuyền sản xuất, mà ngay cả mười mấy khoảnh ruộng thuốc cũng sẽ bị người dân phá hủy cho xem!" Người đầu dây bên kia rất sốt ruột: "Làm sao đây viện trưởng, chẳng lẽ chúng ta sắp mất cả việc sao?"
Viện trưởng không khỏi quay đầu nhìn vị đại tiểu thư tài phiệt, ánh mắt như đang hỏi: Không phải cô làm đấy chứ? Nói tốt hợp tác mà? Trước đó tỏ ra chân thành như vậy, thì ra là muốn rút củi dưới đáy nồi sao?
Chiêu Lam ho khan một tiếng: "Đừng nhìn tôi, không liên quan đến tôi!"
"Anh đừng vội, đợi tôi về rồi nói." Viện trưởng cúp máy, tay không tự chủ run rẩy, nhìn Chiêu Lam một cái, rồi lại cúi đầu, muốn nói lại thôi.
Chiêu Lam chủ động lên tiếng: "Yên tâm, tôi sẽ giúp các người."
"Vậy, vậy thì cảm ơn cô..." Viện trưởng bỗng không còn vẻ tự hào vừa nãy, sống lưng còng xuống, trong đầu trăm mối suy nghĩ xoay vần, nhưng trước mắt thật sự không nghĩ ra biện pháp thiết thực nào, cả dọc đường đều lơ mơ.
Khi đến nơi sản xuất thuốc, thứ đập vào mắt lại là một căn biệt thự nông thôn tầm thường, xa xa cũng có mấy căn kiểu dáng tương tự, trên sân thượng tầng hai còn phơi một tấm ga giường hoa văn đỏ chói, vừa bắt mắt lại vừa rất đời thường.
"Ai đấy?" Một thanh niên khoảng ba mươi tuổi ra mở cửa, thấy gương mặt lạ thì phản xạ có điều kiện mà cảnh giác.
Viện trưởng: "Đại tiểu thư của Nghiêm Thị Dược, người quyên thiết bị cho chúng tôi."
Thanh niên bất chợt nắm chặt tay nắm cửa, nhưng không chịu cho vào.
Viện trưởng lại giải thích: "Cô ấy cũng là 'người nhiệt tình' đã tặng chúng tôi cuốn Dược Kinh, đến để giúp chúng tôi, mau tránh ra."
Thanh niên nửa tin nửa ngờ mở cửa, sau khi Chiêu Lam bước vào, ánh mắt anh ta vẫn dõi theo phía sau, dường như muốn tìm ra sơ hở nào đó trên người Chiêu Lam.
Chiêu Lam cảm nhận được nhưng không thấy khó chịu, họ càng cẩn thận bao nhiêu thì cô càng vui bấy nhiêu, điều đó cho thấy họ đều rất coi trọng việc mình đang làm.
"Hiện trường có bị động vào không?" Viện trưởng hỏi.
Thanh niên lắc đầu: "Tôi vẫn như thường lệ đến bổ sung thuốc, phát hiện máy không chạy được liền kiểm tra một chút, sau đó lại thấy thuốc cũng ít đi, liền lập tức đi xem camera, tra ra camera bị che nên mới gọi điện cho ông. Đáng tiếc không thể báo cảnh sát, không thì nhất định phải lôi cái tên phá hoại đó ra, kết tội đột nhập trộm cắp!"
Dây chuyền sản xuất không lớn, Chiêu Lam đi một vòng liền nhìn ra bộ phận thiếu linh kiện: "Linh kiện bị thiếu tuy lớn, nhưng quy trình chế tạo rất bình thường, ngoài thị trường chắc có bán."
"Tôi đương nhiên biết là có bán, vấn đề không phải linh kiện, mà là có người lẻn vào và phát hiện ra dây chuyền sản xuất này!" Thanh niên vẻ mặt kiểu "không hiểu thì đừng có thêm phiền phức".
Chiêu Lam khẽ bật cười: "Vậy anh đã bao giờ nghĩ xem tại sao đối phương không lấy linh kiện quan trọng, ngược lại lại mang đi một thứ có thể mua bất cứ lúc nào?"
Viện trưởng nhìn sang: "Nghiêm tiểu thư có suy đoán gì?"
"Linh kiện này không phải tiện tay lấy đi, mà là đã có cân nhắc tính toán. Một khi thiếu linh kiện, dây chuyền sản xuất không khởi động được, nhưng lại dễ mua. Chẳng lẽ không phải đang cố tình nhắc nhở các người rằng "hắn đã đến đây"?" Chiêu Lam vừa nói vừa ngẩng đầu nhìn camera trong nhà: "Anh nói camera bị vật thể lạ che khuất, tôi thấy không phải. Trước hết, camera đặt trong nhà, và phạm vi giám sát bao gồm cả cửa ra vào và cửa sổ, muốn che thì phải vào trước đã, nhưng anh không thấy cảnh quay sau khi cửa bị mở, điều đó cho thấy trước khi hắn vào, camera đã bị "che khuất" rồi. Đây là vấn đề kỹ thuật mạng, không phải che vật lý, nên hoặc là hắn có đồng bọn, hoặc bản thân hắn là một kỹ thuật viên rất giỏi."
"Nhìn từ tình hình trong ngoài, không có dấu vết của nhiều người phối hợp. Vậy thì người này vừa phải hiểu vận hành cơ khí, vừa tinh thông kỹ thuật máy tính, thân thủ lại phải nhanh nhẹn hơn người thường." Chiêu Lam nói tiếp: "Người có tài như vậy tốn cả một đêm chỉ để lấy của các người một chút thuốc sao?"
Làm nhiễu camera trước mặt một cao thủ công nghệ thực thụ có lẽ không đáng nhắc tới, nhưng hai yếu tố còn lại cộng lại thì chứng tỏ người này không đơn giản.
