Chương 27: Đột Biến
Trưa hôm sau, mọi người đến địa điểm hẹn của năm căn cứ lớn. Dọc đường, ngoài gặp vài con thú biến dị thì không có gì bất thường, chuyện này khiến Vi Khoan không thể hiểu nổi.
Giữa đồng hoang, một chiếc lều khổng lồ được dựng lên. Chiêu Lam và những người khác sau khi xác minh thân phận mới lần lượt vào trong.
“Từ Minh! Tôi biết là anh đến mà!” Một chàng trai có làn da hơi ngăm, để râu quai nón ngắn, cười sảng khoái.
Từ Minh cũng cười: “Sở Nguy Lâu, lâu rồi không gặp.”
Yến Minh Nguyệt lặng lẽ phổ cập kiến thức cho Chiêu Lam: “Đây là dị năng giả song hệ Kim – Lôi hệ tấn công của căn cứ số 1, cùng là học trò của huấn luyện viên quỷ dữ Tống Bác với Từ Minh. Trước khi Từ Minh đến căn cứ số 3, hai người là quan hệ cạnh tranh, với lại nhiều người nói Sở Nguy Lâu cũng thích Tống Tiểu Noãn!”
Câu cuối được Yến Minh Nguyệt nhấn mạnh. Chiêu Lam quay đầu, thấy cô ta đang nhìn chằm chằm vào Sở Nguy Lâu và Từ Minh với ánh mắt đầy mong chờ, như thể đang hy vọng họ phá vỡ vẻ hòa bình trên bề mặt để đấu một trận ngay tại chỗ.
“Đừng xen vào chuyện tình cảm của người khác.” Chiêu Lam véo cằm Yến Minh Nguyệt, xoay mặt cô ấy sang hướng khác.
Máu bát quái trong người Yến Minh Nguyệt đang sôi lên, sao chịu dừng được: “Tôi còn nghe nói Tống Tiểu Noãn chê Sở Nguy Lâu đen. Tia tử ngoại ở căn cứ số 1 mạnh như vậy, không đen mới lạ! Nói thật, lúc Tống Tiểu Noãn mới đến căn cứ số 3 cũng khá đen, giờ mới dưỡng lại. Lần trước, huấn luyện viên quỷ dữ bảo cô ấy về căn cứ số 1, cô ấy nhất quyết không về, cuối cùng ông ấy tức giận bỏ đi một mình, lãnh đạo lớn của chúng ta còn giữ mãi không được!”
Sau khi hồi phục, Tống Tiểu Noãn phải phối hợp làm rất nhiều kiểm tra và thí nghiệm, trong thời gian ngắn sẽ không ra ngoài làm nhiệm vụ, nên lần này cô ấy cũng không có mặt.
“Này, người kia, đúng rồi, chính là cô, tôi hình như nghe thấy cô đang nói chuyện bát quái của tôi?” Sở Nguy Lâu đột nhiên nhìn chằm chằm Yến Minh Nguyệt nói. Yến Minh Nguyệt xấu hổ chỉ muốn chạy vòng quanh trại tạm. Người này tuy da đen nhưng ngũ quan rõ ràng, mày mắt tuấn lãng, toàn thân mang khí chất hào sảng, đôi mắt đen láy nhìn người khác giống như người lớn nhìn một đứa trẻ nghịch ngợm.
Yến Minh Nguyệt biết co biết duỗi, chắp tay vái một cái: “Đội trưởng Sở, tôi sai rồi!”
Sở Nguy Lâu nhếch khóe miệng: “Lời xin lỗi này chẳng có chút thành ý nào, tôi còn không biết đang phải nghe ai xin lỗi nữa!”
“Trợ lý nhân viên trồng trọt cao cấp của Bộ Nông nghiệp căn cứ số 3 – Yến Minh Nguyệt, trịnh trọng xin lỗi Đội trưởng Sở thuộc Bộ ngoại cần ưu tú của căn cứ số 1, mong Đội trưởng Sở đại nhân không chấp tiểu nhân!” Yến Minh Nguyệt lại vái.
Sở Nguy Lâu phẩy tay: “Được rồi, tha cho cô.”
“Đúng là người tốt mà~” Yến Minh Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, trên mặt cũng nở nụ cười.
Sở Nguy Lâu vốn định đi, nghe câu này như thể chợt nhớ ra điều gì, nói với Yến Minh Nguyệt: “Lúc nãy cô nói không hoàn toàn chính xác.”
“Hả?” Yến Minh Nguyệt gãi đầu: “Đại ca à, anh đừng để ý đến nhân vật nhỏ như tôi có được không? Bên kia người của căn cứ số 5 đến rồi kìa! Việc chính mới quan trọng!”
“Tôi và Từ Minh đúng là quan hệ cạnh tranh, nhưng tôi và Tống Tiểu Noãn không có bất kỳ quan hệ nào.” Sở Nguy Lâu lúc nghiêm túc lên có dáng vẻ rất uy nghiêm của người đứng đầu: “Nhớ chưa?”
“Nhớ rồi, nhớ rồi! Tôi không dám truyền tin bậy nữa!” Yến Minh Nguyệt chỉ mong vị đại lão này nhanh đi làm việc chính.
Sở Nguy Lâu lúc này mới hài lòng gật đầu, đi gặp đội ngũ đến sau cùng của căn cứ số 5.
“Trời ạ! Người này có cần làm quá vậy không? Lúc nãy tôi suýt bị dọa chết! Nghe nói anh ta học trọn thủ đoạn của huấn luyện viên quỷ dữ, với Từ Minh là hai tính cách hoàn toàn khác nhau. Một người nhìn thì tươi sáng nhiệt tình nhưng thực chất tàn nhẫn, một người ngoài mặt lạnh lùng xa cách nhưng lòng mềm yếu. Một người là A Tu La đội lốt nụ cười, một người là mãnh thú ngửi hoa hồng. Khó trách Tống Tiểu Noãn chọn Từ Minh chứ không phải anh ta. Cảnh tượng anh ta nhìn tôi lúc nãy suýt lấy mạng tôi!” Yến Minh Nguyệt vỗ ngực than.
“Tự làm tự chịu.” Chiêu Lam bồi thêm một câu.
Yến Minh Nguyệt: “Chị ơi, rốt cuộc chị đứng về phe nào?”
“Tôi hình như nhỏ hơn cô một chút.”
Yến Minh Nguyệt nhìn trời: “Đừng có nhắc tôi đã ba mươi tuổi nữa, trừ khi cô kiếm cho tôi món gì đó trước đây tôi chưa từng ăn.”
Dị năng giả già đi chậm hơn người thường.
Đội ngũ chủ lực bắt đầu bàn bạc về chuyện hợp công. Chiêu Lam và Yến Minh Nguyệt trong chuyện này không có tư cách phát biểu ý kiến.
Chiêu Lam yên lặng lắng nghe, mơ hồ biết được một số chi tiết:
Qua khảo sát, số lượng người biến dị không phải đếm bằng nghìn, mà là tính bằng vạn.
Người biến dị trừ khi bị nổ thành mảnh vụn, còn không thì chân tay đứt lìa vẫn có thể tấn công, và dễ dàng mang virus đến những nơi kín đáo khó phát hiện.
Người biến dị có dị năng, dị năng mang virus, một khi bị trúng đòn rất có thể sẽ bị nhiễm.
Bộ đồ bảo hộ không chịu nổi những đòn tấn công bằng dị năng.
Trước đây người biến dị không có trí tuệ, dị năng giả dễ dàng tiêu diệt. Giờ chúng đã có trí tuệ, biết suy nghĩ cách né tránh và tấn công hiệu quả, độ khó tiêu diệt tăng gấp bội.
Để tránh phá hủy Tử Tinh Thảo, mọi người nhất trí từ bỏ phương án ném bom diện rộng, chọn cách dẫn rắn ra khỏi hang.
Các đội trưởng của năm căn cứ lớn người một câu, kẻ một câu bàn bạc kế hoạch tác chiến, chỉ là còn chưa chốt được cụ thể thì nghe thấy tiếng còi báo động từ bên ngoài vang vọng tới, cả đám lập tức cảnh giác.
“Báo động! Báo động! Người biến dị đang tiếp cận, xin hãy phòng bị kịp thời!”
Trại tạm cách gò đất mà người biến dị chiếm giữ tới 80 km, khoảng cách này vốn dĩ rất an toàn, nhưng đoạn video trực tiếp truyền về từ máy báo động khiến mọi người căng thẳng.
Một đám người biến dị rách rưới giống như đang bị thứ gì đó hấp dẫn, đổ xô về phía trại. Bình thường, đồng tử của người biến dị màu xám, nhưng một khi bản năng sát thủ bị khơi dậy, đồng tử xám sẽ chuyển thành màu đỏ, tựa như những quả mọng độc mọc giữa sự hoang tàn mục ruỗng.
“Lên xe nhanh!” Khương Hy túm lấy Chiêu Lam và Yến Minh Nguyệt kéo về phía xe, bật chế độ ngụy trang tạm thời rồi bắt đầu thay đồ bảo hộ.
Lần này không cần Khương Hy chỉ dạy, Chiêu Lam đã thay xong đồ bảo hộ trong vòng 15 giây. Khương Hy cũng đã mặc kín, đạp một hơi ga, cùng những chiếc xe phóng nhanh tứ phía lao ra khỏi trại tạm.
Trong gương chiếu hậu, người biến dị tràn vào trại tạm. Một tràng nổ vang dữ dội, khói bụi cuồn cuộn, mảnh vỡ bay tứ tung.
“Sao người biến dị đột nhiên chạy đến vậy?” Yến Minh Nguyệt vẫn còn sợ hãi.
Khương Hy nhíu mày, còn chưa kịp trả lời thì trước mặt bỗng lao ra một bầy thú biến dị. Không phải lúc để quấn lấy đám thú biến dị này, Khương Hy nhanh chóng đổi hướng, hai người ngồi sau do quán tính dồn cả vào nhau.
Thú biến dị một bước cũng không nhả, dù tay lái của Khương Hy có cừ đến đâu thì xe vẫn bị va vài phát.
Khương Hy móc ra một cái ống phóng, vừa tránh né thú biến dị vừa dùng hỏa lực bắn trả, tránh cho chúng đuổi theo không buông.
Vừa xoay xở thoát ra được, lốp xe bỗng nổ tung. Đang ở tốc độ cao, xe suýt nữa lật nhào.
Khương Hy bám chặt vô lăng: “Có mai phục, chuẩn bị sẵn sàng!”
Vừa dứt lời, mặt đất lại nổ tung lần nữa. Lần này xe bị nổ đứt máy luôn.
Yến Minh Nguyệt khởi động dị năng, ánh mắt nghiêm túc chưa từng thấy: “Cô Khương, nội gián thật sự đã đến rồi sao?”
Xe của căn cứ đều đã qua cải tạo, đạn pháo thông thường căn bản không thể gây tổn hại thực tế cho nó. Thứ có thể nổ khiến xe tắt máy, chỉ có thể là bom gây nhiễu cùng tần số.
Nhưng tần số công nghiệp của mỗi căn cứ đều là bảo mật!
