Chương 28: Vũ khí mới
ẦM!
Từng quả bom nổ tung trên thân xe, nhưng thiết bị cảnh báo trong xe lại không dò ra được sự tồn tại của đối phương. Khương Hy lập tức ý thức được: bọn chúng đã khống chế cả chiếc xe của họ.
Khi cô kích hoạt chương trình bắn quét không phân biệt, bảng điều khiển hiện lên [Mất kết nối].
Giây tiếp theo, cửa xe mở ra!
Xe đã không dùng được nữa, ở lại trong đó chỉ thêm tiêu hao. Khương Hy bật tín hiệu đầu hàng. Đối phương quả nhiên thấy, dừng ném bom. Khương Hy và Yến Minh Nguyệt xuống xe.
Lúc này chiếc xe đã lún xuống một cái hố lớn sâu ngang nửa người, nắp ca-pô phủ đầy cát đất bị bom hất tung.
Khương Hy và Yến Minh Nguyệt định giả vờ đầu hàng để thừa cơ phản kích. Chiêu Lam không có dị năng được hai người giấu trong khoang nhỏ dưới ghế xe. Cửa kính, cốp sau đều mở bung, nhìn vào không thấy bóng dáng người thứ ba.
Khói bụi từ vụ nổ dần tan, Khương Hy mới nhìn thấy một đoàn mô tô đang phóng về phía bên này.
Khương Hy và Yến Minh Nguyệt liếc nhìn nhau, lập tức tách ra, vừa chạy vừa dùng súng bắn trả. Hai chiếc mô tô chia ra hai hướng trái phải đuổi theo, nhưng phần lớn bọn chúng vẫn dừng nguyên tại chỗ.
Khương Hy thầm cảm thấy không ổn.
Lúc này, Chiêu Lam trong xe cảm nhận được có người đang từ từ tiến lại gần. Người nọ có dị năng hệ thổ, đang dùng đất cát dò tìm những ngăn giấu có thể tồn tại.
Khi một hạt cát nhỏ xuất hiện bên cạnh ngón tay Chiêu Lam, cô dùng một ngón tay đè lên hạt cát, rồi vận dụng lực lượng trong cơ thể, dẫn dắt phần kéo dài của dị năng rời khỏi dị năng giả.
Chỉ trong vài giây, tên dị năng giả tới thăm dò như bị cả một chiếc xe lớn nghiến qua, đau đớn dữ dội ngã xuống, rồi trượt theo thành dốc của hố, đầu đập vào phần vỏ xe bị lật, lập tức bị kim loại sắc nhọn đâm chết.
Bên cạnh hắn, dưới gầm xe gần bánh trước, một hạt dị năng tròn xoe lặng lẽ nằm đó.
Những kẻ còn lại thấy vậy cũng tiến lại gần. Chiêu Lam lại vận dụng lực lượng trong cơ thể để rút phần kéo dài của dị năng của cả đám. Có lẽ thực lực của bọn chúng cao hơn bọn quỷ đạo khá nhiều nên việc rút ra hơi khó khăn, nhưng cuối cùng vẫn rút được toàn bộ.
Bên ngoài hố là một đám người từng là dị năng giả, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tất cả bọn chúng đều đau như bị rút gân lột tủy, mặt tái nhợt như giấy vàng. Có kẻ cố với lấy vũ khí, rồi súng cướp cò bắn trúng người mình.
Chiêu Lam xác nhận bên ngoài an toàn mới bò ra từ gầm xe, giơ vũ khí Ôn Thứ đưa lên trước ngực, từ từ tiến lại gần.
Vì xung quanh không có người biến dị, ánh nắng vẫn còn nhiều, Chiêu Lam cứ thế mở mặt nạ ra, chĩa vũ khí vào kẻ giãy giụa dữ dội nhất.
Bang!
Một viên đạn bắn ra, mang theo lực lôi điện khiến tên đó bị điện đến cháy thành than. Mất đi dị năng bảo hộ, thân xác phàm nhân lập tức bỏ mạng.
Lúc này, những hạt dị năng vốn nằm im trên đất lần lượt lăn đến chân Chiêu Lam, xếp thành hàng ngay ngắn. Nhưng Chiêu Lam không rảnh để ý tới chúng. Cô tìm một kẻ trông vẫn còn cử động được, chĩa họng súng vào đầu hắn:
– Mục tiêu của các người là tôi?
Chỉ có bốn kẻ đuổi theo Khương Hy và Yến Minh Nguyệt, vậy mà hiện trường lại có tám người nằm.
Tên đó gật đầu, rõ ràng rất kiêng dè loại vũ khí chưa từng thấy này.
– Lần trước khi quỷ đạo tấn công, các người cũng đứng sau à? – Chiêu Lam hỏi tiếp.
Quỷ đạo không biết mục đích thật sự của kẻ đứng sau. Nhưng nhìn tình hình hôm nay, đối phương không phải muốn giết người, mà có lẽ là muốn bắt sống. Thế nhưng quỷ đạo không bao giờ chừa mạng sống. Khả năng duy nhất là trong bóng tối còn giấu một nhóm người, sẵn sàng xuất hiện bất cứ lúc nào để nhân lúc hỗn loạn mang mục tiêu đi.
Tên đó lại gật đầu.
Bên cạnh đột nhiên vang lên tiếng sột soạt. Chiêu Lam quay đầu, phát hiện một kẻ hình như muốn phát tín hiệu. Cô lập tức xoay nòng súng, tránh thiết bị phát tín hiệu, bắn thẳng vào bụng hắn. Một mùi khét lan ra, quần áo của hắn suýt nữa bốc cháy.
Chiêu Lam thầm nghĩ: Uy lực nấc hai cũng được đấy chứ!
Đúng lúc Chiêu Lam còn muốn tiếp tục thẩm vấn kẻ đứng sau, một quả cầu lửa lao về phía cô.
Cảm nhận được nguy hiểm, thân thể Chiêu Lam phản ứng nhanh hơn đầu óc. Cô nghiêng người tránh khỏi, nhìn về hướng quả cầu lửa bay tới, lập tức đóng mặt nạ lại với tốc độ nhanh nhất.
Bởi kẻ tới không phải là dị năng giả phá rối, mà là một người biến dị với đôi mắt đỏ rực, trên lòng bàn tay vẫn đang ngưng tụ một quả cầu lửa!
Chiêu Lam không kịp nghĩ ra chiến thuật gì, cô bóp cò liên tiếp, bang bang bang. Dị năng lôi điện nổ ngay trên người kẻ biến dị, nhưng do cái đặc tính bất tử vô lại của người biến dị, hắn chỉ biến thành đen đúa bẩn thỉu hơn. Kẻ biến dị khựng lại đúng một giây rồi tiếp tục tiến về trước, cầu lửa cũng quăng về phía Chiêu Lam như thể chẳng hề tiếc.
Chiêu Lam vừa né vừa bắn trả. Cuối cùng khi năng lượng sắp cạn kiệt, cô bắn gãy một đôi cánh tay của kẻ biến dị.
Kẻ biến dị giống như con giun bị cắt đứt, thân và hai cánh tay đứt rời vẫn cử động độc lập. Chỉ có điều cánh tay không nối với đầu nên cử động chẳng khác gì ruồi không đầu, còn kẻ biến dị mất tay vẫn tiếp tục khống chế cầu lửa tấn công.
Chiêu Lam thử phóng ra lực lượng để khống chế dị năng của kẻ biến dị. Tiếc là không nhận được phản ứng nào. Ngược lại, những hạt dị năng vừa rút được lại lăn theo bước chân cô tới dưới chân. Chiêu Lam lấy ra một hạt đã mất màu từ bên cạnh, tay còn chưa dùng lực, hạt đã vỡ vụn thành bụi.
Xem ra là đồ dùng một lần.
Nhắm vào thuộc tính dị năng hệ hỏa của kẻ biến dị, Chiêu Lam nhặt hạt dị năng hệ thủy duy nhất lắp vào vũ khí.
Bang bang bang!
Lại một trận bắn điên cuồng.
Kẻ biến dị mỗi lần trúng đòn lại khựng lại một giây. Chiêu Lam bắn không ngừng, cuối cùng khiến hắn đứng đờ tại chỗ hơn mười giây.
Trong hơn mười giây đó, Chiêu Lam nhìn thấy làn da của kẻ biến dị từng chút từng chút biến thành cát rơi xuống, dị năng của hắn dường như cũng đang suy giảm.
Chiêu Lam thở phào. Hóa ra không phải vũ khí mới quá vô dụng, mà là do dùng sai hạt dị năng!
Hơn mười giây sau, kẻ biến dị hoàn toàn hóa thành một lớp tro bụi xám sẫm. Chiêu Lam đi tới kiểm tra một lượt, không thấy hạt dị năng nào sót lại.
Khi cô quay lại chỗ cũ để tiếp tục thẩm vấn, lại phát hiện đám người này trên mặt đã mọc đầy mảng mốc xanh đen, đồng tử đều biến thành màu xám. Bọn chúng nhe nanh giơ vuốt, cắn xé lẫn nhau.
Có lẽ máu thịt của đồng bọn không thể xoa dịu cơn đau, bọn chúng phát điên bò xuống hố, xé xác kẻ chết đầu tiên ra để chia nhau.
Xác chết sẽ không bị virus biến dị lây nhiễm.
Chiêu Lam cau mày, giơ vũ khí bắn hạ toàn bộ đám này trước khi chúng biến dị hoàn toàn.
Yến Minh Nguyệt gọi cho Chiêu Lam đúng lúc này:
– Chiêu Lam, cô sao rồi? Bên tôi giải quyết xong rồi, tôi qua hợp với cô ngay đây.
– Bên tôi cũng xong rồi.
Chiêu Lam nhét hết hạt dị năng vào túi bộ đồ bảo hộ. Mặt trời đã lặn hẳn.
Tiếp theo sẽ là thời của virus ký sinh.
Nửa giờ sau, hai người gặp nhau.
Yến Minh Nguyệt kể lại quá trình chiến đấu dũng cảm của mình, cuối cùng nhìn máy liên lạc lo lắng:
– Chị Khương sao vẫn chưa trả lời tôi?
Chiêu Lam cũng lo lắng theo.
Thực lực của Khương Hy cao hơn Yến Minh Nguyệt rất nhiều. Giờ Yến Minh Nguyệt đã quay về, vậy mà chị ấy vẫn không hề phản hồi.
