Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Xuyên Nhanh Thành Pháo Hôi: Ta Chỉ Muốn Cống Hiến Cho Đất Nước > Chương 57

Chương 57

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 57 có bản audio.

Chương 57: Sào huyệt giặc

 

Chiêu Lam giật lấy cây trường đao của tên thủ lĩnh bọn giặc, rồi ném thẳng xuống sườn núi. Tên cung thủ đang nấp trong bóng tối chuẩn bị bắn tên trong nháy mắt bị trúng đòn. Triệu Thập Thất cũng đả thương vài người, nhưng thấy đối phương sử dụng binh khí chưa thuần thục nên không để họ phải đổ máu.

 

Tên thủ lĩnh bỗng hô lớn:

– Tất cả dừng tay!

 

Vừa nhảy xuống ngựa, Chiêu Lam tay cầm con dao găm hợp kim nhỏ, mũi dao kề sát cổ họng tên thủ lĩnh, đang định cứa một nhát thì chợt dừng lại. Trong mắt Chiêu Lam, bọn cướp ngựa, đám lưu khấu và lũ quỷ đạo thời mạt thế chẳng khác gì nhau, không đáng để nương tay. Nhưng vì kẻ này đã chủ động cầu xin, nàng vẫn quyết để hắn sống, ít nhất cũng trấn áp được đám giặc còn lại.

 

Bọn đàn em thấy mạng sống của thủ lĩnh nằm trong tay người khác, vội thu tay tụm lại một chỗ, cảnh giác nhìn chằm chằm Chiêu Lam và Triệu Thập Thất.

 

– Công tử bình tĩnh, có gì từ từ nói. – Trong đầu tên thủ lĩnh vẫn không ngừng hiện lại cảnh vừa rồi bị người ta đoạt đao. Ai mà ngờ một người nhỏ bé gầy gò như vậy lại có thể tay không nắm lấy lưỡi đao, vừa trở tay đã khiến hắn quay một vòng, lơ đễnh một cái là thanh đao biến mất.

 

– Ngươi đã nói tử tế chưa? – Chiêu Lam cố ý áp dao sát vào cổ hắn.

 

Cảm giác lạnh buốt khiến tên thủ lĩnh bất giác rùng mình:

– Công tử tha tội, tại hạ có mắt không nhìn thấy Thái Sơn. Xin công tử rộng lượng tha cho bọn tại hạ một mạng. Chư vị định đi Kiếm Nam phải không? Đường núi khó đi, mang thêm lương thực lại càng khó. Tại hạ có mấy con ngựa tốt đất Thục, hợp nhất để vượt đường núi. Nếu công tử không chê, tại hạ xin dâng hết.

 

– Được, ta nhận. Dẫn đường đi. – Chiêu Lam thu dao, đạp một cái vào đùi tên thủ lĩnh.

 

Tên thủ lĩnh đau đến hít một hơi lạnh, cũng hiểu người này đang cố ý uy hiếp để hắn biết rằng trước thực lực tuyệt đối, mọi âm mưu chỉ là cát vụn.

 

Tô Chí vô cùng lo lắng, bước nhanh đến khẽ nói:

– Uất công tử, sào huyệt giặc hiểm hóc khó lường, không thể khinh thân vào được!

 

– Chuyện này dễ thôi. – Chiêu Lam vẫy tay với tên thủ lĩnh. – Há miệng!

 

Tên thủ lĩnh theo phản xạ há miệng. Một giây sau, có thứ gì đó vỡ ra nơi đầu lưỡi. Hắn theo bản năng muốn nhổ ra, lại phát hiện thứ đó tan ngay trong miệng, lập tức hoảng hốt:

– Ngươi... ngươi cho ta ăn gì?

 

– Độc dược độc môn tên là Hồi Hồn Thiên. Dù ngươi mời bao nhiêu đại phu cũng không cứu được mạng ngươi. Nhưng nếu ngươi hầu hạ bọn ta tử tế, trước khi rời đi ta sẽ cho ngươi thuốc giải. – Ánh mắt Chiêu Lam trong veo nhưng lạnh lẽo khiến tên thủ lĩnh sởn gai ốc. Hắn lại cảm nhận vị đắng kỳ lạ trong miệng, có vẻ thật sự khác với thuốc viên bình thường, liền tin ngay lời Chiêu Lam, hai chân run cầm cập.

 

– Công tử yên tâm, tại hạ tuyệt đối không dám mạo phạm nữa! – Mặt tên thủ lĩnh sợ đến trắng bệch.

 

Tô Chí: Ta không có ý đó!

 

Cuối cùng Chiêu Lam vẫn dẫn mọi người đến sào huyệt của bọn giặc. Đám nữ quyến nhà họ Tô suốt dọc đường run rẩy, còn người nhà họ Thôi thì chẳng ai nói một lời. Thôi Nhị Lang hình như đã khóc mệt, đang ghé vào lòng Thôi Phùng Xuân ngủ gật.

 

Sào huyệt của bọn giặc nhìn qua cũng giống nhà nông thường thấy trong núi, chỉ có điều nhà cửa tương đối nhiều hơn, lại có một chuồng ngựa.

 

Mười mấy con ngựa lùn đất Thục đang gặm cỏ, phụ nữ giặt quần áo, trai tráng chẻ củi, trẻ con tưới nước, khung cảnh thậm chí có phần yên bình.

 

Tô Chí thầm khó hiểu: "Đây là sào huyệt giặc ư? Nói là nhà nông chắc cũng có người tin."

 

– Sao lại mang người về nữa! – Một người phụ nữ không vui trừng mắt nhìn tên thủ lĩnh. – Lần trước mất ngựa mà chưa biết chừa, lần sau mất sạch gia sản thì xem ngươi làm sao!

 

– Tiết nương đừng giận, những người này...

 

Tiết nương nhìn về phía sau đám người, mắt lập tức sáng lên:

– Triệu Đại, ngươi tìm lại được ngựa của chúng ta rồi à? Giỏi thật đấy! Tối nay ta nướng thêm cho ngươi một củ khoai!

 

– Không phải, những người này... – Tên thủ lĩnh Triệu Đại còn muốn giải thích.

 

Tiết nương lại thấy tên cung thủ đang được người dìu, liền vứt bồn giặt đồ chạy qua:

– Em trai! Sao em bị thương? Triệu Đại, ngươi muốn chết à? Rốt cuộc các ngươi đi làm gì? Sao ngươi lành chân lành tay mà em ta lại bị thương? Nếu không cho ta một lời giải thích hợp lý, tối nay đừng hòng lên giường ta!

 

Chiêu Lam và mọi người nhìn nhau: Người này thật sự là thủ lĩnh giặc sao?

 

Tên thủ lĩnh Triệu Đại kéo Tiết nương sang một bên giải thích. Nghe xong, Tiết nương đấm một quyền vào ngực Triệu Đại:

– Ngươi... ngươi khiến ta nói gì đây? Ta đúng là kiếp trước gây nghiệp nên mới gặp phải ngươi!

 

Chửi xong Triệu Đại, Tiết nương chạy nhanh tới trước mặt Chiêu Lam, sụp xuống quỳ:

– Xin công tử tha tội. Mọi chuyện đều do Triệu Đại lỗ mãng xông phạm đến công tử. Van xin công tử đừng so đo với đám dân đen chúng tôi. Triệu Đại tội ác chồng chất, chết cũng đáng, nhưng chắc công tử cũng không muốn tiện nghi cho kẻ đáng chết nghìn đao này? Chi bằng để hắn lập công chuộc tội, cả đời làm trâu làm ngựa hầu hạ công tử, dù rừng đao biển lửa, chỉ cần công tử sai khiến thì quyết không dám trái!

 

Lương Ông nhỏ giọng nhận xét:

– Tiết nương này cũng là người thông minh.

 

– Đứng dậy đi. – Chiêu Lam đi vào trong, thẳng đến căn phòng tốt nhất.

 

Nơi này trông giống chỗ bàn chuyện, hai bên bày ghế đẩu, trên cùng là một chiếc giường dây cũ nát. Khi Chiêu Lam ngồi lên, Tiết nương, Triệu Đại, Tô Chí, Thôi Phùng Xuân và những người khác đều theo vào.

 

Không hiểu vì sao, Tô Chí chợt thấy Uất công tử mới thật sự giống thủ lĩnh giặc.

 

Chiêu Lam lạnh lùng nhìn Triệu Đại và Tiết nương:

– Nói xem các ngươi làm nghề gì, số ngựa này ở đâu mà có?

 

Nếu không có những con ngựa đó, có lẽ Chiêu Lam còn tin nơi đây là một xóm nhà nông bình thường. Nhưng ngựa luôn do quan phủ khống chế, ngoài chiến mã ra, việc nuôi riêng có rào cản rất cao.

 

Ngay cả xuất thân như Tô Chí cũng còn chưa đủ tư cách, chỉ có sĩ tộc thực thụ mới được nuôi ngựa.

 

Triệu Đại vừa định mở miệng thì bị Tiết nương kéo một cái, giành nói trước:

– Bẩm công tử, chúng tôi vốn là nông dân, vì chịu không nổi bọn quan lại cưỡng bách trai tráng đi phu, đánh thuế nặng nề nên mới trốn vào núi. Vốn tưởng tránh được cơn tai ương do người gây ra này một thời gian, đợi đến khi tân hoàng đế đại xá thì lại ra ngoài. Không ngờ gặp phải một bọn người Thổ Phiên buôn muối sắt. Chúng thấy chúng tôi có lương thực dư thừa, lại có nữ nhân xinh đẹp, nên nổi lòng tham. May là Triệu Đại phát hiện kịp, ra tay trước, thuận tiện chiếm luôn muối sắt và ngựa của bọn chúng. Mấy ngày trước, Triệu Đại mang về một người bị thương. Chúng tôi giữ hắn một đêm, không ngờ hắn lấy oán báo ân, đến đêm hôm sau trộm mất bốn con ngựa. Nếu không phát hiện kịp, e là chẳng còn con nào. Sau đó chúng tôi mới biết hóa ra bọn đó là bọn cướp ngựa quanh vùng. Tôi vừa sốt ruột vừa tức giận, chợt có người lạ mặt cho hay, thấy một bọn cưỡi bốn con ngựa đi về hướng Kim Ngưu Đạo...

 

Phần sau Tiết nương không nói tiếp, nhưng người có mặt đều hiểu.

 

Thì ra chỉ là một trận hiểu lầm.

 

May mà Triệu Đại nhận sợ nhanh, đám người này lúc đầu cũng chỉ nói muốn ngựa, chứ không thì chưa chắc đã không chết người.

 

Chiêu Lam nhìn Thôi Phùng Xuân:

– Phiền Thôi công tử xem giúp tên cung thủ kia, cung thuật của hắn không tệ.

 

Thôi Phùng Xuân gật đầu. Lương Ông liền mỉm cười nhìn Tiết nương:

– Xin bà dẫn đường.

 

Tiết nương lo cho em trai, tự nhiên không dám chậm trễ.

 

Chiêu Lam đứng dậy nói với Triệu Thập Thất:

– Tìm người đun cho ta ít nước, ta muốn tắm.

 

Giữa trời hè nóng nực, dù có chú ý vệ sinh cá nhân thế nào thì trên đường đi cũng khó tránh mùi hôi. Tuy có loại xịt làm sạch đặc biệt, nhưng vẫn là nước nóng khiến người ta thấy dễ chịu hơn.

 

Đây mới là lý do thực sự khiến nàng đến "sào huyệt giặc".

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi