Chương 48: Học viện Ma pháp 25
Khe nứt trông chỉ là một điểm liên kết bình thường, nhưng khi bước vào mới thấy bên trong vô số xoáy nước cuộn trào, chỉ cần sơ ý một chút là bị xé thành mảnh vụn.
Ân Hạ và các người chơi đã bị lạc nhau ngay tại đây.
“Như ngươi mong muốn, chúng ta đã vào rồi, vui chưa?”
Ân Hạ thật sự phục cái miệng quạ đen của hệ thống, hắn có năng lực dự đoán hay có thể thay đổi tương lai, nghĩ gì được nấy.
Hệ thống ấp úng, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Cũng không vui lắm.”
Thu nhập và chi tiêu vừa mới cân bằng, đây là kết quả của việc hắn cố gắng hút vào điên cuồng, chỉ cần lơi lỏng một chút là chi tiêu sẽ vượt qua thu nhập.
Bộ thu năng lượng ánh sáng lúc này rất quan trọng, Ân Hạ không muốn lãng phí năng lượng, chỉ dựa vào lá chắn bảo vệ của hệ thống để bước đi trong bóng tối.
Quá trình tuy chông chênh nhưng tốc độ khá nhanh, không lâu sau đã chạm chân vào mặt đất vững chãi.
“Đây chính là thế giới của Hắc Ám sinh vật sao?”
Ân Hạ đưa ánh mắt dò xét nhìn thế giới mờ ảo trước mắt.
Sương mù, sương mù, vẫn là sương mù, nơi đây tràn ngập sương mù đen, ngay cả một cây cỏ cũng không có, ngoài đất ra chỉ có đá.
“Chẳng lẽ những tên đó vì quá nghèo nên mới đi xâm lược người khác?”
Nói vậy cũng có gì đó không đúng, cô nhớ hệ thống đã nói, năng lượng ở thế giới này rất dồi dào, vậy tại sao lại hoang vu đến thế?
“7749, ngươi biết nguyên nhân là gì không?”
7749 tra cứu tài liệu, nói: “Thế giới này vì phát triển không tốt, vẫn còn ở giai đoạn hỗn mang ban đầu, tiến triển chậm chạp, nên mới thành ra thế này. Ta đang thắc mắc tại sao năng lượng ở đây lại nhiều như vậy, loại năng lượng chứa đựng bản nguyên thế giới này, trong quá trình phát triển dần dần đã sớm bị tiêu hao hết, ta rất ít khi gặp được năng lượng chất lượng cao như thế này.”
Ân Hạ có một giả thuyết táo bạo.
“Ngươi nói có phải vì tổ tiên của đám Hắc Ám sinh vật này tình cờ phát hiện ra điểm liên kết với thế giới ma pháp, thấy được những thứ tốt đẹp hơn, nên không còn tâm trí phát triển thế giới của mình nữa, vì vậy mà thế giới này mãi dừng lại ở giai đoạn này?”
“Có khả năng lắm đó!”
Hệ thống bừng tỉnh, nếu nói vậy thì việc hai thế giới dung hợp thật sự khó nói rõ là tổn thất của thế giới ma pháp hay là tổn thất của thế giới Hắc Ám.
Một luồng ánh sáng bay vụt qua trên đầu, lát sau lại bay trở lại.
“Ân Hạ?”
Ân Hạ ngẩng đầu, Bạch Lê đang đứng trên một đóa mây trắng bay lơ lửng trên không, khí chất thoát tục.
“Ồ, học trưởng Bạch Lê, anh cũng vào rồi à.”
Ân Hạ bình tĩnh chào hỏi, không hề thấy hoảng loạn.
Bạch Lê thu đám mây lại, nhảy xuống từ trên không.
“Sao chỉ có mình cậu? Có thấy các bạn khác không?”
“Không thấy.” Ân Hạ nhún vai, “Tôi với bạn bè bị lạc nhau trong lúc truyền tống, ngoài sương mù ra tôi chưa thấy ai khác.”
Đừng nói là người, ngay cả Hắc Ám sinh vật cũng không thấy một con.
Bạch Lê trầm ngâm: “Xem ra phải tìm thêm nhiều nơi nữa.”
Ân Hạ: “Đi thong thả, không tiễn.”
Bạch Lê: “... Cậu không đi cùng tôi à?”
“Không cần.” Ân Hạ nghĩ thầm, đi cùng anh mới phiền phức.
“Một mình tôi ổn, anh đi tìm người khác trước đi, lúc về tìm tôi cũng không muộn.”
Vẻ mặt cô thành khẩn vô cùng.
Bạch Lê vẫn có chút không yên tâm.
“Cậu cầm cái này, có vấn đề gì thì có thể cầu cứu tôi bất cứ lúc nào.”
Bạch Lê từ đám mây trắng của anh véo một cục nhỏ, đưa cho Ân Hạ.
Ân Hạ đưa tay ra, cũng muốn véo thử xem cảm giác thế nào, đám mây trắng cảnh giác nhanh chóng tản ra thành sương trắng.
Chẹp, Ân Hạ tiếc nuối rụt tay về, bóp nhẹ cục mây nhỏ trong lòng bàn tay, mềm mại đàn hồi, rất dễ chịu.
Để đáp lại, Ân Hạ cũng đưa cho anh ít dược tề quang minh, chính là thứ học được từ quyển sách đen kia, là loại dược tề chuyên đối phó với Hắc Ám sinh vật.
Mặc kệ anh có dùng được hay không, dù sao Ân Hạ đưa rồi thì cảm thấy coi như huề.
Bạch Lê lại cưỡi mây bay đi, Ân Hạ hiếm khi lộ ra ánh mắt ngưỡng mộ.
“7749, khi nào ngươi kiếm cho ta một đám mây để cưỡi thử đi.”
Vừa mềm vừa đàn hồi, ngủ trên đó chắc chắn còn thoải mái hơn ngủ trên giường.
Điều này làm hệ thống khó xử.
“Ký chủ, cái anh ta cưỡi không phải là công cụ đâu, nó là sinh vật sống đấy, nếu gặp được thì ta có thể bắt cho ngươi một con, chứ tạo ra sinh vật từ hư vô thì hiện tại chưa ai làm được.”
Dù có thần lực, cũng chỉ có thể ban cho vạn vật sức sống, chứ không thể trực tiếp sáng tạo ra sự sống.
Là sinh vật sống?
Ân Hạ càng thèm thuồng hơn, rất muốn nuôi một con như vậy làm thú cưng thì sao nhỉ?
Ân Hạ đi lại tự do trong thế giới Hắc Ám, thỉnh thoảng còn đào được vài cục đá, bù đắp tổn thất do hệ thống “không nỗ lực” gây ra, gặp phải Hắc Ám sinh vật thì thường dùng bộ thu năng lượng ánh sáng là giải quyết được, còn không giải quyết được thì cô chạy cũng chưa muộn.
Chẳng bao lâu cô cảm thấy chán, thế giới này quá nguyên thủy, chẳng có gì phát triển, nơi nào cũng giống nhau.
“Có ai không? Có ai không? Ta nghe thấy tiếng ngươi rồi, xuống đây gặp lão già này đi?”
???
Ân Hạ sửng sốt, đây là cái bẫy mới kiểu gì vậy?
Cô tìm quanh một vòng, tìm ra nguồn gốc của âm thanh.
“Ai ở dưới đó?” Ân Hạ gõ xuống mặt đất, dưới lòng đất vọng lại tiếng bộp bộp rỗng.
Tiếng của Ân Hạ vừa truyền ra, phía dưới lập tức im lặng một lúc, dường như không ngờ rằng thật sự có người đáp lại.
Cô còn nghe thấy đối phương lẩm bẩm nhỏ: “Thật sự có người à?”
Ân Hạ: “???”
Ngươi không biết có người thì ngươi gào cái gì?
Đợi một lúc, trên mặt đất đột nhiên nhô lên một cái đầu người, tóc trắng râu trắng, mặt dính đầy bùn đất, một đôi mắt láo liên xoay chuyển.
Thổ, Thổ Địa công công?
Ân Hạ kinh ngạc, nơi này chắc không có Thổ Địa chứ nhỉ?
Cái đầu người nhìn thấy Ân Hạ, hướng về phía cô cười hề hề: “Tiểu oa nhi, ngươi từ đâu đến?”
Ân Hạ chợt nhận ra, mình có thể nghe hiểu ông ta nói, đây là người của đại lục ma pháp sao?
“Ông đừng hỏi tôi từ đâu đến, ông từ đâu đến?” Cô cúi đầu, ánh mắt đầy vẻ dò xét.
“Ta? Ta đến từ đại lục ma pháp, ngươi là người của đại lục nào?”
Ông lão dễ nói chuyện một cách bất ngờ, gần như hỏi gì đáp nấy, nhưng Ân Hạ lại bị ý nghĩa ẩn giấu trong lời nói của ông làm chấn động.
Nơi này còn có người của đại lục khác sao?
“Tôi cũng đến từ đại lục ma pháp.” Ân Hạ nói.
“Không thể nào!” Ông lão trợn mắt, “Đại lục ma pháp không có thông đạo đến nơi này!”
Ân Hạ chế nhạo ông: “Nhà ông dùng mạng 2G chắc? Bây giờ khắp nơi đều là thông đạo, xem ông có dám vào hay không, với lại không có thông đạo thì ông đến đây bằng cách nào? Từ trên trời rơi xuống hay từ dưới đất chui lên?”
Ông lão há hốc mồm, chẳng lẽ ông già rồi, sao nghe không hiểu gì cả?
“Mạng 2G là có nghĩa gì?” Ông lão tràn đầy khao khát tri thức.
Đây là trọng điểm à? Làm Ân Hạ cứng họng.
“Hừ, ông tự chơi đi.” Cô khó chịu liếc mắt một cái, lười phải nói chuyện phiếm với ông.
“Này! Khoan đã! Tiểu oa nhi, đừng đi mà!” Ông lão thấy Ân Hạ muốn đi, vội vàng, khó khăn lắm mới gặp được một người sống, còn chưa nói được mấy câu.
Răng rắc, ầm một tiếng, ông lão từ dưới đất nhảy lên, đi theo bên cạnh Ân Hạ.
“Ngươi thật sự là người của đại lục ma pháp à? Vậy ngươi nói xem ngươi học ở đâu, làm sao vào được đây.”
Bất kể Ân Hạ đi về hướng nào, ông lão đều lẽo đẽo đi theo.
