Chương 49: Học viện Ma pháp (26)
“Tôi nói ông phiền quá đấy, tôi từ đâu đến thì liên quan gì đến ông?”
Ân Hạ bị làm phiền đến phát bực.
“Vậy thì thế này, cô chỉ cần trả lời tôi một câu hỏi, tôi sẽ tặng cô thứ này, được chứ?”
Lão già đắc ý lôi ra một khúc xương óng ánh long lanh, nhìn phẩm tướng là biết ngay đồ tốt.
“Ký chủ! Ký chủ! Vụ này không lỗ đâu!” Hệ thống kích động kêu oang oang.
Ân Hạ liếc xéo lão già khô đét, luộm thuộm trước mặt: “Tôi từ Ma pháp đại lục đến, là tân sinh viên năm nhất của Học viện Ma pháp Ashley. Này, tôi còn có huy hiệu trường đây này.”
Nghe xong câu trả lời của Ân Hạ, lão già lộ rõ vẻ ngẩn người, cầm lấy huy hiệu xem xét một hồi, ồ, đúng thật.
“Không thể nào, sao cô vào được đây?” Lão già lẩm bẩm.
Ân Hạ dừng chân, nhìn chằm chằm vào ông ta: “Ông thật sự không biết hay là giả vờ không biết?”
Lão già kêu oan: “Ôi trời, tôi già thế này rồi, lừa cô làm gì? Cô bé con mà sao đa nghi dữ vậy?”
“Người già càng thích lừa người hơn.” Ân Hạ cười lạnh.
Lão già nghẹn họng, vẫy vẫy khúc xương trong tay, hỏi: “Cô còn muốn hay không?”
“Bây giờ cả đại lục đều là điểm liên kết, đợt này ít nhất cũng có mấy chục học sinh bị hút vào, biết đâu lát nữa ông lại đụng phải vài đứa nữa.”
Ân Hạ nói xong liền cầm lấy khúc xương.
Lão già đứng ngây ra tại chỗ, lẩm bẩm: “Cả đại lục đều là điểm liên kết...”
“Sao lại thế này, thế Quang Minh Thần Điện thì sao? Quang Minh Tháp vẫn còn chứ?” Lão già kích động nắm lấy cánh tay Ân Hạ, lắc mạnh.
“Được rồi, được rồi, đừng lắc nữa, Quang Minh Tháp không sao đâu!” Ân Hạ suýt bị lắc đến nôn, lão già bé tí mà lực lưỡng phết.
Cô thở lấy hơi, tăng tốc chạy lên phía trước, quay đầu lại nhìn, hay thật, lão già đang đuổi theo phía sau điên cuồng.
Trời ạ, ông ta bám lấy cô rồi hay sao vậy?
“Cô bé đừng chạy! Tôi còn chưa hỏi xong mà!”
Ông là cuốn “Mười vạn câu hỏi vì sao” chắc!
Ân Hạ không thể thoát khỏi ông ta, vội vàng móc tiểu Vân Đóa ra cầu cứu.
“Bạch Lê học trưởng! Ở đây có một lão già cứ đuổi theo tôi mãi! Anh đến giúp tôi với!”
Phía bên kia, Bạch Lê trả lời rất nhanh: “Cố chịu một chút, tôi đến ngay.”
Lão già chạy đúng là nhanh thật, Ân Hạ mệt đến thở hồng hộc, còn ông ta thì thản nhiên như không, cười tươi rói, chẳng hề thở gấp.
“Ôi chao, trẻ trung thật tốt, nhìn xem chạy nhanh thế nào, tràn đầy sức sống.”
Ân Hạ trợn mắt lia lịa.
Bạch Lê đúng là đến rất nhanh, chẳng bao lâu sau, trên bầu trời xám xịt đã bay tới một đám mây trắng khổng lồ, đám mây này lớn hơn lúc mới gặp không chỉ gấp đôi.
“Vân Đóa của anh bị phát phì rồi à?” Ân Hạ giơ tay định véo thử.
Bốp!
Đám mây trong nháy mắt hóa thành làn khói, mấy chục người từ giữa không trung rơi xuống, tiếng “ối chao” vang lên không ngớt.
Bạch Lê bật cười: “Cô không phải đang—”
“Bạch Lê!” Một tiếng hét lớn thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
Chỉ thấy một lão già hai mắt đẫm lệ, miệng ú ớ, trông như vừa gặp lại người thân đã mấy trăm năm không gặp.
“Viện trưởng!” Bạch Lê cũng không kém phần xúc động, ba bước chạy tới bên lão già đỡ lấy ông, “Viện trưởng, sao thầy lại ra nông nỗi này!”
Hai người tự nhiên chạy sang một góc để hàn huyên tâm sự.
“Chà! Hạ, cậu thật sự tìm được viện trưởng rồi!”
Sophia nhảy chân sáo đến bên Ân Hạ. Dòng chảy hỗn loạn khi truyền tống khiến không ít học sinh mất ma lực bị thương, còn người chơi thì vẫn ổn.
Ân Hạ không muốn nói chuyện. Viện trưởng thì sao? Viện trưởng cũng không được phép đuổi theo cô chạy khắp nơi!
Thế giới Hắc Ám rốt cuộc là địa bàn của người khác, Bạch Lê dẫn theo hơn hai mươi người không tiện ở lâu, lão già cũng định cùng họ trở về.
Ân Hạ: “Lúc trước sao ông không về?”
Lão già áy náy nhìn trái nhìn phải: “Tôi không về thì có lý do của tôi, cô bé con quản nhiều chuyện làm gì.”
“Hừ!”
Bạch Lê dù tìm người hay tìm đường đều tìm một phát trúng ngay.
Sau một phen xuyên qua dòng chảy thời không hỗn loạn, một đám người bị thế giới Hắc Ám “phụt” một cái nhổ ra.
Giống như điểm hạ cánh ngẫu nhiên, lối ra của họ cũng ngẫu nhiên không kém.
“Đây là đâu?”
Không phải học sinh nào cũng từng trải, đến đâu cũng nhận ra được.
Bạch Lê, một tấm bản đồ biết đi, nhìn thấy vài kiến trúc tiêu biểu là có thể biết được vị trí.
“Chỗ này hình như là thành Kalang.”
Thành Kalang? Đây là nơi nào?
Một số người không hiểu rõ về tòa thành lớn này.
“Tôi biết, đây là địa bàn của Bá tước Cecil!”
Trong số đó tất nhiên cũng có người biết.
Cecil? Nghe thấy cái tên này, Ân Hạ liền hứng thú. Cecil còn nợ cô một khoản tiền lớn đấy.
“Bạch Lê học trưởng, anh có thể đợi tôi đi đòi nợ một chút được không?” Ân Hạ nói.
“Đòi nợ? Đòi nợ gì cơ?”
Lão già viện trưởng đúng là thích buôn chuyện, chuyện gì cũng muốn chen vào nghe một chút, Ân Hạ lười phải để ý đến ông ta.
“Bá tước Cecil nợ bạn học Ân Hạ đây một khoản, ừm, một khoản lớn, tôi nhớ hình như là...”
Bạch Lê kiên nhẫn giải thích cho ân sư của mình, lão già nghe mà hứng thú vô cùng.
“Đòi nợ kiểu này tôi rành lắm!” Lão già thái độ tích cực, chủ động xin tham gia hành động.
Ân Hạ mặc kệ ông ta, chuyện này nhiều người thì thêm sức mạnh, dù sao cũng miễn phí.
Bá tước Cecil dạo gần đây đen đủi liên tiếp, đầu tiên là con gái gây chuyện ở trường bị đuổi học, sau đó là công việc làm ăn bị ảnh hưởng, doanh số tụt dốc thảm hại, không thể không chủ động bồi thường, cố gắng giảm thiểu ảnh hưởng đến mức thấp nhất.
Ai ngờ cô gái đó cũng không phải hạng vừa, nhân cơ hội ra giá cắt cổ, nhất quyết khiến ông ta phải đại xuất huyết.
Đó còn chưa là gì, một thời gian trước, trên khắp đại lục bỗng nhiên xuất hiện vô số sinh vật Hắc Ám, phần lớn đều có thể cải trang thành người, thậm chí không ít kẻ nắm giữ chức vụ cao, chẳng biết đã lẫn lộn trên đại lục bao nhiêu năm.
Điều khiến Cecil lo lắng là, ông ta thường ngày qua lại với các tầng lớp cao cấp của các thế lực lớn. Gần đây Quang Minh Thành đang ráo riết điều tra sinh vật Hắc Ám, có tin nói rằng phía Học viện Ashley cũng có sinh vật Hắc Ám lẫn vào tầng lớp lãnh đạo.
Các quý tộc lớn hai năm nay đều đang cố gắng xâu xé, khống chế Học viện Ashley, nhét vào không ít người, trong đó ít nhất một nửa có dính dáng đến họ, không biết tin này có thật hay không.
“Bá tước đại nhân, có khách đến.”
Quản gia khẽ nói bên tai ông ta.
“Cút cút cút! Lúc này ta chẳng muốn gặp ai cả!”
Cecil bực bội xua tay.
Quản gia thở dài: “Đại nhân, là người của Học viện Ashley, nói là đến đòi nợ.”
Sắc mặt Cecil âm trầm như nước.
“Đúng là to gan, dám chạy đến địa bàn của ta để đòi nợ, cũng không sợ mất mạng mà về. Ta xem thử là kẻ nào ngông cuồng như vậy.”
Cecil cười lạnh, quản gia theo sát phía sau, không rời nửa bước.
Bước vào tiền sảnh, hơn hai mươi người chen chúc nhau, nhìn ra xa, cả một gian phòng đều là người.
Cecil: “???”
Chỉ là đòi nợ thôi mà, ông ta có nói không trả đâu, Học viện Ashley có cần phải thế không?
“Bá tước Cecil.”
Bạch Lê dù đối mặt với ai cũng rất lịch sự.
Cecil tất nhiên quen biết Bạch Lê, có chút ngạc nhiên khi gặp anh ở đây.
“Bạch Lê tiên sinh, sao lại đến đây?” Ông ta khách khí tiến lên bắt tay.
“Có việc đi ngang qua thành Kalang, cô học muội này của tôi nói đã đến thì tiện thể đòi nợ luôn, nên chúng tôi đi cùng cô ấy.”
Bạch Lê nhường chỗ cho Ân Hạ ngồi phía sau.
“Chào ông, Bá tước.” Ân Hạ lười nhác như không xương, ngồi gục vào ghế.
