Chương 3: Cuộc gọi của Lạc Trừng
Lạc Trừng là em trai cùng cha khác mẹ của Lạc Phù, cô tự nhận quan hệ giữa hai chị em không được tốt lắm.
Mẹ của Lạc Trừng ghét Lạc Phù, vì vậy thái độ của Lạc Trừng đối với cô cũng theo đó mà rất lạnh nhạt.
Thế nhưng kiếp trước, khi Lạc Phù rơi vào cảnh khốn khó, người duy nhất ra tay giúp đỡ cô chỉ có một mình Lạc Trừng.
Cuối cùng, vì đi tìm cô, Lạc Trừng đã mất mạng trong một trận thây ma tràn qua... Nghĩ đến đây, lòng Lạc Phù dâng lên một nỗi cay đắng.
Ngày thường, hai chị em liên lạc với nhau đếm được trên đầu ngón tay. Giờ nhìn mấy cuộc gọi nhỡ từ Lạc Trừng, trong lòng Lạc Phù dâng lên một cảm giác khác lạ.
Kiếp trước, cô không kịp nghe cuộc gọi của Lạc Trừng; đến lần gặp lại, đã là năm thứ ba của thời kỳ tận thế.
Điện thoại vừa kết nối, trong ống nghe vang lên một giọng nam có phần gấp gáp:
“Lạc Phù, chị vẫn ổn chứ?”
Đã lâu lắm mới nghe được giọng người thân, mũi Lạc Phù bỗng cay xè.
Một lúc sau, cô mới lên tiếng: “Ổn. Sao vậy?”
Lạc Trừng nói dồn dập: “Thành phố A xảy ra chuyện gì à?”
Một lúc trước, Lạc Trừng nghe từ người bạn rằng thành phố A xảy ra chuyện lớn.
Ban đầu Lạc Trừng không tin, người bạn không giải thích thêm, chỉ chuyển tiếp một đường link bài đăng cho cậu.
Bài đăng được đăng trên một diễn đàn kín, chỉ những ai được mời mới vào được.
Tiêu đề vô cùng rõ ràng: Thành phố A xuất hiện thây ma!!
Nhưng cậu lại lướt thấy thêm vài bài đăng về thành phố A trong diễn đàn. Nội dung đều là những từ ngữ như con người tấn công lẫn nhau, thây ma xuất hiện.
Lạc Trừng vẫn không tin, cho rằng có người đang bịa đặt.
Chỉ vài phút trước, người cậu vốn định ở lại ăn cơm, sau khi nghe một cuộc điện thoại, đã sắc mặt khó coi rời khỏi nhà.
Lạc Trừng lờ mờ nghe thấy từ “thành phố A” ở đầu dây bên kia.
Lúc này cậu mới nhận ra nội dung bài đăng rất có thể là thật.
Nghĩ đến người chị cùng cha khác mẹ vẫn đang ở thành phố A, cậu vội gọi ngay cho chị.
Không đợi Lạc Phù trả lời, Lạc Trừng nói tiếp: “Em lướt thấy một bài đăng nói thành phố A xuất hiện thây ma, thật không?”
Lạc Phù đáp gọn: “Ừ.”
Đầu dây im lặng vài giây. Lạc Phù tưởng em không tin, liền cúp máy, gọi video.
Cuộc gọi video nhanh chóng được kết nối, đầu bên kia tối om. Lạc Phù chuyển sang camera sau, đứng dậy, đi ra ban công.
Dưới lầu, tiếng thét vang lên không ngừng, người bị thây ma cắn xé có thể thấy khắp nơi.
Lạc Phù hỏi: “Em thấy không?”
“Em thấy rồi, chị đang ở nhà à?” Nội thất trong nhà thoáng lướt qua, Lạc Trừng dặn: “Chị nhất định phải chú ý...”
Khi Lạc Phù xoay camera, từ “an toàn” như bị kẹp đứt, mắc lại trong cổ họng Lạc Trừng.
Qua ống kính camera, cảnh tượng thảm khốc dưới lầu hiện ra rõ ràng.
Bầu trời tối sầm, trên đường, thây ma không ngừng tấn công những người xung quanh. Một người phụ nữ vừa chạy được vài bước đã bị thây ma túm lấy, tay chân văng tứ tung, rất nhanh bị xé xác ăn sạch.
“Oẹ...”
Trong video vang lên tiếng nôn khan của cậu thiếu niên.
“Em nhìn rõ không? Đây không phải đang quay phim đâu.”
Lạc Phù dừng lại, đợi tiếng nôn khan của em dần lắng xuống rồi mới nói tiếp:
“Lạc Trừng, nếu em tin chị, từ mai hãy chuẩn bị vật tư cho tốt, rèn luyện thân thể, chuyện khác đừng làm nữa. Cảnh tượng như thế này sẽ sớm xuất hiện ở khắp mọi nơi trên thế giới.”
Lạc Trừng nôn khan đến đỏ cả mắt, một lúc lâu sau mới khàn giọng nói: “Em biết rồi.”
Thành phố A xuất hiện thây ma, không biết cấp trên sẽ hành động thế nào.
Lạc Trừng nhớ lại bài đăng vô tình thấy khi lướt diễn đàn, người đăng tự xưng có tin nội bộ, bèn nhắc Lạc Phù:
“Em thấy một bình luận nói rằng xung quanh thành phố A đang chuẩn bị xây tường cách ly, cấp trên sẽ áp dụng biện pháp khẩn cấp sau bảy ngày. Không chắc có thật không, nhưng chị tốt nhất nên rời khỏi thành phố A sớm.”
Suy nghĩ của Lạc Phù chợt lơ đãng một lúc.
Kiếp trước cô không hề biết những chuyện này, tiểu thuyết cũng không nhắc đến chi tiết đó.
Nhưng khi rời thành phố A để đến thành phố G, cô đúng là đã đi qua một bức tường cao.
Lúc đó bức tường đã bị phá hủy từ lâu, chẳng còn tác dụng gì, thây ma cũng đã tràn lan khắp thế giới.
Mãi lâu sau, Lạc Phù mới nghe nói lúc đó mọi người tưởng thành phố A là nguồn gốc, nên cấp trên đã dùng biện pháp vũ lực để thanh trừng. Ai cũng tưởng virus đã bị tiêu diệt, không ngờ thành phố A chỉ mới là khởi đầu.
Thì ra cấp trên đã hành động sớm như vậy sao?
Lạc Phù trấn tĩnh lại: “Chị biết rồi, cảm ơn em.”
“Không có gì đáng cảm ơn.” Giọng Lạc Trừng hơi gượng gạo.
“Ừm.” Lạc Phù đáp một câu có phần cứng nhắc, rồi nhắc lại: “Chuẩn bị vật tư sớm đi, càng nhiều càng tốt.”
Hiện tại Lạc Trừng đang ở thành phố S. So với thành phố A, thành phố S là nơi cuối cùng bị virus thây ma lan đến, người dân ở đó có rất nhiều thời gian để chuẩn bị.
“Em biết rồi.”
Nhớ ra chủ bài đăng còn để lại một thông tin, Lạc Trừng nói: “Mấy ngày tới có thể có cứu viện... đài phát thanh sẽ thông báo... chú ý...”
Hình ảnh của Lạc Trừng đột nhiên giật lag, âm thanh ngắt quãng, trên màn hình hiện dòng chữ nhỏ: Kết nối mạng bất thường.
Ngay sau đó, cuộc gọi video bị ngắt.
Tín hiệu ở góc trên bên phải điện thoại cũng hiện dấu x.
Không có sóng nữa.
Mạng ở thành phố A hoàn toàn tê liệt, không lên mạng được, điện thoại cũng không gọi được.
Lạc Phù cất điện thoại, cẩn thận suy nghĩ về câu nói cuối cùng của Lạc Trừng.
Cứu viện.
Trên đài phát thanh sẽ có thông tin cứu viện sao?
Xem ra cô cần nhanh chóng tìm một chiếc radio.
Đúng như Lạc Trừng nói, Lạc Phù phải chạy thoát khỏi đây.
Sau này vào căn cứ, Lạc Phù mới nghe một người từ thành phố C kể rằng hai tháng sau khi thành phố A bị phong tỏa thanh trừng, mưa đỏ lại xuất hiện.
Đợt bùng phát này mới là đợt bùng phát toàn cầu.
Thì ra thành phố A chỉ là máy chủ thử nghiệm sao?
Trong thẻ còn nhiều tiền như vậy, nếu để đó biến thành những con số vô nghĩa, Lạc Phù quả thực không cam lòng.
Vật tư trị giá ba tỷ, đủ để cô phung phí mấy kiếp!
Tiếp đó, Lạc Phù đi một vòng quanh nhà, thu hết những thứ dùng được vào không gian của mình, trừ chăn ga gối đệm.
Đêm nay cô sẽ ngủ lại đây.
Đợi đến sáu giờ mười phút chiều.
Lạc Phù lại ra ban công.
Bây giờ là giờ thứ tư kể từ khi virus thây ma bùng phát ở thành phố A.
Trong tầm mắt, lửa và khói đen bốc lên khắp nơi, vài chiếc máy bay liên tục lướt qua trên đầu. Tiếng còi cảnh sát, xe cứu thương hòa lẫn tiếng thét và tiếng cầu cứu, tựa như địa ngục trần gian.
Đường phố hỗn loạn, xe cộ trên đường hoàn toàn tê liệt, thây ma ở khắp mọi nơi tấn công con người.
Nhưng bầu không khí dần trở nên ẩm ướt.
Cơn mưa thứ ba sắp đến.
Cơn mưa thứ ba là ác mộng của nhân loại, là tin mừng của thây ma.
Con người một khi dính phải cơn mưa này sẽ sốt, nếu không qua khỏi sẽ biến thành thây ma. Còn đối với thây ma, cơn mưa này sẽ mang đến cho chúng sự tiến hóa mới.
Lạc Phù đóng kín cửa sổ, quay lại phòng khách, lấy trong không gian ra một hộp cơm đóng gói sẵn.
Không gian có tác dụng giữ ấm, cơm canh vẫn nóng hổi, hương thơm ngào ngạt.
Cô lấy máy tính bảng, mở video đã tải trước đó ra xem một cách say sưa.
Xong bữa tối, Lạc Phù lại vào không gian dạo một vòng rồi về phòng ngủ.
Có không gian trong tay, Lạc Phù dự định sáng sớm mai sẽ ra ngoài tìm vật tư.
Trước khi rời thành phố A, cô muốn “mua sắm miễn phí” cho đã.
