Chương 4: Siêu thị mua sắm 0 đồng
Đúng bảy giờ, đồng hồ báo thức reo, Lạc Phù bật dậy khỏi giường.
Rửa mặt xong, cô lấy chiếc bánh ngọt và hộp sữa mua hôm qua từ Không gian ra làm bữa sáng.
Bảy giờ ba mươi, cô ăn xong bữa sáng.
Lạc Phù thay bộ đồ thể thao hôm qua, đội mũ, đeo khẩu trang, đi một vòng quanh nhà.
Hôm nay sau khi rời đi, Lạc Phù sẽ không quay lại nơi này nữa.
Cô thu hết những thứ cần thiết trong nhà vào Không gian, đeo ba lô, cầm chặt dao phay, ra ban công quan sát tình hình bên ngoài.
Qua một đêm, trên đường chỉ còn lại thây ma.
Đây là ngày đầu tiên dịch virus thây ma bùng phát. Những người còn sống thì hoặc ở nhà, hoặc đã trốn đi.
Hầu hết mọi người vẫn chưa hoàn hồn khỏi biến cố bất ngờ, nên tự nhiên sẽ không liều lĩnh ra đường đối đầu với thây ma.
Điều này lại càng tiện cho Lạc Phù.
Sau khi xác nhận tình hình dưới nhà, Lạc Phù không chút do dự kéo cửa.
Vừa ra khỏi cửa là tới thang máy.
Để chắc ăn, Lạc Phù không chọn đi thang máy mà đi cầu thang thoát hiểm.
Cũng may tòa nhà này tỷ lệ người ở không cao, Lạc Phù xuống cầu thang không gặp trở ngại, không thấy một con thây ma nào.
Gần tòa nhà vẫn có vài con thây ma lẻ tẻ, hành động chậm chạp, đi lang thang vô định.
Thây ma không nhìn thấy gì, chỉ nhạy cảm với mùi máu và âm thanh. Lúc ra khỏi tòa nhà, Lạc Phù bước rất nhẹ nhàng, không khiến đám thây ma chú ý.
Để tránh tốn thời gian, Lạc Phù không định đụng độ với thây ma, quyết định đi vòng qua.
Cô như một con mèo, luồn lách linh hoạt giữa đám thây ma thưa thớt. Cuối cùng cũng ra khỏi khu dân cư, rồi thẳng tiến đến siêu thị dưới tầng hầm của trung tâm thương mại.
Chuyến này Lạc Phù ra ngoài chủ yếu để tìm radio, tiện thể tìm vật tư, siêu thị rõ ràng là lựa chọn không tồi.
Trên đường, Lạc Phù không gặp một người sống nào, tầm mắt chỉ thấy toàn thây ma.
Nhưng Lạc Phù chạy nhanh, động tác lại linh hoạt, thêm xung quanh có nhiều chỗ che chắn, thường thì thây ma còn chưa kịp phát hiện ra cô thì cô đã chuồn mất.
Cách làm này cực kỳ thử thách tâm lý. Cũng may Lạc Phù từng có nhiều kinh nghiệm ứng phó với thây ma, đổi lại người thường thì chết từ lâu rồi.
Năm phút sau, Lạc Phù tới siêu thị.
Siêu thị ngầm của trung tâm thương mại bừa bộn tan hoang. Càng đến gần, mùi máu tanh mà Lạc Phù ngửi thấy càng nồng, khẩu trang lúc này chẳng khác gì không có.
Mơ hồ nghe tiếng gầm gừ của thây ma vọng từ trong siêu thị ra.
Đã có thây ma bên trong thì chứng tỏ siêu thị chưa bị ai chiếm giữ, Lạc Phù thở phào nhẹ nhõm.
Cô đi thẳng về phía con thây ma ở cửa vào, siết chặt dao phay, tay đưa lên hạ xuống.
Lưỡi dao phay sắc bén đâm vào não con thây ma, rút ra, máu tanh tưởi phả vào mặt, rồi con thây ma ngã xuống, không động đậy nữa.
Lạc Phù cảm nhận các bắp thịt toàn thân tràn đầy sức lực.
Chắc là phúc lợi khi hoàn thành nhiệm vụ, thể chất kiếp trước của cô đã chuyển sang cơ thể hiện tại.
Với kỹ năng chiến đấu tích lũy sau năm năm lăn lộn trong ngày tận thế, cộng thêm thể chất hiện tại, Lạc Phù chẳng khác gì đại lão max level bước vào làng tân thủ.
Không hề ngoa khi nói rằng, lũ thây ma vừa biến dị lúc này không con nào là đối thủ của cô.
Lạc Phù cảm thấy mình có thể tha hồ chém giết.
Bước vào siêu thị, bên trong tan hoang.
Khu vàng bạc và đồ ngọc càng hỗn loạn hơn, khắp nơi là kính vỡ và máu me. Rõ ràng, trong lúc hỗn loạn bùng phát, chỗ này đã bị “mua sắm 0 đồng” trước rồi.
Lạc Phù liếc qua một cái rồi đi thẳng vào trong.
Ngày tận thế, vàng ngọc chẳng đáng giá, lương thực mới là vương đạo.
Kệ hàng gần Lạc Phù nhất lúc này là mì ăn liền. Thứ này trong ngày tận thế chính là bảo bối vô cùng được ưa chuộng.
Mì ăn liền tuy không nhiều dinh dưỡng, nhưng nấu nhanh tiện, lại ăn sống được, không tốn nhiều thời gian, là loại thực phẩm tiết kiệm nhất ngày tận thế.
Lạc Phù giơ tay vẩy một cái, nửa số mì trên kệ liền vào Không gian.
Thấy kệ bên kia còn có lẩu tự sôi, bún ốc, mì khô trộn và các loại mì ăn liền khác, Lạc Phù cũng thu hết vào Không gian.
Lạc Phù không lấy hết, chỉ lấy phần phía trong kệ, nhìn qua cả kệ vẫn còn kha khá.
Lạc Phù không muốn quá lộ liễu.
Chưa đầy hai ngày nữa, những nhà không có thức ăn sẽ ra ngoài thu thập vật tư. Đến siêu thị mà thấy trống trơn thì khó tránh khỏi nghi ngờ.
Với lại, làm người nên chừa cho nhau một đường lui cũng không có gì tệ.
Dù sao thứ quan trọng cô cần lấy đều ở trong kho, không cần thiết phải quét sạch siêu thị.
Thu mì xong, Lạc Phù tiếp tục tới khu sô cô la. Sô cô la nhiều calo, dễ mang theo, có thể bổ sung thể lực. Ngoài ra còn nhiều loại kẹo như kẹo Thỏ Trắng, kẹo Want Want, thanh Snickers...
Cô vẫn làm như trước, thu hết vào Không gian.
Bánh mì, bánh quy nén... Lạc Phù cũng không bỏ qua, thu!
Sữa tươi, sữa chua và các loại sữa, cùng đủ loại nước như coca, nước dừa... cô cũng thu cả thùng.
Ở khu đồ ăn vặt, snack khoai tây, bánh cay, đồ vặt vãnh, bánh senbei, bánh quy nam việt quất, thịt heo khô, chân gà... mấy thứ này Lạc Phù chẳng khách sáo, thu hết.
Đồ ăn vặt không no bụng, phần lớn mọi người khi tìm vật tư sẽ không ưu tiên mấy thứ này, cô lấy cũng chẳng sao.
Còn như ở khu trái cây, dưa hấu, nho, quýt, xoài, lựu, dưa lưới... quả nào tươi ngon là cô thu hết vào Không gian.
Đa số người tìm vật tư cũng chẳng lấy trái cây, thà để cô mang đi còn hơn là thối rữa ở đó.
Tiếp theo là xà lách, cải xanh, cà chua, đậu que, các loại rau củ, thịt muối, đồ muối chua, đậu phụ và chế phẩm từ đậu, còn có muối, xì dầu, giấm... tất cả đều thu vào.
Thu! Thu thu thu!
Còn thây ma gặp phải, Lạc Phù một dao một con.
Cứ thế, nửa siêu thị suýt bị Lạc Phù dọn sạch.
Thấy cũng gần xong, Lạc Phù chạy về phía kho hàng của siêu thị.
Thây ma ở giai đoạn đầu biến dị hành động chậm chạp, nếu không quấy rầy thì nó sẽ không chú ý.
Kho nằm ở tận cùng siêu thị, Lạc Phù khẽ khàng, cẩn thận từng bước.
Trên đường đến kho, chỉ cần Lạc Phù chạm vào thứ gì, thứ đó đều tự động bị thu vào Không gian.
Nhưng siêu thị vừa rồi đã bị cô quét gần hết, nên đồ còn lại cũng không nhiều.
Chỉ có khu đông lạnh và khu đồ ăn chín là suýt bị Lạc Phù bỏ sót.
Như sủi cảo đông lạnh, hoành thánh, bò bít tết, kem trong tủ đông... mấy món cần bảo quản lạnh này, cô không khách sáo, thu trọn cả tủ đông.
Xử lý xong, Lạc Phù cũng đã tới gần kho hàng.
Thế nhưng chuyện chẳng suôn sẻ. Trước cửa kho có một con thây ma đang gặm một thi thể rách nát để ăn.
Mùi máu tanh nồng nặc xộc vào mũi. Ruột già trào ra từ bụng bị xé toạc. Tiếng răng nhai xương thịt giòn tan nghe mà kinh hồn.
Thi thể mặc đồng phục nhân viên màu xanh của siêu thị, bên hông đeo thẻ nhân viên nhuốm đỏ máu.
Thi thể này là nhân viên siêu thị, nhìn rõ là vừa chết không lâu.
Chẳng lẽ trốn mãi trong siêu thị rồi bị thây ma phát hiện ra?
Với cảnh tượng máu me kinh dị thế này, Lạc Phù đã quen từ lâu, cảnh ghê tởm hơn thế cô cũng thấy nhiều.
Bây giờ muốn vào kho thì phải xử lý con thây ma này.
Lạc Phù không chần chừ, siết chặt dao phay, bước nhanh tới.
Nhân lúc con thây ma đang ăn chưa để ý phía sau, cô giơ tay, dứt khoát đâm mũi dao vào đầu nó.
“Phập!” – một tiếng trầm đục.
Mũi dao dễ dàng xuyên qua bộ não thối rữa của thây ma, dịch não vàng trắng trào ra từ vết thương, tỏa ra mùi hôi tanh khó ngửi.
Con thây ma khựng lại, thân hình nặng nề đổ xuống đất, phát ra một tiếng trầm.
Chỉ là một âm thanh nhỏ, nhưng lại khiến con thây ma khác gần đó chú ý.
Nó bước ra từ sau giá hàng, đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm Lạc Phù, hàm răng nhọn hoắc dính máu thịt kêu lách cách.
“Hống——”
Phát hiện có người, con thây ma hưng phấn rống lên một tiếng, lập tức khiến đám thây ma xung quanh chú ý.
Lạc Phù thầm kêu không ổn, nhanh chóng giật tấm thẻ nhân viên từ người con thây ma kia xuống, mở cửa kho.
Cô không định đánh trực diện với đám thây ma này, thu thập vật tư mới là việc cấp thiết nhất.
Có thẻ nhân viên, Lạc Phù đi thang máy, thuận lợi vào kho hàng của siêu thị.
Kho hàng rộng lớn không một bóng người, ngay cả thây ma cũng không.
“Thuận lợi thế này sao?” Lạc Phù có chút không tin nổi.
Mấy chiêu trò ác mà cô từng nghĩ tới nếu trong kho có người đều không cần dùng.
[Ký chủ, đừng quên, vận may của cô hiện tại còn chưa bị cướp đi đâu.] Hệ thống bỗng xuất hiện, giọng khá đắc ý.
[Giờ cô chính là nữ chính đấy!]
Lạc Phù vốn quen đóng vai nữ phụ, đã bao giờ được hưởng đãi ngộ như thế này, suýt nữa thì nước mắt trào ra.
Điều này khác gì kẻ đen đủi quanh năm chỉ dựa vào bảo hiểm may mắn, bỗng nhiên hóa thành đại Âu Hoàng vô địch, quay phát nào cũng ra vàng chứ!!
Đây chính là niềm vui của nữ chính à? Cô yêu nó rồi!!
Để phòng bất trắc, Lạc Phù vẫn bảo hệ thống phá hủy toàn bộ camera giám sát, rồi thu từng món vật tư vào Không gian.
Đồ ăn, đồ dùng, đồ chơi, chẳng thiếu thứ gì. Cả kho bị lấy sạch, nhưng bề ngoài không hề có gì bất thường.
Vật tư tự động thu vào phòng chứa đồ trong nhà gỗ, hiện tại vẫn còn hai phần ba diện tích trống.
Xử lý xong vật tư trong kho, Lạc Phù ra ngoài qua cửa sau. Tình hình bên ngoài không được lạc quan.
Hình như lại sắp mưa.
Thấy trời mỗi lúc một tối sầm, Lạc Phù tìm một cửa hàng tiện lợi gần đó, định trú mưa một chút.
Trong cửa hàng tiện lợi chỉ có một con thây ma biến dị từ nhân viên. Giải quyết xong, Lạc Phù dùng vật nặng chặn cửa lại.
Mưa lớn ập tới đúng như dự đoán, cả Thành phố A chìm trong bầu không khí kỳ dị.
Cửa hàng tiện lợi này cỡ vừa, hai tầng.
Tầng một là khu mua sắm bình thường, tầng hai dùng làm kho, lại có một nhà vệ sinh nhỏ.
Cân nhắc có thể có người khác tới, Lạc Phù không lấy nhiều vật tư ở tầng một, trực tiếp lên tầng hai.
Thu hết vật tư trong kho tầng hai vào Không gian, Lạc Phù bước vào nhà vệ sinh.
Khóa cửa, tiến vào Không gian.
Qua quan sát của Lạc Phù, mưa giữ vai trò vô cùng quan trọng trong thảm họa này.
Chính vì cơn mưa đỏ quái dị ập xuống, thây ma bùng phát. Lại chính vì một cơn mưa, thây ma tiến hóa.
Giờ chỉ cần trời mưa, Lạc Phù sẽ không chủ động mạo hiểm. Ai biết được dính mưa sẽ gặp vấn đề gì?
Vào Không gian xong, Lạc Phù lấy từ tầng hầm ra trà sữa và đồ ăn hôm qua gói mang đi, cũng đến bữa rồi.
Trà sữa vẫn lạnh, mì bốc hơi nóng, thơm phức. Chẳng khác gì vừa làm xong.
Rõ ràng, hiệu quả bảo quản của phòng chứa đồ giống như thời gian bị đóng băng, đồ bỏ vào là khỏi lo hết hạn.
Ăn một bữa ngon lành, Lạc Phù vào phòng tắm tắm rửa.
Căn nhà gỗ này có sẵn điện nước, bên trong còn trang bị đồ gia dụng hiện đại. Không biết là nguyên lý gì, nhưng Lạc Phù dùng thấy thoải mái nên cũng lười truy cứu.
Đứng trước gương, đã lâu rồi cô mới thấy một khuôn mặt vừa quen thuộc vừa non nớt.
Lạc Phù không phải là đại mỹ nhân khiến người khác kinh ngạc ngay từ ánh nhìn đầu, nhưng cũng xinh đẹp.
Cô có khuôn mặt ưa nhìn, hơi bầu bĩnh, trông rất ngoan.
Sống mũi thanh tú, da trắng mịn. Đôi mắt phượng khẽ xếch lên, mỗi khi cười, hai bên khóe miệng hiện lên hai lúm đồng tiền sâu.
Đẹp, càng nhìn càng đẹp.
Tắm qua loa xong, Lạc Phù về phòng ngủ, định ngủ một giấc.
Thời gian trong Không gian trôi chậm hơn thế giới thực, tỷ lệ một so với năm.
Không biết mưa ngoài kia bao giờ mới tạnh, chi bằng nhân lúc này nghỉ một chút.
Vừa nãy thu nhiều đồ vào Không gian như vậy cũng tiêu hao không ít tinh thần lực của Lạc Phù.
Một giấc ngủ dậy, bên ngoài mới trôi qua chưa đến nửa tiếng.
Lạc Phù ra khỏi Không gian, thấy mưa vẫn chưa tạnh, lại quay vào Không gian.
Nhân lúc rảnh, Lạc Phù định dọn lại vật tư trong phòng chứa đồ. Kéo cửa ra, cô thấy vật tư đã được xếp ngay ngắn thành từng hàng.
Hệ thống đắc ý khoe công với cô:
[Ký chủ, tôi đã giúp cô sắp xếp xong xuôi cả rồi.]
Từ khi Lạc Phù ràng buộc với Không gian, ngay cả hệ thống ký sinh trong cơ thể cô cũng có liên hệ với Không gian, có được một phần quyền sử dụng.
“Giỏi lắm!” Lạc Phù giơ ngón cái tán thưởng.
Cô nhìn tới lui, đồ ăn, đồ mặc, đồ dùng được phân ra mấy khu vực riêng, rất tỉ mỉ. Chỉ cần cô cần món gì, nghĩ một cái là món đó hiện ra trước mắt.
Không tìm thấy đồ còn có thể nhờ hệ thống hỗ trợ. Lúc này, địa vị của hệ thống trong Không gian chẳng khác gì một quản gia.
Lạc Phù sai bảo hệ thống một cách thuần thục: “Trong này có radio không?”
Hệ thống im lặng vài giây, như đang tìm kiếm, rồi mới trả lời:
[Radio thì không có, nhưng đồ điện gia dụng khác thì không ít.]
Thời buổi này cơ bản chẳng ai dùng radio, đồ không kiếm ra tiền thì siêu thị cũng không bày bán, Lạc Phù vốn cũng không mong một bước là có.
Xem ra sau khi mưa tạnh phải đi tìm radio mới được, mà phải là loại có ăng-ten.
