Chương 46: Mưa lớn sắp trút xuống
Lạc Phù đứng tại chỗ một hồi lâu, chợt nhớ lại những lời Lạc Trừng lảm nhảm bên tai cô suốt dọc đường.
Chắc cậu ấy cho rằng mình sẽ không quay lại thành phố S nữa, nên mới dặn dò cô từng chút một về căn nhà, mong cô có thể sống lay lắt qua ngày trong thời buổi này.
Lạc Trừng... dường như còn để tâm đến cô chị này hơn cô tưởng.
Cậu ấy càng như vậy, Lạc Phù lại càng thấy hổ thẹn và khó chịu.
Kiếp trước, cô thật ra không có nhiều tình cảm với đứa em trai Lạc Trừng này.
Có lẽ là có một chút, nhưng không nhiều.
Dù sao bọn họ từ nhỏ đã không sống cùng nhau, thêm việc mẹ của Lạc Trừng không thích Lạc Phù, khiến hai người khá xa cách.
Hồi nhỏ, bọn họ gần như chẳng khác gì người xa lạ, Lạc Trừng thậm chí còn có chút địch ý với Lạc Phù.
Mối quan hệ thay đổi sau khi cả hai người đều trở thành kẻ mồ côi.
Nhớ hôm đó, sau tang lễ của cha và mẹ kế, Lạc Phù nhìn thấy Lạc Trừng trốn trong sân lén khóc.
Có lẽ vì cùng chung huyết thống, cũng có lẽ vì cả hai đều rơi vào cùng cảnh ngộ.
Vốn không giỏi an ủi người khác, Lạc Phù đã chủ động đến an ủi Lạc Trừng – người em trai xa lạ đối với cô.
Bánh xe số phận xoay chuyển ngay lúc đó.
Bọn họ một lần nữa được nối lại với nhau.
Từ đó về sau, Lạc Trừng thỉnh thoảng liên lạc với Lạc Phù, tuy số lần không nhiều.
So với Lạc Trừng, Lạc Phù không mấy khao khát tình thân.
Mẹ cô đã dành cho cô đủ nhiều tình yêu thương.
Vì vậy, thái độ của Lạc Phù với Lạc Trừng thực ra có chút lạnh nhạt.
Mãi đến khi ngày tận thế bùng nổ, lần nữa gặp lại đã là ba năm sau.
Chuyện cũ Lạc Phù không muốn nhớ lại nữa. Tóm lại, sau khi trải qua hoạn nạn mới hiểu được lòng người, vị trí của Lạc Trừng trong lòng Lạc Phù đã hoàn toàn khác trước.
Nhưng có lẽ cô vẫn ích kỷ, dù sống lại một kiếp, cô vẫn chỉ biết lo cho bản thân.
Dù đã quyết định bảo vệ Lạc Trừng, để cậu ấy sống tốt ở kiếp này, đó cũng chỉ xuất phát từ ân nghĩa kiếp trước.
Cô chỉ muốn trả lại chút hơi ấm ít ỏi đã nhận được ở kiếp trước.
Chỉ vậy thôi.
Thế nhưng ngay lúc này, trái tim thật sự muốn bảo vệ Lạc Trừng của Lạc Phù cuối cùng đã có cảm giác chân thật.
Không phải vì ân nghĩa kiếp trước, không phải vì cô nợ cậu ấy.
Mà chỉ vì, cậu ấy là Lạc Trừng.
Suy nghĩ này bất chợt xuất hiện, chui thẳng vào trái tim Lạc Phù, chiếm lấy một khoảng riêng.
Hơi xa lạ, nhưng không hề khó chịu.
Lạc Phù không nhịn được mà bật cười, thu xếp lại tâm trạng, cũng có thêm kỳ vọng mới về tương lai.
Cô phải nhanh thôi, phải mau chóng đến thành phố G.
Chỉ một thoáng, Lạc Phù lại bắt tay vào công việc thu thập vật tư quen thuộc.
Để cẩn thận, cô vẫn để hệ thống phá hỏng camera. Không gian là thứ giữ mạng của cô, cô sẽ không để lại bất kỳ sơ hở nào.
Thu gom suốt cả một đoạn đường, Lạc Phù mới nhận ra Lạc Trừng đã chuẩn bị cho cô đầy đủ hơn cô tưởng rất nhiều.
Không chỉ có đồ ăn vặt và băng vệ sinh, Lạc Phù còn thấy loại mì ăn liền cô thích nhất, riêng hương vị đó đã chất vài chục thùng, vượt xa các loại mì khác.
Trà sữa càng nhiều, mười mấy thùng, dù chỉ là loại trà sữa hòa tan.
Không biết là cố ý hay vô tình.
Hầu hết vật tư đóng thùng đều được Lạc Phù thu vào Không gian, tầng hầm trống đi hơn nửa.
Thu thì nhanh thật, nhưng tiêu hao không ít tinh thần lực, Lạc Phù cần nghỉ một chút.
Cô uống một ngụm nước linh tuyền, nghỉ ngơi ba phút.
Đúng như hệ thống nói, nước linh tuyền có thể hồi phục thể lực, đồng thời cũng khôi phục tinh thần lực, nhưng tác dụng đối với tinh thần lực không rõ rệt bằng hồi phục thể lực.
Hiệu quả này cũng giống thuốc hồi phục trong game.
Thấy đã khá hơn, Lạc Phù tiếp tục thu toàn bộ số vật tư còn lại vào Không gian.
Càng đi vào sâu, không còn là những thùng hàng đóng gói nữa, mà là những chiếc tủ đông cỡ lớn, vẫn đang cắm điện.
Theo lời Lạc Trừng, cậu ấy đã lắp mấy chiếc máy phát điện trong biệt thự, chỉ để đảm bảo cả căn nhà vẫn hoạt động bình thường sau ngày tận thế.
Lạc Phù mở tủ đông ra xem, bên trong chất đầy các loại thực phẩm đông lạnh, thậm chí còn có cả kem que, kem hộp.
Tất cả đều nhét đầy ắp.
Cô thu hết vào Không gian.
Tầng hầm hoàn toàn trống trơn.
Toàn bộ vật tư ở hai căn cứ của Lạc Trừng đều đã được chuyển vào Không gian của Lạc Phù, hệ thống còn đặc biệt chia riêng một khu vực mới cho số vật tư của cậu ấy.
Sau đó, Lạc Phù từ kho dưới tầng hầm đi thẳng ra hầm để xe.
Quả nhiên, không ngoài dự đoán của Lạc Phù, Lạc Trừng cũng đã chuẩn bị xe.
Trong hầm để xe đậu hai chiếc xe địa hình màu đen đã được độ lại, cửa kính bọc lưới thép, phía trước đầu xe còn gắn lưỡi gạt thép.
Nhìn sơ qua đã thấy đúng là kiểu độ xe theo phong cách hậu tận thế.
Lạc Phù càng nhìn càng thấy đã, nhất là cái lưỡi gạt thép trước đầu chiếc xe địa hình kia, nghĩ một chút là thấy quá thực dụng.
Có thứ này, ngoài đường bị ô tô chặn lại thì chẳng phải cứ thế mà phóng qua hay sao, huống hồ là xác sống.
Sao lúc trước cô lại không nghĩ đến chuyện lắp thêm thứ này nhỉ?
Sau lưng Lạc Trừng nhất định có cao nhân chỉ điểm.
Cuối cùng, cả hai chiếc xe địa hình đều bị Lạc Phù thu vào Không gian, cả tầng hầm trống rỗng, cô mới hài lòng quay trở lại tầng một.
Vừa lên đến tầng một, cô đã nghe thấy tiếng sấm dữ dội.
Bên ngoài cứ như đang độ kiếp, những tia chớp to lớn không ngừng xé toạc bầu trời.
Cả bầu trời như một bóng đèn bị tiếp xúc kém, lúc sáng lúc tối, kèm theo đó là từng trận sấm rền chấn động.
Lạc Phù vội bước tới bên cửa sổ nhìn ra, bầu trời không biết từ khi nào đã chuyển thành màu tím. Chân trời bị vô số tia sét xé rách, bên ngoài gió lớn nổi lên, mưa rào ào ào.
Thành phố S giáp biển.
Lạc Phù sống ở đây từ nhỏ, biết ngay tình cảnh trước mắt là sắp có bão.
Kiếp trước, đúng giờ này cô vẫn còn đang vật lộn ở thành phố A, nên cũng không rõ thành phố S có trải qua phen này hay không, hay là hệ quả dây chuyền do cô trọng sinh.
Nhìn tình hình này, e là cơn bão sẽ còn dữ hơn cả bão bình thường.
Mạng internet lúc này đã bị cắt, không có dự báo thời tiết, cô cũng chẳng biết bão mạnh tới cấp mấy.
Điều duy nhất cô biết là tạm thời cô không thể rời đi.
Ngày bão mà chạy lung tung ngoài đường thì chính là liều mạng.
Lạc Phù chưa từng có ý định chống đỡ với thiên tai. Đã không đi được thì thôi, tạm thời cứ ở lại.
Tâm lý cô vẫn tốt lắm.
Dù sao có sốt ruột thì cũng chẳng ích gì.
Đã không thể rời đi, Lạc Phù dứt khoát tham quan luôn một vòng nhà Lạc Trừng.
Căn biệt thự này tổng cộng có sáu phòng, ba tầng, mỗi tầng đều có phòng.
Phòng ngủ ở tầng một đã được Lạc Trừng cải tạo thành phòng kỹ thuật. Ngoài ra, những phòng khác phòng nào sửa được thì gần như đã sửa xong.
Kể cả phòng của Lạc Trừng, chỉ có hai phòng là dùng để ngủ, còn lại đều dùng vào việc khác.
Nào là phòng game, phòng trưng bày mô hình, phòng đọc sách... có thể thấy Lạc Trừng rất biết hưởng thụ.
Lạc Phù xem từng phòng một, cuối cùng cũng đến căn phòng ngủ cuối cùng.
Cách trang trí không khác mấy so với tông màu chung của cả căn nhà, chỉ có ga giường, chăn gối đều nghiêng về những gam màu con gái thích.
Trong phòng để quần áo còn có không ít quần áo nữ, nhìn là biết đồ mới, tất cả đều là size chung.
Trên bàn trang điểm bày mấy loại mỹ phẩm dưỡng da đắt tiền đang được ưa chuộng hiện nay.
Lạc Phù không khỏi nhớ đến lời Lạc Trừng nói lúc nãy, rất nhanh đã hiểu ra căn phòng này là chuẩn bị cho cô.
Cậu ấy vậy mà đã làm đến mức này.
