Chương 47: Chìa khóa vạn năng
Mưa vẫn cứ rơi.
Những hạt mưa lớn từng viên từng viên đập xuống mặt đất, chẳng có chút ý định dừng lại.
Gió cũng bắt đầu nổi lên.
Cửa sổ nhà Lạc Trừng đã được gia cố đặc biệt nên vẫn không bị ảnh hưởng bởi cơn bão. Nhờ khả năng cách âm tốt, Lạc Phù ở trong nhà gần như không nghe thấy tiếng gió gì.
Thế nhưng nhìn cây cối ngoài cửa sổ cũng đủ cảm nhận được sức gió khủng khiếp.
Ngay cả cây lớn cũng bị thổi nghiêng ngả sang một bên, đúng là hiếm thấy.
Đáng nói là trận gió này mới thổi chưa được bao lâu.
Lạc Phù không quá để tâm, quay trở lại phòng khách.
Lấy điện thoại ra xem, thì ra thời gian đã không còn sớm, bận rộn một hồi mà đã nhanh chóng đến bốn giờ chiều.
Hôm nay ít nhất cũng lấy được vật tư từ hai cứ điểm, với tiến độ này, Lạc Phù cảm thấy khá hài lòng.
Hiện chỉ còn lại cứ điểm vật tư cuối cùng, cô có thể lên đường đến thành phố G.
Chỉ là không biết cơn bão này còn kéo dài đến bao giờ.
Bụng bỗng kêu lên đòi ăn, nghĩ cũng đã đến giờ ăn tối, Lạc Phù bèn đi vào bếp.
Nồi niêu xoong chảo đều có đủ, nhưng căn bếp gần như mới tinh, hiển nhiên Lạc Trừng là người không mấy khi nấu ăn ở nhà.
Trong tủ lạnh cũng chứa không ít thứ, toàn là hoa quả và đồ uống, rau xanh thì gần như không có.
Ngăn đá lại chất đầy đồ ăn đông lạnh: sủi cảo, bánh mì, hoành thánh... đủ loại.
Căn bếp quá sạch sẽ, nghĩ đến lát nữa nấu ăn xong sẽ đầy dầu mỡ, còn phải cọ rửa, Lạc Phù liền mất hứng thú nấu nướng.
Cân nhắc một chút, cô thu luôn chiếc tủ lạnh vào Không gian rồi quay về phòng khách.
Trong Không gian có rất nhiều đồ ăn, hồi trước cô đã gói kha khá đồ mang về.
Lấy ra một phần cơm chân giò, lại thêm một ly trà sữa, Lạc Phù ăn ngon lành.
Cô thong thả nhìn ra màn mưa gió cuồng phong ngoài cửa sổ, vẻ mặt an nhiên tự tại.
Thời mạt thế mà vẫn được hưởng thụ như thế này, đều nhờ phúc của Không gian.
Nghĩ đến kiếp trước bảo bối này bị Mộc Dao cướp mất, lòng Lạc Phù lại quặn đau.
Kiếp trước, Mộc Dao sở hữu Không gian, sống trong mạt thế vô cùng dư dả, ngày nào cũng hồng hào tươi tỉnh, hoàn toàn khác hẳn vẻ chật vật hoảng loạn của cô.
Cũng chẳng trách khi đó Mộc Dao thỉnh thoảng lại thích lảng vảng trước mặt cô.
So với bộ dạng chật vật của cô, chắc con đàn bà kia trong lòng sướng chết đi được!
'Răng rắc' một tiếng, đôi đũa trên tay không cẩn thận gãy làm hai đoạn. Lạc Phù mặt không đổi sắc, vứt đôi đũa gãy đi, từ Không gian lấy ra đôi đũa dùng một lần mới, tiếp tục ăn.
Ăn xong cơm chân giò, Lạc Phù bưng ly trà sữa còn nửa, đi ra bên cửa sổ tiếp tục quan sát thời tiết.
Ngoài trời vẫn gió rít mưa gào, cơn bão vẫn chưa có dấu hiệu suy giảm.
Có lẽ cơn bão này ngày mai sẽ kết thúc cũng nên, Lạc Phù thầm nghĩ.
Sau bữa ăn, để tiêu cơm, Lạc Phù dạo một vòng quanh biệt thự, rồi thu vào Không gian hầu hết những thứ có giá trị hoặc hữu dụng trong biệt thự.
Cô sẽ không ở lại đây lâu, mưa vừa ngớt là cô sẽ xuất phát.
Sau đó, Lạc Phù đến phòng tập gym trong biệt thự luyện tập một tiếng, rồi chợt lách mình vào Không gian.
Cô chợt nhớ ra, cơ hội mua hộp mù giới hạn một lần mỗi ngày vẫn chưa dùng.
Suốt thời gian qua, Lạc Phù vẫn luôn kiên trì mua hộp mù.
Ở biên giới thành phố A, số tinh hạch Nhiếp Uyên đưa cộng với số cô tự thu thập, sau khi tinh luyện, tổng cộng có mười sáu viên.
Ngay hôm đó cô đã dùng một viên, còn lại mười lăm viên.
Rời khỏi thành phố A, cô mất đi cơ hội kiếm tinh hạch. Lạc Phù mua hộp mù lúc đều lúc không, giờ trong tay chẳng còn lại bao nhiêu.
Chỉ còn ba viên tinh hạch cấp hai cuối cùng.
Ban đầu, Lạc Phù mua hộp mù đến mức phấn khích, từ khi rời thành phố A, gần như cửa hàng vừa làm mới là cô lập tức đi mua.
Thế nhưng mấy ngày liên tiếp mở ra toàn hộp rỗng, cô dần bình tĩnh trở lại.
Chắc là thời gian bảo hộ tân thủ của cô đã kết thúc, hiện tại xác suất đã trở về bình thường, nên Lạc Phù đổi thành vài ngày mua một lần.
Đúng là có thể mở ra đồ vật, nhưng đều là mấy thứ kỳ quái chẳng bổ béo gì, làm nhiệt huyết của cô bị dập tắt nghiêm trọng.
Cùng lúc đó, cô cũng phát hiện ra mỗi viên tinh hạch, dù cấp bậc nào, đều chỉ dùng được một lần.
Chỉ có điều dùng tinh hạch cấp cao để mua hàng thì xác suất ra đồ tốt sẽ tăng lên.
Lạc Phù bước vào Không gian, bên trong tràn đầy vẻ phồn thịnh. Nông trại, trại chăn nuôi, vườn cây ăn quả... đều được Không gian tự động phân chia, hệ thống vẫn luôn thay cô chăm sóc.
Không ít cây trồng và cây ăn quả đã kết trái, quả to mọng nước, treo lủng lẳng trên cành, nhìn mà chảy nước miếng.
Lạc Phù dạo một vòng quanh vườn cây, khi đi ngang qua một cây xoài, tiện tay hái một quả xoài vàng ươm.
Cô vào bếp của ngôi nhà nhỏ, dùng nước rửa sơ lớp vỏ ngoài rồi há miệng cắn.
Hồi nhỏ cô thường ăn xoài kiểu này, miệng rất lanh lẹo, 'ngoạm ngoạm' mấy cái đã gặm trọn một nửa vỏ xoài.
Nửa vỏ còn lại là để chống bẩn tay, chờ ăn hết nửa bên trên rồi tiếp tục gặm.
Lạc Phù vừa ăn miếng xoài thơm ngọt vừa đi vào thư phòng, đến trước Cửa hàng hộp mù.
Ánh mắt lần lượt quét qua các loại hộp mù, cuối cùng cô vẫn nhấn vào Hộp mù kinh điển.
Các loại hộp mù khác Lạc Phù cũng từng thử qua, chẳng hạn như hộp mù vũ khí, lúc đó cô tràn đầy mong đợi, kết quả lại mở ra một con dao gọt hoa quả.
Sau đó lại thử thêm mấy lần, hoặc là rỗng tuếch, hoặc là mấy con dao nhỏ chán ngắt, kiểu dao hồi nhỏ vẫn dùng để gọt bút chì.
Nói nó không phải vũ khí thì... hình như cũng có thể phòng thân?
Chỉ là hiệu quả chẳng đáng kể.
Sau trận đó, Lạc Phù lại ngoan ngoãn quay về mua Hộp mù kinh điển.
Lạc Phù nhận thấy, Hộp mù kinh điển bao hàm tất cả, đủ loại vật phẩm đều có thể mở ra từ đó, xem như bản tổng hợp, tỷ lệ ra đồ cũng khá cao.
Cách đây không lâu, cô từng mở ra đan dược và đồ ăn từ Hộp mù kinh điển.
Chỉ là viên đan dược có tác dụng hỗ trợ tiêu hóa, còn đồ ăn thì là một chiếc màn thầu, có thể khôi phục thể lực.
Nói vô dụng thì cũng có chút tác dụng, nhưng nói có ích thì cũng chẳng đáng là bao.
Lạc Phù đứng trước tấm bảng trong suốt, nhẹ nhàng chạm vào, tấm bảng từ từ sáng lên, hiện ra một giao diện, trên đó viết: “Cửa hàng hộp mù”.
Lạc Phù thuần thục nhấn vào Hộp mù kinh điển, sau đó lấy ra một viên tinh hạch cấp hai, đặt lên trên.
Rất nhanh, tấm bảng trong suốt nuốt chửng viên tinh hạch cấp hai, trong tay Lạc Phù xuất hiện một chiếc hộp nhỏ.
Hiệu quả khi dùng tinh hạch cấp hai để mua hộp mù có chút khác biệt so với tinh hạch thường.
Chiếc hộp nhỏ được quấn một dải ruy băng, Lạc Phù nhẹ nhàng kéo dải ruy băng, hộp mù liền mở ra.
Ngay sau đó, chiếc hộp hóa thành một luồng ánh sáng vàng vụn tan biến trong không khí, trong tay Lạc Phù xuất hiện thêm một chiếc chìa khóa màu đen.
【Chúc mừng! Nhận được đạo cụ: Chìa khóa vạn năng】
Lạc Phù sững người một lát, rồi trong mắt dần trào dâng niềm vui tột độ.
Nghe cái tên là biết đây là đồ tốt!!
Quả không uổng công cô mở toàn thứ phế phẩm lâu như vậy, cuối cùng cũng ra một món cảm giác là đồ tốt.
Lạc Phù hớn hở rời khỏi thư phòng, sau khi rèn luyện dị năng thường ngày trong Không gian, lúc này mới ra ngoài.
Từ khi kích hoạt dị năng, ngày nào Lạc Phù cũng rèn luyện dị năng, và đa số đều thực hiện trong Không gian.
Phương thức rèn luyện chủ yếu là dùng dị năng thúc đẩy cây trồng sinh trưởng, cảm nhận dòng chảy năng lượng giữa hệ mộc và sức mạnh tự nhiên.
Sau bao ngày luyện tập, cô đã dần nắm bắt được cách vận hành của năng lượng hệ mộc.
