Chương 65: Lại sống thêm một ngày
Ba ánh mắt dán chặt vào Lạc Phù, nhưng không ai lên tiếng.
Mọi người nhìn nhau hồi lâu, cuối cùng vẫn là Lạc Phù lên tiếng trước: “Mọi người muốn nói gì thì cứ nói thẳng.”
Lâm Thanh Sơn mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, không hé răng.
Thẩm Thời Trạch vẫn như thường lệ, yên lặng nhìn Lạc Phù, âm thầm quan sát.
Kẻ không nhịn được, cuối cùng vẫn là Trương Hạc.
Vẻ kinh ngạc trên mặt cậu ta vẫn chưa tan, mãi mới sắp xếp được lời muốn nói: “Lạc Phù! Sao cậu không nói là cậu lợi hại như vậy!!”
Trương Hạc nào ngờ được, cô gái yếu đuối mà mình định bảo vệ lại mạnh đến vậy, chỉ cầm một cây đao đường chém soạt soạt mấy phát là giải quyết xong con xác sống biến dị!
Cuối cùng cậu ta vẫn phải dựa vào cô ấy bảo vệ.
Cái quái gì vậy!?
Nhớ lại những lời hùng hồn mình thốt ra không lâu trước, mặt Trương Hạc nóng bừng.
Chẳng phải cậu ta đang múa rìu qua mắt thợ sao, mất mặt chết đi được!
Lạc Phù chọn một chỗ ngồi xuống, nhất thời không biết giải thích thế nào, một lúc lâu sau mới khẽ nói: “Tôi cứ tưởng con xác sống đó rất mạnh...”
Ba người cảm thấy như bị trúng một mũi tên vào đầu gối.
Cứ nghe mấy người kia không ngừng nhấn mạnh con xác sống biến dị đó mạnh thế nào, thậm chí Trương Hạc còn nói y như thật, khiến Lạc Phù cũng theo phản xạ mà nghĩ con xác sống biến dị đó rất mạnh!
Mà xác sống biến dị lại thuộc hệ tốc độ, hành động nhanh như gió, vừa xuất hiện cũng khá đáng sợ.
Kết hợp với thông tin ba người cung cấp, Lạc Phù tự tưởng tượng ra hình ảnh một con xác sống siêu mạnh, trong lòng không khỏi thận trọng.
Lạc Phù lúc đó đã bị chính trí tưởng tượng của bản thân đánh lừa.
Nói thật, lúc con xác sống vừa xuất hiện, cô còn tưởng nó đã đạt cấp ba, nên không dám hành động bừa.
Cô đứng gần đó âm thầm quan sát, xem có thể tìm ra điểm yếu của nó hay không, để biết cô có còn sức đánh một trận.
Kiếp trước Lạc Phù sinh tồn chật vật trong tận thế, lối đánh của cô chính là dựa vào một chữ “cẩu”.
Cô luôn quý mạng, khi đối phó với kẻ địch mà cô nghi là mạnh hơn, không cẩu đến giây cuối cùng thì tuyệt đối không ra tay.
Chiêu này tuy âm hiểm, nhưng hữu dụng!
Nếu không thì trong game đã chẳng có lắm kẻ núp lùm như vậy.
Quan sát hồi lâu, cô mới phát hiện, sự mạnh mẽ của kẻ địch hoàn toàn nhờ trí tưởng tượng của mình.
Nhận ra con xác sống trước mắt có vẻ không mạnh như mình tưởng, Lạc Phù liền chuẩn bị ra tay.
Ba người im lặng, im lặng đến mức suy sụp.
Vì câu nói của Lạc Phù — “Tôi cứ tưởng con xác sống đó rất mạnh.”
Mạnh! Con xác sống đó đương nhiên mạnh!
Là cậu quá biến thái thì có!
Mọi người thầm nghĩ trong bụng.
Thực lực của con xác sống này quả thực không thể xem thường, nếu không phải gặp phải Lạc Phù, nó vẫn còn nhiều không gian để phát triển.
Đặt ở thời điểm hiện tại, cơ bản nó cũng là một kẻ vô địch, có thể thấy rõ qua việc ba người họ liên thủ cũng không giải quyết được.
Nếu tiếp tục tiến hóa, chẳng bao lâu nữa, nó sẽ trở thành một con xác sống cấp cao có trí tuệ.
Chỉ tiếc nó xui xẻo, gặp phải Lạc Phù — cái BUG này, mọi thứ đều bị bóp chết từ trong trứng nước.
Chắc Lạc Phù cũng không biết, hành động hôm nay của mình sẽ khiến không lâu sau đó, một căn cứ quy mô vừa tránh được nguy cơ bị diệt thành.
“Nếu biết cậu khủng như vậy, lúc đó tôi đã chẳng cản cậu!”
Giờ nghĩ lại chuyện mình từng cản Lạc Phù, Trương Hạc càng thấy xấu hổ.
Lúc đó cậu ta còn hùng hồn tuyên bố: “Để tôi!”
Kết quả là ngay cả một cọng lông của con xác sống cũng không đụng tới, còn Lạc Phù vừa ra tay là đã giải quyết xong con xác sống!
Mất mặt, đúng là mất mặt vãi.
Thời Trạch ít ra còn đánh gãy được cẳng chân con xác sống, còn cậu ta thì gà vãi.
Trương Hạc bị đả kích nặng nề, tự kỷ luôn.
Lâm Thanh Sơn trầm mặc hồi lâu, lúc này cũng nhịn không được, lên tiếng.
Ông ho khan một tiếng, hỏi: “Chiêu thức của cháu học từ đâu vậy? Chú thấy cháu đối phó với xác sống rất thuần thục.”
Bị một người trẻ tuổi cứu, Lâm Thanh Sơn thực ra cũng thấy hơi mất mặt, trong lúc đó ông vẫn luôn quan sát cuộc chiến giữa Lạc Phù và con xác sống.
Lạc Phù luôn có thể chặn được đòn tấn công của xác sống, đồng thời phản công với tốc độ nhanh nhất.
Không có kinh nghiệm, thì rất khó làm được điều này.
Xác sống biến dị khác với xác sống thường. Muốn giết xác sống thường là chuyện đơn giản, giết nhiều là quen tay.
Nhưng xác sống biến dị thì khác.
Chưa nói đến việc số lượng xác sống biến dị cực kỳ ít, người thường khó mà gặp được một con; dù có gặp, thì cơ bản cũng là đường chết.
Dù sao tốc độ tiến hóa của xác sống còn nhanh hơn cả con người.
Hiện giờ tận thế bùng phát toàn cầu, chuyện thành phố A ngày trước cũng chẳng còn là bí mật gì.
Lạc Phù nói thẳng: “Cháu ra từ thành phố A.”
Vẻ mặt ba người lại trở nên kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã chấp nhận sự thật.
Đột nhiên cảm thấy cũng không còn ngạc nhiên nữa.
Ra từ lò luyện ngục thành phố A, sao có thể là người thường được?
“Thảo nào.” Lâm Thanh Sơn gật đầu hiểu rõ.
Không ai truy hỏi Lạc Phù rốt cuộc đã trốn ra bằng cách nào.
Dần bình tĩnh lại, mọi người đã có cái nhìn khác về Lạc Phù. Không ai ngờ một cô gái trông ngoan ngoãn, hiền lành vậy mà lại mạnh đến thế!
Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong.
Biết được thực lực thật sự của Lạc Phù, Lâm Thanh Sơn nhanh chóng liên tưởng đến chuyện xảy ra ban ngày, cho dù ông không ra tay, chắc Lạc Phù cũng có thể dễ dàng giải quyết đám Sơn Ca.
May mà ông đã nhiều chuyện!!
Chính cái sự nhiều chuyện này lại cứu được mạng mình.
Nghĩ đến đây, trong lòng Lâm Thanh Sơn dâng lên một trận sợ hãi, nếu tối nay không giữ Lạc Phù lại, chắc cả bọn đều đi đời.
Niềm vui mừng sau khi thoát chết dần tan đi, mưa lớn vẫn chưa ngớt, ngoài nhà liên tục có xác sống đi qua.
Trận chiến vừa rồi đã tiêu hao không ít thể lực, giờ đã đến nơi an toàn, tinh thần căng thẳng của mọi người dần thả lỏng.
Cơn buồn ngủ cũng theo đó ập đến.
Lâm Thanh Sơn nói: “Chú đi lấy chăn cho mọi người.”
Ba người còn lại trải chiếu ngủ ở phòng khách, còn Lạc Phù ngủ trên sofa.
Một đêm trôi qua bình yên.
Sáng sớm hôm sau, khi Lạc Phù tỉnh dậy, phát hiện mưa ngoài trời đã tạnh, những người khác cũng từ từ tỉnh giấc, vẻ mặt còn có chút mơ màng.
Thật tốt, lại sống thêm được một ngày.
Lâm Thanh Sơn vào bếp nhìn một lượt, rất nhanh đã tìm được vài lọ dưa muối.
Giai đoạn đầu tận thế, mục tiêu chính của hầu hết mọi người khi tìm vật tư đều là siêu thị và các cửa hàng. Hiện tại vật tư vẫn đủ để chia, những căn nhà trống gần đó gần như không có ai lục soát.
Nhà này còn kha khá lương thực dự trữ.
Gạo trong thùng còn khá nhiều, gas trong bếp cũng dùng được.
Lâm Thanh Sơn lấy gạo từ trong thùng ra, nấu một nồi cơm, rồi lại tiếp tục tìm trong bếp xem còn lương thực nào khác.
Nhà này là hàng xóm của Lâm Thanh Sơn, quan hệ khá tốt. Trước tận thế, cả nhà họ về tỉnh bên thăm người thân.
Có lẽ vì sắp đi xa nên họ không chuẩn bị gì nhiều đồ ăn, Lâm Thanh Sơn tìm cả buổi cũng chỉ thấy dưa muối và gạo.
Khoảng ba mươi phút sau, cơm chín.
Ba người ăn cơm với dưa muối, dùng một bữa sáng đơn giản.
Cơm ăn no nê, mọi người xoa bụng, trong phút chốc cảm giác như sống lại.
Lạc Phù cúi đầu nhìn chiếc đồng hồ thể thao trên cổ tay, trên đó hiển thị bây giờ là tám giờ sáng.
Thời tiết quang đãng.
Theo kế hoạch ban đầu, Lạc Phù chuẩn bị lên đường đến thành phố G.
Cô xác nhận lại với Thẩm Thời Trạch một lần nữa, cả hai đã đạt được đồng thuận, hôm nay xuất phát.
Lâm Thanh Sơn và Trương Hạc không định rời đi cùng họ.
Lâm Thanh Sơn có tin nội bộ, chiến hữu cũ báo rằng thành phố S cũng đang xây dựng căn cứ mới, vì vậy họ quyết định ở lại thành phố S.
Ai cũng có tính toán riêng.
Tưởng rằng sẽ chia tay ở đây, không ngờ trước khi lên đường, mấy người đã đưa Lạc Phù đến cửa kho hàng.
