Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trọng Sinh: Nữ Chính Phản Công, Đoạt Lại Vận Mệnh Xưng Bá Tận Thế > Chương 66

Chương 66

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 66 có bản audio.

Chương 66: Đủ chưa? Chưa đủ!

 

Khi Lâm Thanh Sơn nói sẽ đưa bọn họ đến một nơi, Lạc Phù đã lờ mờ đoán ra được điều gì đó.

 

Quả nhiên, men theo con đường quanh co, bốn người tới trước cái kho quen thuộc.

 

Nhập mật mã, cánh cửa kho mở ra.

 

Từng đống vật tư bày trước mắt, Lạc Phù phối hợp lộ ra vẻ kinh ngạc: “A! Đây...”

 

“Trước khi xuất phát, mang thêm ít vật tư.” Lâm Thanh Sơn nói với Lạc Phù và Thẩm Thời Trạch.

 

Nói sao cũng không thể để hai người ra về tay không.

 

Huống chi số vật tư này là do Thẩm Thời Trạch phát hiện ra đầu tiên, nói cho cùng thì bọn họ nên chia làm ba phần. Nhưng với nhiều vật tư như vậy, dù chia ba thì Thẩm Thời Trạch cũng không thể mang hết đi, ngược lại còn làm lợi cho bọn họ. Lạc Phù đã cứu bọn họ, bọn họ tự nhiên cũng muốn báo đáp cô.

 

Bốn người vào kho, cánh cửa lớn đóng lại. Lâm Thanh Sơn tìm ra hai chiếc ba lô leo núi cỡ lớn, đưa cho Lạc Phù và Thẩm Thời Trạch mỗi người một chiếc.

 

Không quên dặn dò: “Mang nhiều đồ ăn nhiều calo, dễ cầm theo vào.”

 

Lạc Phù không ngờ Lâm Thanh Sơn lại trực tiếp đưa cô tới kho hàng; nhiều vật tư như vậy, ông không sợ cô nổi lòng tham, giết sạch bọn họ sao?

 

Tâm trạng có chút phức tạp.

 

Nhưng ở một mức độ nào đó, chẳng phải điều này có nghĩa là họ đã coi cô như người nhà hay sao?

 

Lạc Phù không hề bài xích cảm giác này.

 

Cô nhận lấy chiếc ba lô Lâm Thanh Sơn đưa tới, không hề từ chối ý tốt này.

 

Đồ ăn là thứ không thể thiếu, trên suốt chặng đường họ sẽ tiêu hao rất nhiều.

 

Tuy trong Không gian của Lạc Phù có rất nhiều đồ ăn, nhưng cô không thể trực tiếp lấy ra được.

 

Đi cùng Thẩm Thời Trạch trên chặng đường này, với khả năng quan sát của anh ta, rất nhanh sẽ sinh nghi với cô.

 

Lạc Phù không muốn lộ ra Không gian của mình.

 

Nhất định phải mang thêm thật nhiều vật tư, đồ trong Không gian có thể không dùng đến thì càng ít dùng càng tốt!

 

Đó là ý nghĩ của Lạc Phù, huống chi chuyến đi này của cô chủ yếu là chạy đường dài, phải nhanh chóng đến thành phố G, hạn chế tối đa lãng phí thời gian giữa đường.

 

Lạc Phù và Thẩm Thời Trạch mỗi người đeo một chiếc ba lô, đi qua đi lại như đang dạo siêu thị, không ngừng nhét từng thứ vật tư vào trong.

 

Lâm Thanh Sơn và Trương Hạc cũng tham gia, giúp họ chọn các món đồ hữu dụng.

 

“Giá mà có xe thì tốt, có xe thì mới chở được nhiều hơn.” Lâm Thanh Sơn thậm chí còn thấy bọn họ lấy chưa đủ.

 

Đáng tiếc là ông không có ô tô, chiếc xe duy nhất là chiếc xe máy điện, giờ lại sắp hết điện.

 

Huống chi với chiếc xe máy điện đó, sau khi chở hai người thì còn đâu chỗ để đồ.

 

Lâm Thanh Sơn nói câu này với Thẩm Thời Trạch, còn Lạc Phù đang ở đầu bên kia chọn đồ, không nghe thấy.

 

Vật tư vẫn còn rất nhiều, Lạc Phù đi một vòng, chọn ít bánh mì, bánh quy; những thứ này tiện mang, dễ no, còn tiện tay cầm thêm mấy món đồ vặt.

 

Thẩm Thời Trạch rõ ràng là người thực dụng, chọn đều là đồ ăn nhiều calo, hạn dùng lâu.

 

Lạc Phù thấy anh ta nhét một đống lương khô, đồ hộp, thịt khô, còn có cả nước uống.

 

Chẳng bao lâu, ba lô đã bị nhét căng cứng.

 

“Đủ chưa? Hình như vẫn chưa đủ lắm, lấy thêm nữa đi!”

 

Lúc này Lâm Thanh Sơn giống hệt một người cha già tiễn con đi xa, chỉ sợ hai đứa không ăn no.

 

Trương Hạc cũng hùa vào: “Kẹo hiệu này ngon lắm, hai người lấy nhiều vào, ăn dọc đường!”

 

Cái này lấy một chút, cái kia lấy một chút. Lâm Thanh Sơn và Trương Hạc cố nhét đủ thứ đồ ăn vào ba lô của hai người, suýt làm bung cả khóa kéo.

 

“Đi tới thành phố G phải mất kha khá thời gian, không biết đường sá giờ thế nào, lỡ giữa đường bị chậm trễ thì sao...”

 

Lâm Thanh Sơn vừa lẩm bẩm vừa quay người lấy thêm một chiếc ba lô: “Lấy thêm một cái nữa cho hai đứa, nhét nhiều một chút, phòng khi không đủ ăn.”

 

Lâm Thanh Sơn thật sự sợ hai người chết đói trên đường.

 

Thế là lại nhét thêm một ba lô đầy ú ụ.

 

Lâm Thanh Sơn còn thấy có thể thêm một chiếc nữa, đáng tiếc là hai người dù thế nào cũng chỉ có bốn tay, không thể xách thêm nổi nữa.

 

“Giá mà có một chiếc ô tô, vậy thì đem được nhiều thứ hơn.” Lâm Thanh Sơn lại nghĩ tới chuyện xe cộ, đáng tiếc ông không có điều kiện đó.

 

Nếu có xe, đưa cho Lạc Phù họ dùng cũng chẳng sao.

 

Dù sao cũng là ân nhân cứu mạng, Lâm Thanh Sơn vốn hào phóng, trong nhận thức của ông, người ta luôn coi trọng chuyện ở hiền gặp lành, ở ác gặp ác.

 

Gieo nhân nào, gặp quả nấy.

 

Ông vì lòng tốt cứu Lạc Phù, không ngờ ngược lại được Lạc Phù cứu một mạng, đạo lý cũng chính là đơn giản như vậy.

 

Chuyện tối qua càng khiến ông kiên định với suy nghĩ này.

 

“Hay là hai người đừng vội đi, tìm xe trước, tìm được xe rồi hẵng xuất phát.” Trương Hạc đầu óc đặc biệt nhanh nhạy.

 

Chỉ bằng hai cái chân thì đi được bao xa? Việc trước mắt là phải tìm được một chiếc xe tốt.

 

Có xe rồi, đi đường an toàn hơn, chở được vật tư cũng nhiều hơn.

 

Trong Không gian của Lạc Phù có xe, nhưng muốn lấy ra thì phải chờ thời cơ thích hợp.

 

Nghe Trương Hạc nói câu đó, thời cơ chẳng phải đã tới rồi sao?

 

Lạc Phù nối tiếp lời Trương Hạc: “Thật ra tôi có xe, đậu cách đây không xa.”

 

Ba người lại đồng loạt quay ánh mắt về phía cô.

 

“Sao cháu không nói sớm vậy?”

 

Lạc Phù khựng lại một chút: “Cũng đâu có ai hỏi đâu.”

 

Ba người nhìn nhau, phát hiện hình như cũng đúng.

 

“Vậy cháu mau lái xe qua đây đi.” Lâm Thanh Sơn giục. Có xe rồi thì mới chở thêm được nhiều.

 

Lạc Phù đặt ba lô xuống, gật đầu.

 

Thẩm Thời Trạch vẫn không yên tâm, bảo muốn đi cùng, nhưng bị Lạc Phù từ chối.

 

Nhưng nghĩ tới thực lực của cô, Thẩm Thời Trạch cũng không kiên trì nữa.

 

Lạc Phù rời khỏi kho, tìm một chỗ kín đáo, lấy chiếc xe ra từ Không gian.

 

Trong Không gian của cô có rất nhiều loại xe, có cả một đống xe cắm trại địa hình; đầu tiên Lạc Phù loại bỏ xe cắm trại.

 

Những chiếc xe được gia cố, cải tạo khác vào lúc này lại quá phô trương, dễ gây chuyện không cần thiết.

 

Cuối cùng, Lạc Phù chọn một chiếc Wuling thần thánh trầm lặng, không phô trương.

 

Phía trước ngồi được hai người, phía sau còn rất rộng.

 

Chiếc xe này cô cũng đã cải tạo riêng, bề ngoài trông chẳng khác gì xe thường, nhưng nội thất và kính xe đều được tối ưu.

 

Rất thực dụng!

 

Lạc Phù lấy chìa khóa, lái xe đến kho.

 

Sau khi biết cô có xe, Lâm Thanh Sơn và Trương Hạc càng hăng hái, trực tiếp bê từng thùng hàng.

 

Lần này nhét toàn là cơm tự sôi, mì ăn liền, xúc xích, thậm chí đủ loại đồ ăn vặt.

 

Vì Lạc Phù đã có xe, không cần phải nén lại tới mức tối giản, đáng hưởng thụ thì cứ hưởng thụ.

 

Lái xe đến kho, Lạc Phù thấy trên khoảng đất trống đã có thêm mấy thùng vật tư.

 

Cô đỗ xe, mở cốp sau.

 

Lâm Thanh Sơn và Trương Hạc cứ thế nhét vật tư vào trong, có lẽ sợ họ lạnh dọc đường, Lạc Phù còn thấy hai chiếc chăn bông.

 

“Xe của cháu tốt đấy!” Lâm Thanh Sơn khen.

 

Bên trong xe Lạc Phù đã cải tạo, chỉ giữ hai ghế phía trước, phía sau cô cho người tháo hết.

 

Như vậy nửa sau xe chứa được kha khá đồ.

 

Lạc Phù khẽ mím khóe môi, cô đã sớm đoán sẽ có tình cảnh hôm nay nên chuẩn bị sẵn nước cờ này.

 

Lâm Thanh Sơn và Trương Hạc không hề keo kiệt, vật tư từng thùng được bê lên xe cho tới khi xe chặt cứng.

 

Cuối cùng còn để thêm mấy chai nước suối dung tích lớn, mới chịu dừng tay.

 

“Mấy thứ này chắc đủ để hai người trụ tới thành phố G rồi.” Trương Hạc phủi bụi trên tay, hài lòng ra mặt.

 

Lâm Thanh Sơn tháo mấy thùng carton, dùng băng dính đen dán kín cửa kính xe từ bên trong, vừa dặn dò: “Trên đường phải cẩn thận, đừng để người khác phát hiện trong xe có vật tư.

 

Nếu có ai bảo các cháu dừng xe giữa đường, đừng có dừng, biết đâu họ đang tính chuyện xấu, đừng dễ tin người...”

 

Khi dặn dò hai người, Lâm Thanh Sơn nói rất rành rẽ; ông hiểu rõ hơn ai hết thế đạo trước mắt đen tối đến chừng nào.

 

Trương Hạc đứng bên cạnh lầm bầm: “Chú Lâm, sao chú không tự làm như thế đi?”

 

Đáp lại là một cái lườm của Lâm Thanh Sơn.

 

Lời lẽ lải nhải đó lại khiến lòng Lạc Phù không khỏi ấm áp.

 

“Bảo trọng, có duyên gặp lại!”

 

Thế là, tạm biệt nhau, mỗi người một ngả.

 

Trước kho hàng, Lâm Thanh Sơn và Trương Hạc nhìn theo chiếc xe nhỏ màu bạc dần xa khuất.

 

Lạc Phù và Thẩm Thời Trạch lái chiếc xe chở đầy vật tư, lên đường bước vào hành trình mới.

 

Nắng đẹp, mọi thứ rõ ràng là một khởi đầu tốt lành.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi