Chương 79: Biết sợ là chuyện tốt
Thùy Ninh im lặng một lát, “Chỉ… top 2 thôi sao?”
Mạch Kỳ nhất thời không theo kịp suy nghĩ của Thùy Ninh, cô ngẩn ra, “Chỉ? Top 2 đã là dưới đỉnh cao rồi, mà điều tra viên đặc cấp, nhất là top 5, tuy cũng có mạnh yếu, nhưng khoảng cách thường không quá lớn.”
“Ngoại trừ top 1 mấy đời đều biến thái mạnh, bỏ xa những người khác, top 3 còn lại chênh lệch không đáng kể… Tất nhiên tôi nói là trước khi trở thành dị chủng, nên cô đừng có xem thường anh ta.”
Thùy Ninh lắc đầu, “Tôi không có ý đó.”
Thùy Ninh cúi đầu, “Trước đây cô từng nói với tôi về một người, mười năm trước đã trở thành dị chủng, không ai còn gặp lại, từng là top 1, Thu Minh.”
“Nếu như hôm nay tôi gặp Hy Văn chỉ là top 2, vậy thì…” Thùy Ninh ngẩng đầu để Mạch Kỳ thấy rõ sự sợ hãi trong mắt mình, “top 1 biến thành dị chủng bóng tối, thì kinh khủng đến mức nào.”
Mạch Kỳ không nói gì, từ lần đầu gặp Thùy Ninh, cô đã cảm thấy Thùy Ninh quá mức bình tĩnh và lý trí.
Đối mặt với ngày tận thế ập đến, bản thân biến thành quái vật không ra người không ra quỷ, tất cả những điều này dường như không ảnh hưởng gì đến cô ấy.
Cô ấy dường như gạt bỏ mọi cảm xúc của con người, kiên định bước đi trên con đường sinh tồn này.
Nhưng bây giờ, cô ấy làm nhiều nhiệm vụ hơn, chứng kiến sự đen tối và bẩn thỉu của thế giới này, lại càng giống người hơn.
Biết sợ là chuyện tốt.
Biết sợ mới có khát khao được sống.
Mới có thể…
Mạnh hơn.
Mạch Kỳ khẽ nói, “Ừ, sẽ mạnh hơn. Bây giờ cô vẫn còn kém xa lắm, nhưng may là không phải ngày mai đã bắt cô ra trận chiến đấu với bọn họ.”
Mạch Kỳ không nói mấy lời như lo xa vô ích, mỗi thời đại đều có tinh anh, bọn họ cũng có những điều tra viên đặc cấp xuất sắc.
Nhưng số phận là thứ không nói trước được, nó không tuân theo quy tắc.
Không phải cứ yếu thì sẽ không gặp phải kẻ mạnh, ví như lần này, nếu không nhờ trực giác siêu phàm của Thùy Ninh, nếu bọn họ thực sự dừng xe lại, thì chuyện gì sẽ xảy ra cũng không rõ.
Thùy Ninh và Mạch Kỳ là cùng một loại người, họ không tin ai khác.
Chỉ tin chính mình.
Sau cơn hoảng loạn ban đầu, Thùy Ninh dần trấn tĩnh lại.
Cô lấy tay che mặt, một lúc sau mới bỏ tay xuống, vừa như thở dài vừa như cảm khái, “Cảm ơn.”
Mạch Kỳ mỉm cười, “Không có gì.”
Thấy Thùy Ninh không sao rồi, Mạch Kỳ mới hỏi, “Lúc đó cô phát hiện ra Hy Văn có vấn đề bằng cách nào?”
Thùy Ninh cẩn thận hồi tưởng lại, ngoài việc ban đầu cảm nhận được dị linh cao đến đáng sợ, cô thực sự không có nắm chắc gì cụ thể.
Mà dị linh mà điều tra viên cảm nhận được, thường thì chuyên viên tư vấn cũng có thể thấy được.
Nhưng khi Thùy Ninh nhắc đến chuyện này, Mạch Kỳ lại khẳng định rằng trong suốt quá trình không hề có bất kỳ dị linh nào xuất hiện.
Đừng nói là dị linh cực cao, ngay cả một con dị chủng nhỏ cũng không có.
Mạch Kỳ nhìn Thùy Ninh một cách đầy ẩn ý, không truy hỏi thêm điều gì, chỉ nói, “Xem ra là trực giác của cô đã cứu cô, A Ninh, đây là thứ rất quý giá.”
Thùy Ninh cười khổ, “Đã nói là trực giác mà, không phải do tôi quyết định được.”
Mạch Kỳ và Thùy Ninh đều ăn ý không nhắc lại chuyện này nữa, hai người lại tán gẫu vài chuyện khác, rồi Thùy Ninh đi theo ra ngoài làm kiểm tra sau nhiệm vụ.
Kiểm tra sau nhiệm vụ là việc mà mọi điều tra viên đều phải làm sau mỗi nhiệm vụ, thường là để nắm bắt tình hình dị hóa và dị linh của họ.
Đối với Thùy Ninh thì nó còn có tác dụng khác.
Vì cơ bản mỗi lần cô ra nhiệm vụ, thứ hạng lại nhích lên một chút.
Chỗ tiếp tân vẫn là cô gái nhỏ đã gặp lần trước, cô gái vừa thấy Thùy Ninh đã nở nụ cười tươi.
Thùy Ninh vẫn nhớ tên cô ấy, “Chát Mẫn phải không, phiền cô làm kiểm tra cho tôi.”
Một điều tra viên trung cấp biết tên mình khiến Chát Mẫn rất vui, có thể nói là nhảy chân sáo đi chuẩn bị máy móc.
Mạch Kỳ đứng bên cạnh Thùy Ninh, giọng có chút chua chua, “Không ngờ cô ngày nào cũng lạnh lùng như vậy mà lại được các cô gái trẻ thích nhỉ.”
Thùy Ninh không chịu thua, “Cô chân thành hơn một chút thì cũng sẽ có người thích cô thôi.”
Mạch Kỳ bất lực nhìn trời.
Kết quả kiểm tra đã ra, mức dị hóa của Thùy Ninh duy trì ở mức 12, dị linh thường ngày đã tăng lên 2500.
Mặc dù mức dị hóa tăng không nhiều, nhưng so với dị linh, có thể thấy năng lực của Thùy Ninh đang tăng lên theo từng bậc rõ rệt.
Việc dị linh cơ bản tăng vọt có thể xem như tiềm năng của Thùy Ninh đang được mở rộng vô hạn.
Nếu ví năng lực của điều tra viên như một cái bình, thì phần mà mọi người có thể nhìn thấy chính là độ cao của dị linh.
Khi độ cao phần lộ ra ngoài không thay đổi, nhưng chất lượng lại tăng lên, chỉ có một khả năng, đó là cái bình đã to ra.
Chát Mẫn vừa cầm thông tin của Thùy Ninh nhập vào hệ thống, vừa kinh ngạc khen ngợi.
“Chị giỏi thật đấy, em chưa thấy điều tra viên nào mà mỗi nhiệm vụ lại có sự tiến bộ lớn như vậy.”
Thùy Ninh rảnh rỗi nên hỏi, “Vậy còn những điều tra viên trung cấp, cao cấp, thậm chí cao hơn nữa thì sao?”
Chát Mẫn suy nghĩ một chút rồi nói, “Em ví dụ thế này, điều tra viên thường được chia làm hai loại. Một loại là cực kỳ có thiên phú, những người như vậy có thể chưa từng ra nhiệm vụ, chỉ riêng dị năng có được đã đủ để họ lọt vào hàng ngũ hàng đầu.”
“Còn một loại là phần lớn mọi người, chậm rãi nâng cao năng lực thông qua kinh nghiệm tích lũy trong nhiệm vụ.”
“Thường thì loại thứ hai nhiều người hơn, nhưng tiềm năng của mỗi người có bao nhiêu thì cơ bản đều có thể biết được, nên thứ hạng của nhiều người về cơ bản được định đoạt sau hai lần nhiệm vụ đầu tiên. Người có năng lực mạnh đã vọt lên phía trước, người có năng lực bình thường thì chỉ có thể dùng thời gian dài ra để bù vào.”
Khuôn mặt nghiêm túc của Chát Mẫn hơi ửng đỏ, “Em chưa thấy nhiều điều tra viên lợi hại, những người em gặp thường là thăng tiến dần dần, thường từ điều tra viên sơ cấp bình thường lên trung cấp, nhanh cũng phải mất khoảng một năm.”
Thùy Ninh so sánh với thời gian thăng cấp của Y Đặc, con số này khá đáng tin cậy.
Trong lúc hai người tán gẫu, thứ hạng mới nhất của Thùy Ninh đã được đưa ra.
“Đây là thứ hạng mới của chị,” Chát Mẫn không còn thì giờ để kinh ngạc nữa, cô chỉ vào con số trên máy, “55.”
Thùy Ninh khá hài lòng, khách sáo với Chát Mẫn vài câu rồi rời đi.
“Thứ hạng thế nào? Tôi với Cao Tình đã bàn bạc để báo cáo tình hình nhiệm vụ đấy.”
Mạch Kỳ hạ thấp giọng, như một con công đang xòe đuôi.
Thùy Ninh lại thành thật nói với Mạch Kỳ, “Cảm ơn cô nhiều, các cô đã vất vả rồi.”
Vai trò của Mạch Kỳ đối với Thùy Ninh là không thể thiếu. Nhiều điều tra viên không mấy coi trọng chuyên viên tư vấn, dù sao họ có video nhiệm vụ, dù chuyên viên tư vấn có viết báo cáo tình hình nhiệm vụ không tốt thì cũng chẳng sao.
Nhưng với Thùy Ninh thì khác, tình hình của Thùy Ninh không thể để tổng bộ biết hết được, vậy nên tình hình của cô hoàn toàn phụ thuộc vào báo cáo nhiệm vụ của Mạch Kỳ để phản ánh.
Đây là một nhiệm vụ rất tế nhị, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ ảnh hưởng đến con đường phía trước của cả hai người.
