Chương 80: Đội thảo phạt
Nếu nói hết toàn bộ sự thật, với năng lực của Thùy Ninh, Mạch Kỳ ước chừng cô có thể chen chân vào hàng ngũ điều tra viên cao cấp mà không có vấn đề gì.
Cái giá phải trả là Thùy Ninh có thể không sống nổi, hoặc nói chính xác hơn là không thể sống một cách trọn vẹn.
Nhưng nếu không nói gì cả, Thùy Ninh sẽ mãi chỉ là một điều tra viên vô danh, nhận mấy nhiệm vụ vụn vặt, bị đẩy ra ngoài thế giới thực sự.
Chưa nói đến việc cứ tiếp tục như vậy có khôn ngoan hay không, chỉ riêng tính cách của Thùy Ninh và Mạch Kỳ, họ không phải kiểu người có thể mãi giấu tài để người khác xâu xé.
Vì vậy, trong lúc này, tiết lộ bao nhiêu, tiết lộ những gì, là vô cùng quan trọng.
Nhìn lại chặng đường của Thùy Ninh, có thể nói Mạch Kỳ đóng vai trò then chốt. Thứ hạng của Thùy Ninh đều nằm trong kế hoạch của Mạch Kỳ.
Một điều tra viên có thứ hạng không mấy nổi bật, nhưng quá trình thăng tiến lại rất đặc biệt.
Đó là con đường Mạch Kỳ vạch ra cho Thùy Ninh.
Lúc này, Thùy Ninh hơi hiểu được vì sao các ngôi sao thời bình trước đây lại coi trọng người đại diện đến vậy.
Một người đại diện giỏi trực tiếp quyết định sự nghiệp diễn xuất của ngôi sao.
Mạch Kỳ cũng vậy.
Cô ấy đã thiết kế riêng cho Thùy Ninh một con đường của riêng cô.
Mạch Kỳ lắc lư cái đầu suy nghĩ, “Nhiệm vụ tiếp theo của cậu, tớ sẽ đưa cậu vào hàng ngũ điều tra viên trung – cao cấp, rồi từ từ leo lên. Chủ yếu là vì khu vực trung tâm bây giờ hơi nguy hiểm, nếu không thì đến trung tâm, cậu sẽ không bị chú ý nhiều như vậy.”
“Dù sao thì cậu cũng giỏi thật, nhưng ở tổng bộ nơi tụ hội anh tài, cậu vẫn chưa tính là vai vế gì…”
Mạch Kỳ thở dài một cách khoa trương, “Ai bảo cậu lại bị Kỳ Lôi để mắt đến chứ.”
Thùy Ninh cũng thở dại theo, cô biết làm sao được!
Đúng lúc này, một người đàn ông mặc vest bước đến bên cạnh Thùy Ninh, “Điều tra viên, tổ trưởng Niên tìm cô.”
Thùy Ninh và Mạch Kỳ liếc nhìn nhau, Thùy Ninh ra hiệu một ánh mắt “bình tĩnh”, rồi đi theo người đó.
Kể từ lần đầu tiên Thùy Ninh ra nhiệm vụ, cô chưa gặp lại Niên Trường Minh. Có vẻ như các điều tra viên trước khi gia nhập đều là những người đặc biệt, cần được đối xử khác biệt.
Nhưng khi họ đã trở thành điều tra viên, họ đều như nhau, bởi vì phần lớn mọi người cần đến căn cứ để nhận thuốc kiểm soát mức dị hóa, nên căn cứ cũng không mấy bận tâm đến họ.
Sau bốn tháng, Thùy Ninh lại gặp Niên Trường Minh.
Niên Trường Minh vẫn giữ nụ cười đặc trưng của ông, như thể mới gặp Thùy Ninh hôm qua, ông gật đầu với cô.
“Đến rồi à? Vào ngồi đi.”
Thùy Ninh đóng cửa rồi ngồi xuống. Niên Trường Minh quan sát cô một lúc, thán phục nói, “Tôi đã xem hồ sơ nhiệm vụ và tình hình hiện tại của cô. Cô rất xuất sắc, tôi đã không nhìn nhầm cô.”
Thùy Ninh lặng lẽ nhìn Niên Trường Minh, không nói gì. Cô không tin Niên Trường Minh đột nhiên tìm cô chỉ để khen cô làm tốt gần đây.
Niên Trường Minh nhìn gương mặt bình tĩnh không gợn sóng của Thùy Ninh. Dù thường xuyên thấy cô trong các báo cáo nhiệm vụ, ông cũng phải thừa nhận rằng, nhìn trực diện, gương mặt Thùy Ninh còn khiến người ta kinh ngạc hơn.
Một cô gái xinh đẹp như vậy lại biến thành quái vật, thật thú vị.
Niên Trường Minh đẩy nhẹ cặp kính gọng vàng của mình, “Số liệu vừa rồi của cô tôi đã xem. Mặc dù mức dị hóa của cô có tăng, nhưng trải qua thời gian dài như vậy mà chỉ lên đến 12, tình trạng của cô rất ổn định, không cần lo lắng quá.”
Niên Trường Minh lật lật tài liệu trong tay, “Hơn nữa, các điều tra viên đi cùng cô trong nhiệm vụ, mức dị hóa đều rất ổn định. Điều này rất hiếm có. Mấy nhiệm vụ này của các cô, đặc biệt là vụ dưới tàu điện ngầm, độ khó không thấp.”
“Đối với những điều tra viên mà chỉ cần cảm xúc dao động là mức dị hóa tăng vọt, tình huống này đặc biệt khó khăn. Trong hoàn cảnh như vậy, có thể khiến điều tra viên số 53 hoàn thành nhiệm vụ mà mức dị hóa gần như không biến động, công lao của cô không nhỏ.”
Thùy Ninh làm ngơ trước ánh mắt dò xét của Niên Trường Minh. Cô đã đọc báo cáo của Mạch Kỳ, nên tự nhiên đáp, “Cũng không hẳn. Điều tra viên số 53 kiểm soát cảm xúc rất tốt, tôi chỉ đóng vai trò hỗ trợ thôi.”
Niên Trường Minh gật đầu, đẩy một chiếc hộp nhỏ trên bàn về phía Thùy Ninh, “Hiện tại mức dị hóa của cô tuy không cao, nhưng cũng có thể dùng thuốc rồi.”
“Đây là thuốc có thể giúp kiểm soát và hạ mức dị hóa, do tổ bốn phát triển. Tuy nhiên, tính cá thể hóa rất cao, mỗi người dùng sẽ có kết quả khác nhau. Cô về thử xem, nếu hạ được thì tốt.”
Ánh mắt Thùy Ninh khẽ sáng lên. Cô đưa tay nhận lấy chiếc hộp, không đặt sang bên cạnh mà nắm chặt trong tay.
Hành động này của Thùy Ninh khiến Niên Trường Minh bớt đề phòng. Tốt, rất tốt, dễ khống chế.
Sau khi xong phần xã giao, giọng điệu của Niên Trường Minh hơi nghiêm túc lại.
“Tôi đã xem báo cáo của cô, nói rằng khi các cô quay về, nhìn thấy một cậu bé, cô cảm thấy cậu ta cực kỳ nguy hiểm, không những không cho bộ phận hậu cần dừng xe mà còn hy vọng phong tỏa khu vực đó.”
Thùy Ninh gật đầu, “Đó chỉ là trực giác của tôi. Tôi cảm thấy cậu ta rất nguy hiểm.”
Thùy Ninh thành thật nhìn thẳng vào mắt Niên Trường Minh, ánh mắt không hề có chút gian dối.
Ánh mắt của Niên Trường Minh sắc bén như có thể nhìn thấu suy nghĩ trong đầu Thùy Ninh.
Nhưng Thùy Ninh quả thực không có suy nghĩ gì.
Niên Trường Minh hơi cúi đầu, ánh kính phản chiếu che đi ánh mắt ông, không thể nhìn ra cảm xúc.
“Cô có muốn biết cậu ta là ai không?”
Thùy Ninh lộ ra vẻ tò mò vừa đủ, “… Cậu ta… thực sự là dị chủng?”
Niên Trường Minh im lặng một lúc, “Cậu ta từng là một điều tra viên của chúng tôi, vì vượt qua ngưỡng tới hạn trong lúc làm nhiệm vụ nên biến thành dị chủng. Tên là Hy Văn, từng là điều tra viên đặc cấp.”
“Trực giác của cô rất đúng. Cậu ta cực kỳ nguy hiểm.”
Thùy Ninh không nói gì nữa. Cô nhìn Niên Trường Minh, nghĩ thầm người đàn ông này tuyệt đối không tự nhiên mà nói với cô những chuyện này.
Quả nhiên, Niên Trường Minh dừng lại một chút rồi nói tiếp.
“Hy Văn đã lâu không xuất hiện. Đây là lần thứ ba cậu ta bị căn cứ phát hiện sau khi biến thành dị chủng. Chúng tôi không biết cậu ta muốn làm gì, nhưng một nhân tố bất ổn như vậy nhất định phải loại bỏ.”
Lần này Thùy Ninh thực sự kinh ngạc, “Các người… các người định thảo phạt Hy Văn?”
Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Thùy Ninh, Niên Trường Minh nhếch khóe môi, “Không cần lo lắng quá. Hy Văn đúng là một đối thủ rất mạnh, nhưng điều tra viên của chúng ta cũng không phải hạng vô dụng.”
Thùy Ninh không biết nên nói gì. Theo thông tin Mạch Kỳ đưa ra, đối với dị chủng bóng tối, căn cứ sẽ không chủ động tấn công, trước nay đều là nước sông không phạm nước giếng.
Lần này có lẽ là vì nơi Hy Văn xuất hiện quá gần căn cứ, khiến căn cứ cảm thấy áp lực.
Nhưng…
“Làm vậy sẽ hy sinh rất nhiều điều tra viên.”
Thùy Ninh đã từng đối mặt với Hy Văn, chỉ cần nhìn nhau thôi cũng đã có áp lực như trời sập.
Niên Trường Minh gật đầu không mấy để tâm, “Cứ để mặc cậu ta, nếu cậu ta tấn công căn cứ, sẽ hy sinh nhiều người hơn.”
Nụ cười của Niên Trường Minh trong khoảnh khắc trở nên lạnh lùng vô cùng, “Điều tra viên rất nhiều, sẽ luôn có người bổ sung vào chỗ trống.”
Thùy Ninh hiểu.
Điều tra viên chỉ là vật phẩm.
Chết rồi tự nhiên sẽ có người mới đến thay thế.
Niên Trường Minh ngẩng đầu mỉm cười nhìn Thùy Ninh, “Tôi hy vọng cô sẽ tham gia đội thảo phạt.”
