Chương 4: Trọng sinh
Vài tia nắng ấm áp nhẹ nhàng vuốt lên chiếc giường lớn bằng tơ tằm viền ren.
Gió nhẹ thoảng qua.
Hương hoa ngọt lịm trong không khí tràn ngập khắp căn phòng, mang theo mùi thơm ngấy người.
Lúc này, cô gái nhỏ trên giường dường như đang gặp ác mộng.
Hàng mi dài mảnh khẽ rung động, đôi môi anh đào ướt át vì cơn mộng mà mấp máy thở gấp.
Đôi mày liễu nhạt thỉnh thoảng nhíu chặt, trên vầng trán trắng nõn lấm tấm mồ hôi.
Hai cánh tay trắng ngần của Bùi Tiên Nhi buông thõng trên chăn, bàn tay nhỏ siết chặt lấy chăn.
"Đừng chạm vào tôi!"
Cô đột ngột ngồi bật dậy, lồng ngực phập phồng, như đứa trẻ đuối nước vừa sống lại sau khi thiếu oxy.
Đôi mắt xanh nước biển trong veo của Bùi Tiên Nhi mở ra.
Những giọt mồ hôi li ti trên người cô toát lên vẻ ngây thơ thuần khiết đến mức khiến người ta phạm tội.
Cô ngẩn ngơ nhìn quanh, một lúc lâu mới hoàn hồn.
Đây là... đâu?
Thiếu nữ vén chăn, đôi chân ngọc nhỏ nhắn chạm đất, nhanh chóng chạy đến trước chiếc gương lớn bên cạnh.
Đôi mắt như làn nước hồ mở to.
Cô, chưa chết?
Không đúng...
Bùi Tiên Nhi giơ cánh tay trắng nõn lên, lại sờ lên khuôn mặt nhỏ ửng hồng vì ác mộng...
Không có vết thương.
Cũng không có sẹo!
Chiếc váy ngủ bằng lụa mềm mại đặt may riêng của nhà thiết kế quốc tế SDK này, là một trong những món quà sinh nhật mười bảy tuổi mà ba Bùi tặng cô.
Lúc mạt thế mới bắt đầu, vì không có thức ăn, cô đã dùng chiếc váy này để đổi lấy một ổ bánh mì từ một nữ dị năng giả.
...
Chiếc váy ngủ này cô đã mất từ lâu rồi.
Cho nên...
Ánh mắt Bùi Tiên Nhi tối sầm lại.
Mối thù sâu thẳm trong linh hồn dần dần bao trùm lấy cơ thể cô.
"Ưm..."
Bùi Tiên Nhi khẽ rên một tiếng, thân thể lành lặn lại vì quá đau lòng mà ngã ngồi xuống đất.
Cô, cô trọng sinh rồi?
Cô thế mà lại trọng sinh!
Vậy là tất cả những chuyện này vẫn chưa bắt đầu, đúng không?
Có phải ông trời thấy cuộc đời trước của cô quá nực cười, nên cho cô làm lại một lần nữa?
Bùi Tiên Nhi vừa khóc vừa cười nhìn khuôn mặt tinh xảo thánh thiện như thiên sứ của mình trong gương.
Cô nhếch môi cười đầy mỉa mai, nụ cười ấy còn đáng sợ hơn cả cảnh ác ma bẻ gãy cánh thiên sứ.
Mái tóc lòa xòa trước mắt che khuất đôi mắt thiếu nữ.
Cô khẽ thì thầm: "Kiếp này, e rằng tôi phải tự tay giết các người rồi~"
...
Sân bay Cao Kỳ, thành phố W.
Ánh sáng dịu nhẹ trong nhà bao phủ lấy Bùi Tiên Nhi.
Mái tóc nâu xoăn như rong biển tung bay sau lưng cô.
Cô gái mặc chiếc váy trắng tinh khôi.
Gấu váy thêu hoa văn tinh xảo quấn quanh, bên dưới là đôi chân trong suốt như ngọc.
Như tiên tử lạc xuống trần gian.
Những người qua đường kéo vali xung quanh liên tục ngoái nhìn, lộ vẻ kinh diễm.
Có người còn muốn tiến lên chụp ảnh chung, tưởng cô là hot girl mạng nào đó.
Bùi Tiên Nhi không thích bị vây quanh.
Cô dùng kính râm đen che gần hết khuôn mặt nhỏ.
Nhanh chóng len lỏi trong sân bay.
Người qua đường thấy cô che đi đôi mắt xanh nước biển như thiên sứ, đều tiếc nuối lắc đầu.
Mỹ nhân nhỏ xinh đẹp đến vậy.
Sao lại ngại ngùng thế?
Nếu có thể, họ còn muốn ngắm thêm, thật sự quá đẹp mắt.
Vừa bước ra khỏi cửa sân bay.
Bùi Tiên Nhi lập tức nhanh nhẹn rẽ vào bốt điện thoại.
Cô cắt đuôi hai tên vệ sĩ vẫn đang bám theo sau.
Bùi Tiên Nhi nhanh chóng gọi cho hai người bạn thân.
Dù cô đi du học, nhưng từ thời thơ ấu ở cô nhi viện, cô luôn có hai người bạn thân cực tốt.
Một là Đồ Cửu Cửu, người kia là Diệp Linh.
Kiếp trước cô chỉ là người bình thường.
Không có khả năng cứu họ trong giai đoạn đầu mạt thế, khiến họ sống chết không rõ, mất liên lạc.
Chuyện này trở thành nút thắt khiến cô mãi hối hận.
Điện thoại nhanh chóng được kết nối.
Bùi Tiên Nhi đơn giản thông báo thời gian gặp mặt hai ngày sau.
Nói ngắn gọn, bảo họ hai ngày này không cần lo chỗ ở của cô, cô còn việc khác phải làm.
...
Mạt thế còn hơn một tuần nữa.
Bùi Tiên Nhi về nước sớm hơn kiếp trước bốn ngày.
Cô có đủ thời gian chuẩn bị cho sự xuất hiện của mạt thế.
Cha mẹ cô khi sinh thời đều là quân nhân.
Họ đã hy sinh khi cô sáu tuổi.
Cha mẹ đều mất, trước khi lâm chung cha cô viết thư gửi gắm cô cho chiến hữu của ông – Bùi Tông Ngọc, trung tướng Bùi.
Nhưng lúc đó Bùi Tông Ngọc đang ở chiến trường.
Người nhà của mẹ Bùi Tiên Nhi không rõ, bất đắc dĩ người được ủy thác đành đưa đứa trẻ vào cô nhi viện trước.
Sau đó Bùi Tông Ngọc nhận được thư, đúng hẹn đến đón Bùi Tiên Nhi.
Những năm qua, Bùi Tông Ngọc chăm sóc cô rất tốt.
Ông dành cho cô tình cha vô bờ bến, cưng chiều cô như con gái ruột.
Còn cô.
Sai lầm duy nhất chính là, đã yêu con trai của Bùi Tông Ngọc, Bùi Lạc Thần...
Bùi Tiên Nhi đè nén cảm xúc ngổn ngang trong lòng.
Bước ra khỏi bốt điện thoại, cô vẫy một chiếc taxi, ngồi lên.
Cô tháo kính râm, nhắm mắt, báo địa chỉ cho tài xế.
Dưới ánh nắng ngoài cửa sổ, hàng mi dài của thiếu nữ in bóng lên khuôn mặt trắng nõn tinh xảo.
Thật bất lực...
Nghĩ đến người đàn ông lạnh lùng vô tình, ngạo mạn bất kham kia, tim cô lại đau nhói.
Bàn tay Bùi Tiên Nhi đặt bên người vô thức siết chặt.
Kiếp trước, mạng cô coi như trả ơn ba Bùi (Bùi Tông Ngọc).
Cô bảo toàn tất cả dị năng giả nhà họ Bùi, xem như trả xong ơn dưỡng dục mười mấy năm.
Kiếp này, cô không muốn mệt mỏi như vậy nữa.
Không còn dính dáng gì đến Bùi Lạc Thần và nhà họ Bùi.
Cô không cần sự bố thí của người khác, không cần sự giả tạo của người khác!
Xuống xe.
Bùi Tiên Nhi ném hết sim điện thoại, bước vào một ngân hàng.
Dùng tiền học bổng tích góp bao năm, cô rút một ít tiền mặt.
Bây giờ cô phải về quê của ông bà nội ngày trước.
Ở đó, cất giữ bảo vật gia truyền của nhà cha cô – Không Chi Giới.
...
Thôn Lê Hoa.
Trong một căn nhà tranh gần như đổ nát, trên cửa dán hai chữ "nguy hiểm".
Một thiếu nữ áo trắng đang lục tìm.
Không khí đầy bụi bặm, nhưng cô không để tâm, khuôn mặt nhỏ trầm ổn rất nghiêm túc.
Một lúc lâu.
Cô mới nở nụ cười, cắn ngón tay, nhỏ máu lên chiếc nhẫn xinh xắn trước mặt.
Một luồng sáng trắng ảo ảnh lập tức tiến vào thức hải của cô.
Bùi Tiên Nhi chỉ cảm thấy đầu óc bỗng chốc sáng tỏ.
Đáy mắt cô nhìn thấy một thảo nguyên bao la bất tận, còn có dòng suối nhỏ.
Thiếu nữ sững sờ, lắc lắc đầu nhỏ, cảnh tượng trước mắt biến mất.
Mái tóc xoăn dài cũng theo động tác của cô mà lay động, không khí lại bụi mù mịt.
"Khụ khụ..."
Cô bị sặc ho hai tiếng, đôi mắt ngấn lệ nhìn bàn tay trống không.
Chiếc nhẫn biến mất rồi.
Còn nữa.
Vùng đất không thấy bờ vừa rồi là gì vậy?
Kiếp trước khi Lâm Nhân Nhân có được bảo vật này, không gian cô ta miêu tả không giống như vậy.
Không phải chỉ là không gian cỡ căn phòng để chứa đồ thôi sao?
Nghĩ đến đây.
Đôi mắt xanh nước biển của Bùi Tiên Nhi lóe lên tia hung ác.
Kiếp trước.
Không Chi Giới của nhà cô không biết thế nào lại rơi vào tay Bùi Lạc Thần, bị Lâm Nhân Nhân dùng lời ngon tiếng ngọt lừa lấy, trở thành một trong những dị năng.
Bùi Lạc Thần chắc đến cuối cùng cũng không biết dị năng không gian của Lâm Nhân Nhân chính là công dụng của chiếc nhẫn này nhỉ?
Gã đàn ông luôn tinh minh như thần ấy, cũng có lúc nhìn lầm!
Cuối cùng chính sự ngạo mạn đã hại hắn.
Bùi Tiên Nhi lại tập trung tinh thần thử cảm nhận dị năng nhỏ bé vừa rồi.
Thì ra chiếc nhẫn và dị năng không hề biến mất, chỉ là ẩn thân.
Cô vui mừng dần dần thử đưa những món đồ cổ trong căn nhà nhỏ vào không gian của mình.
Cô nghĩ, tuy đồ đạc không có tác dụng gì.
Nhưng cũng coi như chút kỷ niệm cho những người thân đã khuất.
Thiếu nữ bận rộn một lúc lâu, người đầy mồ hôi, mới rời khỏi thôn Lê Hoa...
